Chương 15 — Không Phải Trùng Hợp Lần Thứ Ba
CANON v1
Tín phù không sáng lại. Lạc Hành Chu nhìn dải bụi xám vừa chạy ngang sườn thấp, rồi nhìn xuống khoảng đất giữa họ và hạ nhánh đoạn bốn. Từ trên nền cao, tình hình dễ hiểu hơn nhiều so với tiếng nói đứt quãng trong phù. Con đường cũ không biến mất hoàn toàn, nhưng giữa hai đoạn còn nguyên đã xuất hiện một vùng đất mới trượt xuống, rộng hơn mười trượng. Đá vụn và bùn khô lẫn vào nhau, nhìn bề mặt có vẻ đã dừng, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một viên sỏi tự lăn xuống mà không ai chạm tới.
Bên kia vùng trượt, sáu người đang tụ lại dưới một mỏm đá thấp. Một người công nhân ngồi dựa lưng vào vách, chân trái bị một tảng đá chèn từ đầu gối trở xuống. Hai người Tây Uyên đang cố giữ phần đá phía trên không tiếp tục ép xuống. Đệ tử Vô Tướng đứng gần mép đường, trong tay vẫn ôm một hộp trắc cụ nhỏ.
Phan Nhạc nhìn thấy đủ sáu người mới thở ra một hơi. “Còn đủ.”
Tề Mặc không nhìn hộp trắc cụ. “Người bị kẹt có chảy máu nhiều không?”
Một người Tây Uyên phía đối diện nghe tiếng, lập tức đáp lớn: “Không nhiều! Chân còn cảm giác, nhưng đá đang đè, không kéo ra được!”
“Đừng kéo.” Lạc Hành Chu nói. “Chưa biết dưới tảng đó còn gì giữ.”
Đệ tử Vô Tướng bên kia giơ hộp trong tay lên. “Lạc sư đệ! Trong này có bản ghi đoạn bốn và ba mũi kim chuẩn. Nếu phải bỏ đường—”
“Bỏ hộp.”
Người kia sững lại. Lạc Hành Chu nói lần nữa, giọng không cao hơn. “Để nó xuống. Đưa người ra trước.”
Đệ tử nọ nhìn về phía Tề Mặc. Tề Mặc chỉ hỏi: “Nghe rõ chưa?”
“Rõ.”
Hộp trắc cụ được đặt xuống sát vách đá. Không ai nhắc tới nó nữa.
Phan Nhạc rút một cuộn dây vàng khỏi túi bên hông, cột lên cọc gỗ trên nền cao để đánh dấu điểm tập kết. “Từ giờ đoạn bốn đóng. Không ai xuống vùng trượt nếu chưa có lệnh của ta.” Hắn quay sang Tạ Hoài Uyên. “Tạ đạo hữu, ngươi nói mở được đường ngắn không?”
Tạ Hoài Uyên đã quan sát vùng trượt từ lúc tín phù tắt. Hắn không nhìn toàn bộ sườn, chỉ nhìn một dải đá cứng chạy chéo qua phần đất mới sụt. “Có thể thử đi theo sống đá kia. Không phải đường cũ. Chỉ đủ cho từng người qua.”
“Có cần chém nền không?”
“Chỉ cắt vật đang treo và tạo chỗ bám. Không động phần dưới.”
Phan Nhạc nhìn Lạc Hành Chu. “Còn ngươi?”
“Ta kiểm từng đoạn trước khi có người đặt chân lên. Chỗ nào không giữ được, đánh dấu bỏ.”
“Có dùng ba trụ trung tuyến không?”
“Không.”
“Có mở niêm không?”
“Không.”
Phan Nhạc gật đầu. “Vậy ta cho phép. Chỉ mở đường cứu người đến mỏm đá đối diện. Không đo thêm, không đào sâu, không đuổi theo bất kỳ dấu mạch nào. Tạ Hoài Uyên mở lối. Lạc Hành Chu giữ nền và đánh dấu. Ta đi sau hai người, giữ liên lạc với nhóm bên kia.”
Tề Mặc nói: “Ta ở lại nền cao. Ba trụ vừa đổi dấu, không thể bỏ cả điểm trung tuyến không người trông.”
Không ai phản đối. Cách chia việc đã rõ.
Lạc Hành Chu lấy bốn trận châm ngắn nhất trong túi. Hắn không cần một trận hoàn chỉnh. Hôm nay chỉ cần biết nơi nào có thể chịu một bước chân trong vài chục hơi thở.
Điểm đầu tiên cách nền cao chưa tới hai trượng. Tạ Hoài Uyên bước trước, nhưng không đặt chân xuống ngay. Hắn dùng vỏ kiếm gõ vào phiến đá lộ trên mặt đất. Âm thanh chắc, không rỗng. Lạc Hành Chu cắm một trận châm ở mép phiến đá, truyền vào một sợi linh lực mỏng. Ánh sáng ở chuôi châm đứng yên.
“Được.”
Tạ Hoài Uyên bước xuống. Chỉ vậy. Không có đại trận sáng lên, cũng không có kiếm khí mở núi. Hai người đi từng đoạn một. Tạ Hoài Uyên tìm chỗ người có thể đặt chân và tay. Lạc Hành Chu kiểm xem chỗ ấy có tiếp tục trượt hay không. Qua được một đoạn, Phan Nhạc mới bước theo đúng các dấu vải trắng Lạc Hành Chu buộc lại phía sau.
Đến đoạn thứ ba, một phiến đá lớn nhô khỏi sườn chắn ngang lối. Mép trên của nó vẫn còn dính với vách, nhưng phía dưới đã tách ra một khe đen. Nếu đập thẳng, cả phiến có thể rơi xuống vùng đất yếu bên dưới.
Tạ Hoài Uyên nhìn một lúc rồi rút kiếm. Cổ tay phải của hắn vẫn còn dấu mỏi từ lúc dẫn đàn Nham giác. Lạc Hành Chu thấy cách hắn cầm kiếm đã khác trước: ngón cái không siết sâu, vai phải thả thấp hơn, rõ ràng đang tránh dùng lại nhịp xoay cổ tay vừa gây đau.
“Cắt được không?” Lạc Hành Chu hỏi.
“Được. Chậm hơn một chút.”
“Chậm không sao.”
Tạ Hoài Uyên liếc hắn một cái. “Lạc đạo hữu hôm nay dễ nói chuyện.”
“Ta muốn người bên kia sống đủ lâu để cãi tiếp.”
“Vậy động cơ rất đầy đủ.”
Tạ Hoài Uyên đưa kiếm vào khe đá. Không chém một nhát. Hắn rạch hai đường ngắn ở phần đá đã gần tách, sau đó dùng sống kiếm đẩy. Phần nhô nguy hiểm rơi xuống đúng phía ngoài, để lại một bậc đá đủ rộng cho một bàn chân.
Lạc Hành Chu cắm châm vào bậc mới. Ánh sáng ở chuôi châm rung hai lần rồi ổn.
“Qua được. Không đứng lâu.”
Tạ Hoài Uyên bước qua trước, Lạc Hành Chu theo sau. Khi đặt chân lên bậc đá vừa mở, hắn cảm được một nhịp rung rất nhỏ chạy dưới đế giày. Không giống rung từ bước người. Nó đi từ dưới sâu lên rồi mất, nhanh tới mức người không chú ý sẽ tưởng chỉ là đá vụn rơi. Lạc Hành Chu dừng lại, Tạ Hoài Uyên cũng dừng.
“Ngươi thấy?” Lạc Hành Chu hỏi.
“Đá dưới chân vừa đổi lực.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. Tạ Hoài Uyên không có trận châm trong tay, nhưng lại nhận ra cùng một nhịp hắn vừa cảm bằng linh lực.
Một lời giải hiện tại vẫn có: kiếm tu giỏi đọc trọng tâm và phản lực. Tạ Hoài Uyên đã chứng minh điều đó không chỉ một lần.
Lạc Hành Chu không nói thêm. Hắn rút trận châm khỏi bậc đá. “Bỏ điểm này. Đi vòng trên.”
Phan Nhạc phía sau hỏi: “Vòng trên có xa không?”
“Thêm ba trượng.”
“Miễn chắc hơn.”
Ba người đổi đường ngay. Không ai tiếc công vừa mở.
Họ tới được mỏm đá đối diện sau gần nửa khắc. Người công nhân bị kẹt tên Đỗ Thành, hơn bốn mươi tuổi. Mồ hôi đã thấm ướt tóc mai nhưng hắn vẫn tỉnh. Tảng đá đè chân hắn không quá lớn, vấn đề là phía dưới chân có một khe mới nứt. Nếu nhấc đá sai hướng, phần mép có thể tiếp tục sập và kéo cả người xuống.
Phan Nhạc ngồi xổm bên cạnh. “Đỗ Thành, chân còn cảm giác?”
“Còn.”
“Ngón chân cử động được không?”
Đỗ Thành nhăn mặt, thử một lúc. “Được hai ngón.”
“Không tự rút.”
“Ta biết.”
Lạc Hành Chu quỳ xuống cách tảng đá một khoảng vừa đủ, không chạm vào nó. Hắn cắm ba trận châm quanh phần nền còn nguyên, chỉ để nhìn nơi nào đang chịu lực. Hai châm đứng ổn. Châm thứ ba nghiêng dần về phía khe dưới chân Đỗ Thành.
“Tảng đá không phải thứ giữ nền.” Lạc Hành Chu nói. “Nó chỉ đang đè lên chân. Phần đất phía dưới mới là chỗ yếu.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Nhấc thẳng lên được không?”
“Không. Nếu mất sức nặng đột ngột, mép dưới có thể bật.”
“Vậy ta kéo sang đây.” Tạ Hoài Uyên chỉ phía vách chắc bên cạnh.
“Được, nhưng chỉ một gang trước.”
Phan Nhạc nhìn hai người. “Ta giữ người. Hai vị làm.”
Tạ Hoài Uyên móc dây chịu lực quanh tảng đá, lần này dùng tay trái kéo chính. Tay phải chỉ giữ kiếm làm nêm để đá không trượt ngược. Lạc Hành Chu đặt một trận châm ngay sát khe, không phải để khóa nền mà để biết khoảnh khắc nó bắt đầu chuyển.
“Một gang.” Lạc Hành Chu nói.
Tạ Hoài Uyên kéo. Tảng đá nhích đi. Đỗ Thành hít mạnh nhưng không kêu. Khi khoảng trống vừa đủ, Phan Nhạc lập tức kéo chân hắn ra, không chờ thêm.
“Dừng.”
Tạ Hoài Uyên dừng đúng lúc chuôi trận châm bên khe bật sáng. Một mảng đất nhỏ sụp xuống chỗ chân Đỗ Thành vừa nằm. Không ai đứng trên đó nữa.
Đỗ Thành thở dốc, ôm đầu gối. Phan Nhạc sờ dọc cẳng chân, kiểm tra một lượt rồi nói: “Chưa thấy gãy. Về thành vẫn phải để y tu xem.”
“Đi được không?”
“Chống người thì được.”
Lạc Hành Chu đứng dậy. “Vậy rút.”
Đệ tử Vô Tướng nhìn hộp trắc cụ đặt bên vách. “Còn hộp—”
“Để lại.” Lần này người nói là Phan Nhạc. “Người qua hết trước. Nếu đường còn nguyên sau đó, ta mới quyết định có quay lại hay không.”
Đệ tử kia cúi đầu. “Rõ.” Không ai quay lại lấy hộp.
Đường trở về khó hơn lúc sang. Khi đi sang, ba người chỉ cần tự giữ mình. Lúc quay lại, họ có thêm một người chân không chịu lực tốt và bốn người chưa quen các dấu an toàn. Phan Nhạc chia nhóm rất đơn giản: hai người Tây Uyên kèm Đỗ Thành đi giữa; ba công nhân theo sau; đệ tử Vô Tướng đi trước họ. Lạc Hành Chu dẫn lối, Tạ Hoài Uyên đứng ở chỗ nguy hiểm nhất để đỡ người qua. Không ai mang hộp trắc.
Qua điểm đầu tiên vẫn ổn. Tới đoạn vòng trên, đất phía dưới bất ngờ phát ra một tiếng rạn ngắn.
Lạc Hành Chu vừa nhìn xuống thì thấy dấu vải trắng phía trước trượt sang bên một chút. Con đường an toàn họ vừa dùng đã hẹp đi.
“Dừng.”
Cả nhóm dừng. Lạc Hành Chu cắm một trận châm vào nền phía trước. Chuôi châm nghiêng ngay. Chỗ ấy không còn dùng được.
“Phải đổi sang phiến đá bên trái.” hắn nói.
Câu còn chưa dứt, Tạ Hoài Uyên đã bước lên phiến đá đó. Lạc Hành Chu ngẩng đầu. Tạ Hoài Uyên không nhìn hắn. Người kia dùng kiếm cắt một mấu đá lỏng trên vách, để lộ một rãnh nhỏ vừa đủ cắm trận châm. Chính là chỗ Lạc Hành Chu định dùng làm điểm giữ mới. Lạc Hành Chu không hỏi. Hắn cắm châm vào rãnh kiếm vừa mở. Ánh sáng ổn định.
“Qua từng người.”
Tạ Hoài Uyên đã đứng ở vị trí duy nhất có thể vừa kéo người từ bên kia sang, vừa không chắn đường thoát phía sau. Đệ tử Vô Tướng qua trước. Ba công nhân qua tiếp. Đến Đỗ Thành, phần nền dưới chân người dìu bỗng lún xuống.
Lạc Hành Chu rút châm khỏi điểm cũ và chuyển đường linh lực sang vết kiếm mới. Hắn chưa kịp nói “bên phải bỏ” thì Tạ Hoài Uyên đã đổi chân, nhường đúng khoảng trống ấy cho người dìu Đỗ Thành bước qua. Hai động tác nối nhau như đã tập trước, nhưng họ chưa từng tập.
Lạc Hành Chu giữ đường trận thêm ba hơi, đủ cho Phan Nhạc qua cuối cùng. Sau đó hắn rút châm. Không cố cứu phần nền đã mất.
Vừa khi ba người cuối rời khỏi, một mảng đất lớn bằng nửa căn phòng trượt xuống sau lưng họ. Bụi bốc lên, nuốt luôn dấu đường cũ. Không ai nói gì trong vài hơi thở. Rồi Phan Nhạc đếm người lần nữa. “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu.” Hắn nhìn Tạ Hoài Uyên và Lạc Hành Chu. “Thêm ba. Đủ.”
Tề Mặc từ nền cao đi xuống đón. Hắn nhìn chân Đỗ Thành trước, sau đó mới nhìn khoảng đường vừa sụp. “Thiết bị?”
Đệ tử Vô Tướng đáp: “Bỏ lại một hộp trắc và ba mũi kim chuẩn.”
“Bản ghi?”
“Có một bản trong hộp.”
“Còn bản sao?”
“Phan quản tuyến có phần ghi ngoài. Ta có hai hàng cuối trong túi.”
Tề Mặc gật đầu. “Vậy đủ. Người còn sống quan trọng hơn một bản giấy.” Đệ tử kia thở ra, vai mới thật sự hạ xuống.
Đến đầu giờ Ngọ, trung tuyến chính thức đóng. Hàn Tố Nghi không tới ngay. Nàng gửi lệnh qua tín phù: dừng toàn bộ khảo sát trung tuyến trong ngày; điểm bắc và tây nam chỉ được kết thúc việc đang làm rồi rút; không nhóm nào được tự ý xuống khe mới hay tìm hộp trắc đoạn bốn. Địa tầng sẽ được người của Tây Uyên kiểm lại trước, sau đó các bên mới bàn xem có mở khảo sát trở lại hay không.
Phan Nhạc đọc xong, gấp tín phù. “Hôm nay hết việc đo.”
Tề Mặc nói: “Hết việc đo không có nghĩa hết việc ghi.”
“Ngươi muốn ghi gì thì ngồi trên nền cao mà ghi.”
“Ta định vậy.”
Phan Nhạc nhìn hắn một lúc rồi lắc đầu. “Ta bắt đầu hiểu vì sao Vô Tướng sống được lâu.”
Tề Mặc hỏi: “Vì cẩn thận?”
“Vì người khác hết sức rồi các ngươi vẫn còn sức ghi sổ.”
Lạc Hành Chu không tham gia câu chuyện. Hắn ngồi cách mép đường một đoạn, lau đất khỏi trận châm rồi kiểm từng cây xem có cong hay nứt không. Bốn cây dùng trong cứu hộ đều còn dùng được. Một cây bị xước thân nhưng không ảnh hưởng đường dẫn.
Tạ Hoài Uyên ngồi phía đối diện, đang quấn lại cổ tay phải bằng một dải vải mỏng. Không phải băng thương, chỉ để giữ ấm và nhắc chính mình đừng dùng lực quá tay. Người kia không hề hỏi Lạc Hành Chu vì sao vừa rồi chọn đúng vết kiếm ấy. Lạc Hành Chu cũng chưa hỏi Tạ Hoài Uyên vì sao bước lên đúng phiến đá trước khi hắn nói hết câu. Cả hai đều biết đó là câu hỏi, chỉ là chưa ai muốn hỏi. Lạc Hành Chu đặt cây trận châm cuối cùng vào hộp.
Nếu chỉ có việc Tạ Hoài Uyên đọc địa hình quá nhanh, Quy Tàng có thể giải thích. Một kiếm tu được đưa vào đội hộ tuyến vốn phải có mắt nhìn đường sống và đường chết. Nếu chỉ có việc Tạ Hoài Uyên tránh đúng góc khép trận trong phòng họp, cũng có thể là kinh nghiệm chống trận, hoặc một nhánh truyền dạy hắn chưa biết.
Nếu chỉ có việc người kia hiểu cách phối hợp với các điểm trận của hắn quá nhanh, có thể gọi đó là thiên phú chiến đấu. Thiên tài không thiếu những lần khiến người khác tưởng họ đã luyện cùng nhau từ trước.
Nhưng hôm nay, khi đường an toàn đổi, Tạ Hoài Uyên đã bước tới đúng phiến đá Lạc Hành Chu vừa chọn trước khi hắn nói hết. Sau đó một kiếm mở đúng rãnh mà Lạc Hành Chu cần để đặt điểm mới. Không phải vì Lạc Hành Chu ra lệnh kín, cũng không phải vì hai người đã bàn trước.
Một dấu có thể bỏ qua. Hai dấu có thể tiếp tục giải thích. Đến lần thứ ba, điều hợp lý nhất không còn là giả vờ mình không nhìn thấy.
Lạc Hành Chu vẫn không đặt “Tạ Hoài Uyên cũng trọng sinh” lên đầu. Hắn không có bằng chứng. Hắn thậm chí chưa chắc một người trọng sinh sẽ hành động giống như những gì mình đang thấy; chính hắn đã thay đổi rất nhiều lựa chọn so với đời trước ngay từ ngày đầu quay lại.
Nhưng kế hoạch tránh Tạ Hoài Uyên vì sợ tạo thêm biến số đã không còn hữu dụng nữa. Tránh xa chỉ khiến hắn mất dấu; quan sát gần mới cho hắn thêm dấu để loại những lời giải thích sai.
Tạ Hoài Uyên vừa buộc xong dải vải trên cổ tay thì ngẩng lên. Ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng đất đầy bụi.
“Lạc đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi nhìn ta lâu hơn bình thường.”
Lạc Hành Chu không phủ nhận. “Ta đang nghĩ một việc.”
“Có liên quan đến ta?”
“Có.”
Tạ Hoài Uyên chờ, còn Lạc Hành Chu đóng nắp hộp trận châm. “Từ mai, nếu trung tuyến còn cho phép làm việc, ta vẫn ở cùng tổ với ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn một nhịp lâu hơn. “Ta tưởng đó vốn là phân tổ của Hội.”
“Đúng.”
“Vậy Lạc đạo hữu vừa quyết định tuân lệnh?”
“Ta quyết định không tìm lý do đổi.”
Khóe môi Tạ Hoài Uyên hơi động. “Một quyết định rất đáng khen.”
Lạc Hành Chu đứng dậy. “Ta chưa khen ngươi.”
“Ta cũng chưa nói cần.”
Phan Nhạc từ phía xa gọi hai người lại để xác nhận danh sách người rút khỏi hạ nhánh. Cuộc nói chuyện dừng ở đó.
Lạc Hành Chu cầm hộp trận châm đi về phía hắn. Kế hoạch mới không phức tạp: giữ Tạ Hoài Uyên đủ gần để nhìn rõ những điều không khớp, nhưng không để người kia nhìn thấy mình cũng đang giấu một đời.
Ít nhất, lần này hắn sẽ không gọi những dấu ấy là trùng hợp nữa.