Chương 27 — Một Hơi Chậm
DRAFT
Sáng hôm sau, Lạc Hành Chu đến chỗ y tu trước giờ Thìn một khắc.
Hắn không phải người tới sớm nhất.
Gian nhà Tây Uyên tạm dùng làm nơi kiểm thương vốn là một trạm nghỉ nhỏ sát nhà công vụ. Sau sự cố Thanh Mạch, hai dãy ghế dài được kê thêm ngoài hiên, một tấm bình phong dựng giữa gian chính, phía sau còn có hai phòng nhỏ dành cho người cần kiểm linh mạch sâu hơn. Trên cột cửa treo một tấm bảng gỗ mới, chữ viết chưa khô hẳn: người từng trực tiếp ở đoạn mốc một–mốc hai, có công văn thì vào theo thứ tự; không tự khai “không sao” để bỏ lượt.
Tề Mặc đứng dưới bảng, đọc đến lần thứ hai.
“Câu cuối nhằm vào ai?” hắn hỏi.
“Có thể là ngươi.”
“Ta còn chưa nói.”
“Ngươi đang nghĩ.”
Tề Mặc quay sang nhìn Lạc Hành Chu, vẻ mặt khó chịu rất có nguyên tắc. “Câu này dùng nhiều sẽ mất hay.”
“Vậy đừng cho ta cơ hội.”
Hai người vừa bước vào hiên thì bên trong có tiếng chậu đồng đặt xuống bàn.
Một người Huyền Lô ngồi ở ghế gần cửa. Lạc Hành Chu nhớ mặt hắn nhưng không nhớ tên; hôm xảy ra sụt tuyến, người này ở phía đông mốc hai, không nằm trong nhóm bị chia giữa đường. Hiện tại sắc mặt hắn bình thường, hai tay cũng không run. Chỉ khi nữ y tu trước mặt bảo dẫn linh lực qua cổ tay, dòng sáng dưới da mới lệch một nhịp, giống một sợi chỉ bị gió đẩy khỏi rãnh rồi tự trở lại.
Nữ y tu không lập tức kết luận.
“Lại một lần.”
Người kia làm theo.
Lần này không lệch.
“Lần thứ ba, chậm hơn.”
Dòng linh lực đi qua ổn định đến nửa đường rồi khựng rất nhẹ.
Nữ y tu đặt hai ngón tay lên một phiến ngọc mỏng bên cạnh, ghi thời gian bằng ba chấm mực nhỏ. “Tối qua có sốt không?”
“Không.”
“Đau đầu?”
“Không.”
“Ngủ?”
“Khó ngủ hơn thường ngày.”
“Vì đau?”
“Không. Chỉ thấy linh lực trong người như không chịu nằm yên.”
“Bắt đầu từ lúc nào?”
“Đêm qua.”
“Trước đó có dùng đan ổn mạch?”
Người kia ngập ngừng. “Một viên.”
Nữ y tu ngẩng đầu. “Ai cho?”
“Ta tự có.”
“Ta hỏi ai bảo ngươi uống.”
“Không ai.”
Nàng im một nhịp rồi kéo tờ giấy trước mặt lại gần. “Vậy hôm nay đừng uống viên thứ hai. Ta cần biết cơ thể ngươi tự ổn lại thế nào, không cần ngươi phủ một lớp thuốc lên trên rồi bảo ta nhìn.”
Người Huyền Lô có vẻ muốn nói đan ấy không phải thứ mạnh, cuối cùng vẫn thôi.
Nữ y tu viết thêm vài hàng, sau đó mới nói: “Hiện giờ không có dấu thương cấp. Linh lực chao nhẹ, xuất hiện muộn sau lần tiếp xúc vùng biến động. Chưa đủ để nói do Thanh Mạch, càng chưa đủ để nói cùng nguyên nhân với hai người trước. Ngươi nghỉ việc dẫn lực hôm nay, trưa kiểm lại. Nếu sốt, đau đầu, tê đầu ngón hoặc linh lực tự nghịch hướng thì tới ngay, không đợi trưa.”
“Không cho thuốc?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì ta chưa biết ngươi đang cần chữa cái gì.”
Người kia nhận tờ giấy theo dõi rồi đi ra.
Tề Mặc nhìn bóng lưng hắn. “Nàng nói thẳng.”
Nữ y tu nghe thấy.
“Người bệnh thường không tới đây để nghe lời quanh.”
Nàng quay sang hai người ngoài cửa. Tuổi không lớn hơn họ bao nhiêu, cùng lắm đầu hai mươi. Áo y tu màu xanh nhạt không có phù hiệu lớn của một tông môn nào, chỉ đeo thẻ gỗ của đội y tế liên hợp Tây Uyên. Trên bàn nàng có bốn hộp châm, một bình nước nóng, hai loại phiến ngọc dùng đo linh tức và một chồng giấy đã kẹp riêng theo tên.
“Tề Mặc?”
“Ta.”
“Lạc Hành Chu?”
“Vâng.”
“Ngoài kia còn chỗ. Một người vào trước.”
Tề Mặc lập tức chỉ Lạc Hành Chu.
“Ngươi.”
Lạc Hành Chu hỏi: “Vì sao?”
“Ta lớn tuổi hơn.”
“Không phải lý do.”
“Ta là người phụ trách kỹ thuật.”
“Càng không phải.”
Nữ y tu đặt bút xuống. “Hai vị có thể tranh ở ngoài. Trong này người nào ngồi xuống trước thì ta khám trước.”
Tề Mặc lùi nửa bước.
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
“Ngươi thắng,” Tề Mặc nói.
Lạc Hành Chu không thấy có gì đáng gọi là thắng, nhưng vẫn bước vào.
Nữ y tu chỉ ghế đối diện. “Thẩm Thanh Giản.”
“Lạc Hành Chu.”
“Ta biết.”
Nàng kéo tờ ghi tên hắn ra khỏi chồng giấy. Phần đầu chỉ có mấy dòng từ công văn Tây Uyên: vị trí trong sự cố, thời gian ở gần đoạn biến động, có bị kẹt giữa mốc một–hai hay không, có thương ngoài da hay không. Dòng cuối ghi rõ: không triệu chứng cấp đã xác nhận lúc rút tuyến.
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn. “Từ hôm đó tới giờ, đau đầu?”
“Không.”
“Choáng?”
“Không.”
“Khó ngủ?”
“Không.”
“Linh lực tự lệch?”
“Không.”
“Thần thức có lúc chậm về?”
Lạc Hành Chu dừng rất ngắn.
Thẩm Thanh Giản thấy.
“Có?”
“Không phải sau Thanh Mạch.”
“Ta chưa hỏi nguyên nhân.”
Lạc Hành Chu im một nhịp rồi nói: “Trước đó từng có một lần ta kéo phép diễn thần thức quá sâu. Thái dương đau nhói. Sau khi thu niệm, cảm giác tay và khoảng cách quanh người chậm trở lại một lúc.”
“Bao lâu?”
“Hơn mười nhịp.”
“Ngất?”
“Không.”
“Nôn?”
“Không.”
“Nhìn sáng trắng sau mí mắt?”
“Có.”
Thẩm Thanh Giản ghi xuống.
Nàng không hỏi hắn dùng pháp môn nào.
Điều này làm Lạc Hành Chu chú ý hơn việc nàng có hỏi.
“Sau đó còn lặp?”
“Không đến mức ấy.”
“Ta hỏi có từng dùng lại cách diễn thần thức đó không.”
“Có.”
“Bao nhiêu lần?”
Lạc Hành Chu nghĩ. “Ít.”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn.
“‘Ít’ không phải số.”
“Có một lần gần đây, dùng ngắn. Không đau, không choáng.”
“Còn hôm qua?”
“Không dùng.”
“Vì sao?”
“Không đủ dấu để diễn.”
Thẩm Thanh Giản dừng bút.
“Đây là câu trả lời đầu tiên hôm nay khiến ta thấy ngươi có khả năng sống lâu.”
Lạc Hành Chu không biết nàng nói đùa hay không.
Hắn quyết định không hỏi.
Thẩm Thanh Giản lấy một phiến ngọc màu xám, đặt lên bàn giữa hai người. Trên mặt phiến có ba vòng khắc rất nông, không thành trận hoàn chỉnh. Nàng đặt một hạt ngọc nhỏ vào vòng ngoài.
“Đưa một sợi thần thức tới đây. Chỉ chạm, không ép vào.”
Lạc Hành Chu làm theo.
Hạt ngọc sáng lên.
“Giữ ba hơi.”
Ba hơi trôi qua.
“Rút.”
Ánh sáng tắt.
Thẩm Thanh Giản nhìn phiến ngọc, rồi đổi hạt thứ hai. “Lần nữa.”
Lần thứ hai vẫn bình thường.
Đến lần thứ ba, nàng đặt hai hạt ở hai vòng khác nhau.
“Chia hai sợi.”
Lạc Hành Chu tách thần thức.
Động tác quá quen.
Một sợi giữ hạt ngoài. Một sợi đi vào vòng trong. Hắn vô thức điều nhịp để hai bên không tranh lực với nhau, giữ phần giữa thức hải trống hơn một chút rồi dồn đường hồi về qua bên trái.
“Dừng.”
Thẩm Thanh Giản nói trước khi ba hơi kết thúc.
Lạc Hành Chu thu thần thức.
“Có đau?”
“Không.”
“Ta không hỏi ngươi có chịu được.”
“Không đau.”
“Vừa rồi ngươi đổi đường hồi.”
Lạc Hành Chu nhìn nàng.
Thẩm Thanh Giản đặt hai ngón tay lên phiến ngọc. Một vệt sáng mảnh hiện lại, không phải hình thần thức của hắn, chỉ là phần linh quang phiến ghi được khi lực chạm vào. Hai đường ban đầu tương đối cân, tới hơi thứ hai thì một đường chậm đi, sau đó hắn tự điều lại nên chênh lệch biến mất.
“Nếu ta chỉ nhìn cuối lượt,” nàng nói, “ta sẽ thấy hai đường đều đẹp.”
“Nhưng?”
“Nhưng ta đang khám người, không chấm bài.”
Lạc Hành Chu không nói.
Thẩm Thanh Giản đẩy phiến ngọc về phía hắn. “Lần nữa. Không sửa.”
“Có thể sai lệch sẽ lớn hơn.”
“Đó là thứ ta cần nhìn.”
“Ta có thể chủ động làm nó xấu đi.”
“Ta cũng biết. Vì vậy ta đang nhìn ngươi.”
Từ ngoài bình phong, Tề Mặc bật ra một tiếng cười rất nhỏ rồi lập tức im.
Lạc Hành Chu không quay đầu.
Lần thứ tư, hắn chia hai sợi thần thức rồi để chúng đi theo nhịp tự nhiên của thân thể hiện tại.
Hơi đầu ổn.
Hơi thứ hai, bên trong chậm hơn một chút.
Không đau.
Nhưng khi thu về, thần thức bên trong mất thêm một hơi mới hoàn toàn trở lại cảm giác quen thuộc.
Một hơi.
Rất nhỏ.
Nếu không cố ý chờ, Lạc Hành Chu thậm chí sẽ không gọi nó là bất thường. Đời trước hắn từng điều khiển hàng chục điểm trong một đại trận; một hơi chênh như vậy không đáng để ghi vào trí nhớ.
Thẩm Thanh Giản lại ghi.
“Còn một lượt.”
“Ba sợi?”
“Không.”
Nàng cất hạt thứ hai đi. “Hôm nay tới đây.”
Lạc Hành Chu nhìn nàng. “Chưa đủ để xác định giới hạn.”
“Đúng.”
“Vậy vì sao dừng?”
“Vì để biết một vết nứt sâu tới đâu, cách nhanh nhất là bẻ đến khi nó mở. Ta không làm vậy.”
Câu ấy khiến Lạc Hành Chu im lâu hơn.
Thẩm Thanh Giản không biết vết nứt đời trước của hắn.
Nàng chỉ dùng một ví dụ.
Nhưng chính vì là ví dụ, nó mới đủ rõ.
Lạc Hành Chu từng sống nhiều năm theo cách ngược lại. Khi cần biết mình chịu được tới đâu, hắn thường đẩy đến sát giới hạn, ghi nhớ giá phải trả, rồi lần sau dừng trước đó một bước. Cách ấy hữu dụng trong chiến trận. Cũng là một trong những lý do một thương tổn nhỏ có thể trở thành thứ hắn mang theo hàng chục năm.
Thẩm Thanh Giản kéo tờ giấy lại.
“Hiện tại ta không thấy dấu nứt thần hồn.”
Lạc Hành Chu không thay đổi sắc mặt.
Hắn đã biết vết cũ chưa tồn tại từ ngày trở lại.
“Cũng không có dấu đủ để nói Thanh Mạch làm thần thức ngươi tổn thương.”
“Vâng.”
“Nhưng dưới tải chia niệm, đường hồi của ngươi chậm một hơi trước khi ngươi tự sửa. Cộng thêm lần quá tải trước đó, ta ghi là thần thức chịu tải lặp lại, chưa hồi đủ nền.”
“Chưa hồi đủ nền” không phải một tên bệnh.
Thẩm Thanh Giản cũng không biến nó thành một tên bệnh.
Nàng viết ngay bên dưới: chưa xác định nguyên nhân đơn nhất.
“Ba ngày,” nàng nói.
“Gì?”
“Không dùng pháp môn diễn nhiều nhánh thần thức. Không chủ động chia quá hai đường. Không ngồi liên tục quá một canh giờ với trận đồ cần giữ nhiều điểm cùng lúc. Sau mỗi nửa canh, thu thần thức hoàn toàn, đi lại, ăn uống như người sống.”
Lạc Hành Chu hỏi: “Nếu không có triệu chứng?”
“Vẫn vậy.”
“Có cần đan dưỡng thần?”
“Không.”
“Vì?”
“Ngươi đang hỏi vì sao không uống thuốc khi chưa có thương cần thuốc?”
“Ta hỏi để biết tiêu chuẩn.”
“Tiêu chuẩn là không dùng đan để biến một giới hạn có thể hồi bằng nghỉ thành một lý do tiếp tục ép.”
Nàng chấm bút vào nghiên mực. “Nếu xuất hiện đau đầu kéo dài, ngủ không sâu, ánh sáng lưu sau khi thu niệm, cảm giác thân thể chậm trở lại hoặc linh lực khó điều thì quay lại. Khi đó ta mới xét có cần dược hay trận dưỡng thần.”
Lạc Hành Chu nhìn tờ giấy.
“Ba ngày là ước lượng?”
“Là khoảng theo dõi đầu. Sau hai ngày kiểm lại. Nếu không còn độ chậm dưới tải nhẹ, ngày thứ ba nới. Nếu còn, kéo dài.”
“Không cho ta một ngày cố định.”
“Cơ thể ngươi không đọc lịch.”
Lạc Hành Chu không tìm được lý do phản bác câu này.
Thẩm Thanh Giản xé một nửa tờ giấy, đưa hắn. Phần giữ lại được kẹp vào một cuốn sổ dày, bên gáy có ghi ngày và nhóm tiếp xúc.
Lạc Hành Chu hỏi: “Ngươi giữ tất cả?”
“Người nào có dấu cần theo dõi thì giữ.”
“Để tìm mẫu chung?”
“Để lần sau biết người này tốt lên hay xấu đi so với chính họ.”
Nàng nhìn hắn. “Nếu sau này đủ người để thấy mẫu chung thì tính sau. Đừng bắt một người bệnh trở thành lời giải cho cả Thanh Mạch.”
Lạc Hành Chu cầm tờ giấy.
Một câu rất đơn giản.
Hắn lại thấy hợp lý.
Tề Mặc vào sau hắn và mất ít thời gian hơn nhiều.
Lạc Hành Chu ngồi ngoài hiên, không nghe rõ toàn bộ câu hỏi phía trong. Hắn cũng không cố nghe. Một người của Tây Uyên mang tới ấm nước nóng, đặt cạnh ghế. Nắng sáng chưa gắt, gió qua sân có mùi thuốc sắc rất nhạt.
Chưa tới hai khắc, Tề Mặc đi ra.
“Ta không có gì.”
“Y tu nói vậy?”
“Ta nói vậy.”
Phía trong lập tức vang tiếng Thẩm Thanh Giản: “Ta nói hiện tại chưa thấy dấu cần hạn chế công việc thường.”
Tề Mặc nhắm mắt một nhịp.
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Khác nhau.”
“Ta biết.”
“Vậy sao nói sai?”
“Ngắn hơn.”
Thẩm Thanh Giản bước ra, cầm tờ ghi của Tề Mặc. “Ngắn không đồng nghĩa đúng.”
Tề Mặc nhận giấy. “Ta còn được xem bản sửa chứ?”
“Được.”
“Dùng thần thức?”
“Cảm nhận thông thường được. Không có lý do bắt ngươi ngồi nhìn giấy bằng mắt nếu việc cần thần thức nhẹ.”
“Xuống đoạn đóng?”
“Không.”
“Đó là lệnh Tây Uyên, không phải lệnh y tu.”
“Ta biết. Nhưng vì ngươi hỏi, ta trả lời luôn.”
Tề Mặc có vẻ hài lòng vì người khác không lẫn quyền hạn với nhau.
“Ba người hôm qua thế nào?” hắn hỏi.
Thẩm Thanh Giản không đưa chi tiết. “Một người linh lực chao nhẹ, một người khó ổn thần thức lúc ngủ, một người có cả hai nhưng mức rất thấp. Không ai nặng. Chưa đủ để gộp thành một chứng.”
“Vị trí họ đứng?”
“Ta đã ghi.”
“Có thể cho ta xem?”
“Không phải bây giờ.”
“Vì sao?”
“Vì đó là sổ y.”
“Ta chỉ cần vị trí.”
“Khi Tây Uyên quyết định phần nào cần dùng cho điều tra kỹ thuật, ta sẽ tách phần vị trí và thời gian tiếp xúc ra. Ngươi không cần biết ai đêm qua ngủ kém để vẽ mạch.”
Tề Mặc im.
Lạc Hành Chu thấy hắn đang cân nhắc.
Cuối cùng Tề Mặc gật đầu. “Được.”
Thẩm Thanh Giản quay sang Lạc Hành Chu. “Ngươi cũng vậy. Tờ ta đưa là phần của ngươi. Sổ bên trong không mang đi.”
“Ta không định xin.”
“Ta nói trước.”
“Để khỏi lát nữa cãi?”
Thẩm Thanh Giản nhìn hắn một nhịp. “Ngươi học câu này từ ai?”
Lạc Hành Chu nghĩ tới một chấp sự Hình Đường hắn không biết tên, rồi thôi.
“Không quan trọng.”
“Vậy cũng không cần ghi.”
Nàng quay vào trong.
Tề Mặc nhìn Lạc Hành Chu. “Ta thích nàng.”
“Vì nàng không cho ngươi xem sổ?”
“Vì lý do từ chối đúng.”
“Ừ.”
“Ngươi bị hạn gì?”
Lạc Hành Chu đưa tờ giấy cho hắn xem phần được phép dùng trong công việc. Không có mô tả lần đau đầu cũ, chỉ ghi: ba ngày tránh diễn thần thức nhiều nhánh; hai ngày sau kiểm lại; công việc thường được phép nếu không phát triệu chứng.
Tề Mặc đọc xong, trả lại.
“Chiều nay không cần ngươi xem sáu hòm mục cũ nữa.”
“Ta vẫn có thể xem giấy.”
“Có thể.”
“Vậy?”
“Ngươi nhìn sáu hòm rồi sẽ bắt đầu giữ mười hai điểm trong đầu.”
“Ta có thể không làm.”
Tề Mặc nhìn hắn.
Lạc Hành Chu im.
“Ta cũng không tin,” Tề Mặc nói.
“Ngươi vừa được y tu xác nhận không có hạn chế mà bắt đầu dùng quyền của người bệnh thay ta?”
“Không. Ta dùng quyền người giao việc. Chiều nay ngươi chép mục lục, từng hòm một. Không đối chiếu chéo.”
Lạc Hành Chu định nói cách ấy chậm.
Rồi tờ giấy trong tay cọ nhẹ vào đầu ngón.
Ba ngày.
Hai ngày kiểm lại.
Một hơi chậm.
Đời trước, nếu một y tu nói hắn nên dừng một kỹ thuật ba ngày trong lúc đại trận đang chờ, Lạc Hành Chu có lẽ sẽ hỏi có cách nào rút xuống một ngày không. Nếu câu trả lời là không, hắn sẽ tìm cách đổi kỹ thuật để vẫn hoàn thành việc.
Hắn đã sống rất lâu nhờ thói quen đó.
Cũng đã mang một vết nứt rất lâu nhờ thói quen đó.
“Được,” Lạc Hành Chu nói.
Tề Mặc không tỏ vẻ bất ngờ, nhưng hắn gật chậm hơn bình thường một chút.
Hàn Tố Nghi đến gần cuối giờ Thìn.
Bà không hỏi ai đau ở đâu.
Thẩm Thanh Giản đưa cho bà một tờ riêng chỉ có ba cột: có thể làm việc thường, cần giới hạn một số loại vận thần, cần nghỉ dẫn lực hoàn toàn. Không tên triệu chứng riêng, không nội dung người bệnh tự kể, chỉ có tên và giới hạn có ảnh hưởng trực tiếp tới việc phân công.
Hàn Tố Nghi đọc.
“Tề Mặc làm việc thường.”
“Đúng.”
“Lạc Hành Chu tránh diễn thần thức nhiều nhánh ba ngày, hai ngày sau kiểm.”
“Đúng.”
“Người Huyền Lô lúc sáng nghỉ dẫn lực tới trưa.”
“Đúng.”
“Ba người báo từ hôm qua?”
“Có hai người nghỉ hôm nay, một người theo dõi thêm. Chi tiết ta giữ trong sổ y.”
Hàn Tố Nghi gật đầu. “Ta chỉ cần phần ảnh hưởng phân việc.”
Thẩm Thanh Giản cuộn tờ giấy lại. “Tốt.”
Tề Mặc nói nhỏ: “Hôm nay ta gặp nhiều người biết mình cần biết tới đâu.”
Hàn Tố Nghi nghe thấy. “Ngươi thấy hiếm à?”
“Không hiếm. Chỉ đáng quý.”
“Vậy quý trong im lặng.”
Tề Mặc im thật.
Lạc Hành Chu nhìn ra sân.
Một nhóm khác đang chờ ngoài hiên. Trong đó có người Quy Tàng từng giữ sổ lúc sụt tuyến, hai người Cô Phong và một đệ tử Tây Uyên hắn không quen. Không ai có vẻ bị thương nặng. Đây không phải trạm cứu mạng. Chính vì vậy, việc Tây Uyên buộc mọi người tới càng có ý nghĩa hơn: không đợi người ngã xuống rồi mới công nhận hậu quả.
Hắn cúi nhìn tờ hạn chế của mình.
Ở góc dưới, Thẩm Thanh Giản viết thêm một dòng nhỏ: không tự tăng tải để thử xem đã khỏi chưa.
Lạc Hành Chu không nhớ nàng viết lúc nào.
Hắn gấp giấy lại.
Tạ Hoài Uyên tới khi Lạc Hành Chu và Tề Mặc chuẩn bị rời đi.
Hắn mặc áo Quy Tàng thường ngày, kiếm vẫn ở bên hông. Không có chấp sự Hình Đường đi cùng. Trong tay chỉ có một tờ công văn Tây Uyên và mảnh giấy y tu cũ đã gấp làm tư.
Hai bên nhìn nhau ở bậc cửa.
“Tạ đạo hữu,” Lạc Hành Chu nói.
“Lạc đạo hữu.”
Tạ Hoài Uyên nhìn tờ giấy trong tay hắn, không hỏi nội dung. “Xong rồi?”
“Phần hôm nay.”
“Nghe không giống lời người vừa được thả.”
“Vì không phải thả.”
Tề Mặc đứng cạnh nói: “Ba ngày không được tự làm khó thần thức.”
Lạc Hành Chu quay sang hắn.
Tề Mặc lập tức sửa: “Phần có ảnh hưởng công việc. Ta không nói chi tiết.”
Tạ Hoài Uyên nhìn Lạc Hành Chu thêm một nhịp, rồi gật. “Vậy nên nghe.”
Không hỏi vì sao.
Không nói hắn trông vẫn bình thường.
Lạc Hành Chu thấy điều đó dễ chịu một cách không cần thiết phải giải thích.
Thẩm Thanh Giản từ bên trong bước ra. “Tạ Hoài Uyên?”
“Ta.”
Nàng nhận công văn, nhìn dòng vị trí trong sự cố, sau đó mở mảnh giấy y tu cũ.
“Cổ tay phải từng có giới hạn ép kiếm nhanh hai ngày?”
“Đúng.”
“Hết hai ngày rồi?”
“Rồi.”
“Sau đó đã dùng kiếm nhanh lại chưa?”
“Chưa.”
“Vì không cần hay vì còn đau?”
“Không cần.”
Thẩm Thanh Giản ngẩng lên. “Đau ở góc cũ?”
“Không.”
“Nóng?”
“Không.”
“Tê?”
“Không.”
Nàng gấp mảnh giấy cũ lại.
“Đưa tay phải.”
Tạ Hoài Uyên làm theo.
Thẩm Thanh Giản không bắt mạch ngay. Nàng nhìn cổ tay, yêu cầu hắn xoay chậm ba hướng, sau đó đổi sang một góc nhỏ hơn. Tạ Hoài Uyên làm hết, sắc mặt không đổi.
“Không đau?”
“Không.”
“Ngươi lại sắp nói ‘dùng được’?”
Tạ Hoài Uyên dừng một nhịp. “Ta chưa nói.”
Tề Mặc ho khan.
Lạc Hành Chu nhìn sang chỗ khác.
Thẩm Thanh Giản chỉ vào ghế trong phòng. “Ngồi. Ca của ngươi kiểm sâu hơn.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Vì từng bị thương?”
“Vì từng có giới hạn, sau đó lại đứng trong vùng biến động, và giấy cũ chỉ kiểm dấu ngoài.”
“Hiện giờ không có dấu ngoài.”
“Ta thấy.”
“Vậy?”
“Vậy mới cần nhìn xem bên trong có thật sự hết chuyện hay chỉ hết đau.”
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng một lát.
Rồi tháo kiếm khỏi bên hông, đặt lên giá ngoài cửa.
Không phản bác.
Lạc Hành Chu bước xuống bậc đá cùng Tề Mặc.
Hắn không quay lại để nghe phần khám phía sau bình phong.
Đến cuối sân, Tề Mặc hỏi: “Ngươi có tò mò không?”
“Có.”
“Không hỏi?”
“Không.”
“Lại nữa.”
Lạc Hành Chu nhìn tờ giới hạn ba ngày trong tay.
“Ta đang có việc của mình.”
Tề Mặc gật đầu. “Chiều nay chép mục lục.”
“Ta nhớ.”
“Không đối chiếu chéo.”
“Ta cũng nhớ.”
“Đừng dùng lại phép diễn nhiều nhánh mà y tu vừa cấm.”
Lạc Hành Chu dừng bước. “Ngươi nghe hết?”
“Ta nghe phần có ảnh hưởng công việc.” Tề Mặc nhìn hắn. “Tên pháp môn của ngươi ta không biết, cũng không cần biết.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn lâu hơn.
“Ngươi nên quý sự im lặng như lời Hàn chấp sự.”
“Ta đang luyện.”
Hai người đi tiếp.
Lạc Hành Chu không mở tờ giấy lần nữa.
Nhưng đến ngã rẽ về trạm ngoài, hắn chủ động bỏ con đường qua thư khố, chọn lối ngắn về phòng nghỉ trước.
Một hơi chậm không phải thương nặng.
Ba ngày cũng không dài.
Điều khó nhất chỉ là thừa nhận một giới hạn không cần đợi tới lúc đau mới được tính là giới hạn.
Lần này, hắn quyết định tin nó sớm hơn.