Tối thứ bảy, Lâm Dư An đến phòng tự học lúc sáu giờ năm mươi hai.
Cậu đứng ngoài cửa gần nửa phút trước khi đẩy vào, không phải vì đến sớm mà vì qua lớp kính đã nhìn thấy Tống Hoài Cẩn ngồi bên trong. Chiếc bàn dài đủ cho tám người, Hoài Cẩn ở phía cuối, trước mặt là một tập đề đã mở, bên cạnh có hai chai nước và cây bút mực xanh quen thuộc. Chu Minh Triết ngồi đối diện, còn Gia Huy đang cúi dưới gầm bàn tìm ổ cắm.
Mọi thứ trông bình thường đến mức tờ nháp Dư An gấp trong quyển bài tập từ tối qua bỗng trở nên rất không bình thường.
Gia Huy ngẩng lên trước. “Cuối cùng cũng tới. Tao đang định nhắn hỏi mày có lạc sang quận khác không.”
Dư An nhìn đồng hồ trên tường. “Còn tám phút.”
“Đối với mày tám phút là kỳ tích.”
“Im đi.”
Dư An kéo ghế. Chỗ trống duy nhất còn lại nằm cạnh Hoài Cẩn.
Cậu nhìn chiếc ghế một giây rồi ngồi xuống.
Hoài Cẩn chỉ nói: “Sớm hơn tôi nghĩ.”
“Cả hai người hôm nay có vấn đề gì với giờ giấc của tôi vậy?”
“Không.”
“Thế đừng nói.”
Hoài Cẩn đẩy chai nước còn chưa mở sang phía cậu. “Của cậu.”
Dư An nhìn chai nước, rồi nhìn người bên cạnh. “Tôi có nhờ mua đâu.”
“Biết.”
“Vậy sao mua?”
“Máy bán hàng mua hai chai nhanh hơn mua một chai rồi quay lại.”
Lý do nghe hợp kiểu Hoài Cẩn đến mức Dư An không tìm được chỗ nào để bắt bẻ. Cậu mở nắp, uống một ngụm rồi mới nhận ra nước không lạnh.
Một chi tiết nhỏ như vậy vào tuần trước sẽ chỉ khiến cậu trêu vài câu. Tối nay, nó làm câu hỏi đã chuẩn bị sẵn trong đầu nặng thêm.
Nếu Hoài Cẩn thật sự không có cảm giác gì, tại sao cậu ấy nhớ những chuyện này?
Nếu có, tại sao hai ngày qua lại lùi ra?
Dư An mở tập đề để khỏi tiếp tục nghĩ.
Buổi học nhóm bắt đầu đúng bảy giờ. Ban đầu có sáu người, sau đó thêm hai bạn lớp bên tới muộn. Người chia câu, người chữa phần sai, thỉnh thoảng tranh luận đến mức cả bàn phải dừng lại. Dư An vốn học tốt, bình thường còn là người nói nhiều nhất nhì nhóm, vậy mà tối nay cậu đọc nhầm đề hai lần và viết sai một phép biến đổi rất cơ bản.
Gia Huy nhìn bài cậu rồi hỏi: “Mày sốt lại à?”
Dư An giật tờ giấy về. “Tao khỏe.”
“Khỏe mà chuyển vế mất dấu?”
“Lỗi kỹ thuật.”
Minh Triết ở đối diện nói rất bình thản: “Lỗi kỹ thuật thường không xuất hiện ba lần trong mười phút.”
“Cảm ơn hai chuyên gia.”
Dư An cúi xuống sửa bài. Bên cạnh, Hoài Cẩn không tham gia vào cuộc trêu chọc. Cậu chỉ kéo tờ nháp của Dư An sang, khoanh đúng chỗ sai rồi trả lại.
Không có câu nào thừa.
Dư An nhìn vòng tròn mực xanh trên giấy, thấy mình lại nhớ tới mấy ngày vừa rồi.
Cậu không muốn chờ nữa.
Tám giờ mười lăm, cả nhóm nghỉ mười phút. Gia Huy và ba người khác xuống cửa hàng tiện lợi ở tầng dưới. Minh Triết nhận điện thoại rồi ra ngoài hành lang. Trong phòng chỉ còn Dư An, Hoài Cẩn và một bạn đang đeo tai nghe ở đầu bàn bên kia.
Dư An đã nghĩ đây có thể là thời điểm tốt.
Cậu quay sang. Hoài Cẩn đang xem lại đáp án.
“Hoài Cẩn.”
“Ừ?”
Dư An nhìn trang giấy trước mặt người kia, rồi nhìn chiếc bút trong tay mình.
“Câu mười bảy cậu làm thế nào?”
Câu vừa ra khỏi miệng, cậu muốn tự đập đầu xuống bàn.
Hoài Cẩn không có vẻ nhận ra đây là một thất bại. Cậu kéo đề lại, giải cho Dư An từng bước, ngắn gọn và chính xác. Dư An nghe được hết nhưng gần như không nhớ gì.
Khi giải xong, Hoài Cẩn hỏi: “Hiểu chưa?”
“Rồi.”
“Chắc không?”
“Chắc.”
“Vậy làm lại.”
Dư An nhìn cậu. “Cậu nghi tôi à?”
“Ừ.”
Lần này Dư An bật cười thật. Cảm giác căng trong ngực lỏng đi một chút.
Có lẽ cậu không cần chọn một thời điểm hoàn hảo. Thứ cậu muốn hỏi vốn không phải một bài diễn thuyết, cũng không cần chuẩn bị đủ ánh sáng, khung cảnh hay câu mở đầu. Chỉ cần hai người ở cạnh nhau và Dư An đủ can đảm nói ra.
Nhưng cậu vẫn chưa nói.
Đến chín giờ, nhóm giải tán dần. Hai bạn lớp bên về trước vì nhà xa. Minh Triết thu bài lúc chín giờ mười, nhắc Hoài Cẩn gửi đáp án câu cuối vào nhóm rồi rời đi. Gia Huy ngồi thêm năm phút để chép nốt một đoạn, sau đó nhét bút vào cặp và nhìn Dư An.
“Về không?”
Dư An khựng một nhịp. “Mày về trước đi.”
Gia Huy nhìn tập đề của cậu. “Còn làm à?”
“Ừ.”
“Mai làm không chết đâu.”
“Tao biết.”
Gia Huy nhìn sang Hoài Cẩn, rồi lại nhìn Dư An. Nét mặt cậu ta xuất hiện vẻ hiểu biết mà Dư An rất không thích.
“Ừ. Tao về.”
“Ừ cái gì?”
“Không gì.”
Gia Huy cười, khoác cặp đi mất.
Dư An đợi tiếng cửa đóng mới thở ra. Trong phòng chỉ còn cậu, Hoài Cẩn và người quản lý phía ngoài quầy. Đồng hồ chỉ chín giờ mười tám.
Hoài Cẩn thu tập đề vào cặp. “Cậu còn làm?”
Dư An nhìn trang giấy vẫn mở trước mặt. “Không.”
“Vậy sao bảo Gia Huy còn làm?”
“Không muốn về cùng cậu ấy.”
Hoài Cẩn dừng động tác. “Vì sao?”
Dư An kéo khóa cặp. “Có việc với cậu.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc rồi gật đầu. “Ừ.”
Chỉ một chữ. Không hỏi ngay, cũng không giục.
Dư An vừa thấy nhẹ vì người kia không ép, vừa thấy khó chịu vì nếu Hoài Cẩn hỏi thêm có lẽ cậu đã có thể nói luôn.
Hai người rời phòng tự học lúc chín giờ hai mươi lăm. Con đường từ đó về phía trường không còn đông như ban ngày, nhưng vẫn đủ sáng và còn nhiều cửa hàng mở. Dư An đi bên trái, Hoài Cẩn bên phải. Khoảng cách giữa hai người không xa như mấy hôm trước, cũng chưa trở lại mức vai thỉnh thoảng chạm nhau.
Dư An biết nếu cứ im, họ sẽ đi tới điểm tách đường trong chưa đầy mười phút.
Cậu đã tự cho mình một deadline.
Không có lý do để kéo sang ngày mai.
“Cậu còn nhớ hôm qua tôi hỏi chuyện gì không?” Dư An lên tiếng.
“Nhớ.”
“Chuyện cậu giữ khoảng cách.”
“Ừ.”
“Cậu bảo chưa biết nên nói thế nào.”
“Ừ.”
Dư An quay sang. “Hôm nay biết chưa?”
Hoài Cẩn không trả lời ngay.
Chỉ riêng sự im lặng đó đã khiến tim Dư An đập nhanh hơn. Cậu nhét hai tay vào túi áo để khỏi làm gì thừa.
Cuối cùng Hoài Cẩn nói: “Một phần.”
“Một phần là bao nhiêu?”
“Đủ để biết hôm qua tôi nói không rõ.”
“Vậy nói lại đi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Cậu muốn tôi nói gì?”
Dư An suýt bật cười vì tức. “Tôi ghét nhất kiểu này. Rõ ràng cậu có chuyện, xong lại hỏi tôi muốn nghe gì.”
“Tôi không muốn nói sai.”
“Thì nói cái cậu chắc.”
Hoài Cẩn im.
Hai người đã đi tới đoạn đường có hàng cây thấp trước cổng trường. Đi thêm một chút nữa là ngã rẽ quen, nơi Hoài Cẩn sẽ đi về ga còn Dư An sang trạm xe buýt.
Dư An nhìn phía trước, bỗng không muốn tiếp tục quanh co nữa.
Cậu đã thử ngồi xa. Thử không nhắn. Thử tự giải thích cảm giác ghen bằng thói quen. Thử chờ Hoài Cẩn tự nói. Kết quả là mất ngủ, làm sai bài và đếm cả số centimet giữa hai chiếc ghế.
Quá đủ rồi.
Dư An dừng bước.
Hoài Cẩn đi thêm nửa bước mới dừng theo.
“Có chuyện gì?”
Dư An nhìn thẳng vào cậu. Câu hỏi đã nằm trong đầu từ tối qua, vậy mà đến lúc thật sự phải nói, cổ họng cậu vẫn khô đi.
“Tôi hỏi một câu.”
“Ừ.”
“Cậu trả lời thật nhé.”
“Ừ.”
Dư An hít vào một hơi, rồi nhận ra kéo dài thêm chỉ làm mình hèn hơn.
“Tôi thích cậu.”
Lần này người im lặng là Hoài Cẩn.
Dư An nghe rõ tiếng xe chạy ngoài đường, tiếng cửa kính một cửa hàng đóng lại phía xa, cả tiếng chính mình nuốt khan. Cậu đã nghĩ nói được câu đó sẽ nhẹ, nhưng thực tế đầu óc trống hẳn trong vài giây.
Hoài Cẩn vẫn nhìn cậu.
Dư An cảm giác tai mình nóng lên. “Tôi nói xong rồi.”
“Ừ.”
“Đừng ừ.”
Hoài Cẩn mím môi rất nhẹ, như thể đang giữ lại một phản ứng nào đó Dư An không đọc được.
Cậu càng hoảng hơn.
Dư An vốn định sau câu “tôi thích cậu” sẽ chờ. Nhưng khoảng lặng kéo dài chỉ vài giây đã khiến mọi kế hoạch biến mất. Cậu nói nhanh hơn:
“Cậu có thích tôi không?”
Hoài Cẩn không trả lời ngay.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Dư An không biết mình đếm tới mấy thì lòng tự trọng bắt đầu phản ứng trước nỗi sợ. Cậu quay mặt đi.
“Không thích thì thôi. Tôi hỏi vậy thôi.”
Cậu vừa định bước tiếp thì cổ tay bị giữ lại.
Không mạnh, nhưng đủ rõ để Dư An đứng yên.
Hoài Cẩn hiếm khi chủ động chạm vào cậu. Chính vì vậy, cảm giác những ngón tay giữ quanh cổ tay áo làm toàn bộ suy nghĩ của Dư An ngừng lại.
Cậu quay lại.
Hoài Cẩn vẫn chưa buông.
“Có.”
Dư An nhìn cậu.
Câu trả lời ngắn đến mức cậu phải mất một nhịp mới hiểu.
“Có gì?”
Hoài Cẩn đáp, lần này từng chữ rõ ràng hơn: “Có thích cậu.”
Dư An không nói được gì.
Hoài Cẩn buông cổ tay cậu, nhưng chỉ một giây sau Dư An lại thấy khoảng trống đó không đúng. Cậu nhìn bàn tay người kia, rồi nhìn lên.
“Vậy mấy hôm nay cậu tránh tôi làm gì?”
“Vì cậu hỏi quá gần.”
“Gần cái gì?”
Hoài Cẩn nhìn cậu như thể câu này không cần giải thích. Dư An tự hiểu trước khi người kia nói.
Cậu cười, vừa nhẹ nhõm vừa bực. “Cậu biết tôi đang hỏi chuyện cậu thích ai à?”
“Biết.”
“Thế sao không nói luôn?”
“Không biết cậu muốn nghe câu trả lời nào.”
Dư An định nói “thì cứ trả lời thật”, nhưng lời chưa ra đã dừng lại. Mấy hôm trước chính cậu còn không biết mình muốn nghe gì. Nếu Hoài Cẩn nói thẳng lúc đó, có lẽ cậu vẫn sẽ hoảng.
Nhưng hiểu được không có nghĩa là hết tức.
“Vậy cậu lùi lại để tôi tự nghĩ?”
“Tôi nghĩ nếu tiếp tục như trước, cậu sẽ khó xử.”
“Cậu có hỏi tôi không?”
Hoài Cẩn im một nhịp.
Dư An nhìn nét mặt ấy rồi tự nhiên không muốn biến đêm nay thành một cuộc tranh luận dài. Vấn đề này chưa biến mất, nhưng câu trả lời cậu cần nhất đã có.
Cậu nói: “Lần sau đừng tự nhiên lùi như vậy.”
Hoài Cẩn gật đầu. “Ừ.”
“Và đừng dùng chữ ừ để kết thúc hết mọi chuyện.”
“Được.”
Dư An bật cười.
Khoảng căng hai ngày qua như bị tháo ra bằng một câu quá ngắn. Cậu không biết phải gọi trạng thái hiện tại là gì. Hai người vừa nói thích nhau, nhưng chưa ai chính thức hỏi “vậy chúng ta là gì”. Việc đó đáng lẽ phải khiến Dư An tiếp tục căng thẳng. Kỳ lạ là cậu lại không thấy cần vội.
Hai người đi tiếp.
Được vài bước, bàn tay Hoài Cẩn chạm vào mu bàn tay cậu.
Chỉ là một lần chạm rất nhẹ, đủ để có thể coi như vô tình nếu cả hai muốn.
Dư An không rút tay.
Lần thứ hai, ngón tay hai người chạm nhau rõ hơn.
Dư An nhìn thẳng phía trước. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Đi bộ.”
“Đi bộ cần chạm tay tôi à?”
“Không.”
“Vậy?”
Hoài Cẩn im hai giây rồi xoay bàn tay, lòng bàn tay hướng lên.
Dư An nhìn động tác ấy.
Không có câu mời nào. Không có lời giải thích.
Cậu đặt tay mình vào.
Bàn tay Hoài Cẩn khép lại.
Cảm giác đầu tiên không giống những gì Dư An từng tưởng tượng khi nghĩ về chuyện thích một người. Không có gì quá kịch tính. Chỉ là lòng bàn tay ấm, ngón tay hơi cứng vì cầm bút nhiều, và một cảm giác rất cụ thể rằng khoảng cách mấy centimet khiến cậu khó chịu suốt hai ngày đã biến mất hoàn toàn.
Hai người đi chậm hơn trước.
Dư An hỏi: “Vậy bây giờ tính là gì?”
Hoài Cẩn nhìn sang. “Cậu muốn tính là gì?”
“Lại hỏi tôi?”
“Tôi muốn nghe cậu nói.”
Dư An khựng lại, cảm giác câu trả lời này còn khiến mình khó xử hơn. “Cậu gian thật.”
“Ừ.”
“Được rồi. Lần này cho cậu ừ.”
Cậu siết nhẹ tay người kia. “Người yêu?”
Hoài Cẩn không để cậu chờ.
“Ừ.”
Dư An lắc đầu. “Tôi vừa cho cậu dùng một lần thôi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Người yêu.”
Hai chữ đơn giản hơn mọi thứ Dư An đã tự làm phức tạp suốt mấy ngày.
Đến ngã rẽ, họ phải buông tay vì Dư An đi về phía trạm còn Hoài Cẩn về ga. Dư An đứng thêm vài giây, đột nhiên không quen với việc tách ra như bình thường.
“Mai gặp?” cậu hỏi.
“Mai chủ nhật.”
“Thì chủ nhật không gặp được à?”
Hoài Cẩn nhìn cậu. “Được.”
“Vậy mai gặp.”
“Ừ.”
Dư An cười. “Cậu đúng là hết cứu.”
Hoài Cẩn không phản bác. Cậu chỉ nói: “Xe cậu sắp tới.”
Dư An nhìn bảng điện tử ở trạm, đúng là còn ba phút. Cậu lùi vài bước rồi quay lại.
“Hoài Cẩn.”
“Ừ?”
Dư An vốn định nói gì đó có ý nghĩa hơn, cuối cùng lại hỏi: “Cây bút xanh mai tôi dùng được chưa?”
Hoài Cẩn nhìn cậu hai giây. “Được.”
“Không hỏi cũng được?”
“Không cần.”
Dư An thấy câu trả lời đó vô lý đến mức vui cả đoạn đường lên xe.
Trên xe buýt, cậu mở khung chat riêng ba lần.
Lần đầu gõ “Người yêu à?”, thấy ngớ ngẩn rồi xóa.
Lần thứ hai gõ “Mai mấy giờ?”, nhưng nghĩ vừa gặp nhau chưa đầy năm phút đã hỏi lịch ngày mai có vẻ quá vội, lại xóa.
Lần thứ ba Dư An chỉ nhìn tên Tống Hoài Cẩn trên đầu màn hình, nhớ bàn tay vừa nắm mình và câu “Có” ngắn đến mức gần như không cho cậu thời gian chuẩn bị.
Điện thoại rung trước khi cậu kịp nghĩ ra nên nhắn gì.
Hoài Cẩn gửi:
“Về đến nhà nói tôi biết.”
Dư An nhìn câu đó rất lâu.
Nó giống hệt điều Hoài Cẩn từng nói trước đây. Vẫn là một người nhớ đường cậu về, nhớ cậu hay đi xe buýt, nhớ những việc nhỏ đến mức có thể khiến người khác tưởng chỉ là thói quen.
Nhưng lần này Dư An không cần tự hỏi tại sao mình là người duy nhất được nhắc.
Cậu trả lời:
“Biết rồi.”
Rồi nghĩ một chút, thêm:
“Người yêu.”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
Một lúc sau, Hoài Cẩn đáp:
“Ừ.”
Dư An nhìn chữ đó, bật cười ngay giữa xe buýt.