Chương 5 — Lô Huyền Cương Không Mất
CANON v1
Ngày hôm sau, Tạ Hoài Uyên đến Chấp Sự Điện khi nắng mới vừa chạm tới bậc đá thứ ba trước cửa.
Người trực hôm qua còn chưa đổi ca.
Nam đệ tử đang cúi đầu đối chiếu hai thẻ ngọc, nghe tiếng bước chân mới ngẩng lên. Thấy Tạ Hoài Uyên, hắn sửng sốt một thoáng, có lẽ không ngờ câu “ngày mai ta qua xem” hôm qua lại thật sự là ngày mai, không phải cách nói khách sáo của một vị sư huynh nội môn đối với một việc ngoại vụ chẳng mấy thú vị.
“Tạ sư huynh.”
“Ta đến xem sao bản lô Huyền Cương phía tây.”
Người nọ đặt thẻ ngọc xuống, lục trong ngăn tủ phía sau một lúc rồi lấy ra ba tờ giấy phù mỏng cùng một ngọc giản nhỏ.
“Bên này chỉ có số lượng, tuyến dự kiến và danh sách người hộ vận. Bản niêm phong gốc ở Khí Đường, phần đổi tuyến và hộ phí nằm ở Ngoại Vụ Đường.”
Hắn dừng một chút, bổ sung: “Nếu huynh muốn nhận việc kiểm định, ta có thể ghi tên trước.”
“Chưa cần.”
Tạ Hoài Uyên nhận lấy xấp giấy.
“Ta xem trước.”
Hắn ngồi xuống chiếc bàn trống gần cửa sổ.
Sao bản rất sạch.
Sạch theo đúng nghĩa một phần giấy tờ đã được chép lại để người không phụ trách trực tiếp chỉ cần nhìn là hiểu: tên hàng, số hòm, ngày xuất kho, tuyến xe, người dẫn đội, số hộ vệ, tổng hộ phí. Không có những nét sửa nhỏ, dấu bút bên lề hay những tờ kẹp tưởng như vô dụng mà người làm việc thật sự thường để lại.
Tạ Hoài Uyên đọc từ đầu đến cuối một lượt.
Không có dòng nào viết rằng lô hàng sẽ mất.
Đương nhiên không có.
Nếu một việc xấu chỉ cần nhìn vào hồ sơ là thấy rõ đến mức ấy, đời trước nó cũng không thể nằm yên dưới hai chữ “yêu thú” nhiều năm.
Hắn quay lại trang đầu.
Ba mươi hai hòm Huyền Cương Kiếm Thiết.
Huyền Cương là loại kiếm liệu nặng, ổn định, chịu linh lực tốt. Sau khi luyện sạch tạp chất, nó gần như không đổi trọng lượng chỉ vì đi đường dài. Vì vậy Khí Đường khi niêm phong luôn ghi cả trọng lượng kiếm liệu bên trong lẫn tổng trọng lượng hòm, để đến mỗi trạm có thể cân lại mà không cần phá ấn.
Sao bản của Chấp Sự Điện không chép số cân từng hòm, chỉ ghi tổng.
Tạ Hoài Uyên nhìn con số ấy vài nhịp.
Sau đó hắn lật sang tờ phân xe.
Sáu xe vận liệu.
Mỗi xe có mức chịu tải riêng, được đánh dấu theo trục và trận giảm chấn gắn dưới sàn xe. Con số bên cạnh sáu chiếc cộng lại vừa đủ chở lô Huyền Cương — nếu trọng lượng tổng trên trang đầu đã trừ đi một phần “hao đường”.
Hai chữ ấy khiến Tạ Hoài Uyên dừng lại.
Hao đường vốn là phần tổn hao được chấp nhận đối với một số loại hàng dễ vỡ, linh dược dễ mất dược tính hoặc khoáng thạch còn lẫn vụn. Người lập sổ sẽ dự trù một mức nhỏ để lúc đến nơi không phải vì vài cân bột rơi mà mở cuộc tra xét.
Huyền Cương đã đúc thành thỏi, đặt trong hòm có phong ấn.
Nó không rơi thành bụi dọc đường.
Cũng không tự nhẹ đi vì nhìn thấy núi phía tây.
Tạ Hoài Uyên lấy tờ giấy thứ ba.
Tuyến hộ vận ban đầu đi qua Thanh Phong Khẩu, sau đó đổi sang Bạch Hạp Đạo.
Bạch Hạp ngắn hơn gần một ngày đường, nhưng đường hẹp, hai bên nhiều khe đá sâu. Vào mùa này, đàn yêu thú cấp thấp thường men theo sườn núi phía nam di chuyển. Không đủ nguy hiểm để cấm đường, nhưng đoàn xe chở kiếm liệu nặng đáng lẽ phải tăng người hộ vệ hoặc mang thêm phù xua thú.
Danh sách trước mắt làm ngược lại.
Hộ phí tăng.
Người giảm hai.
Ba tấm tị thú phù bị gạch khỏi phần cấp phát, thay bằng một khoản “dự phòng dọc tuyến”.
Tạ Hoài Uyên đặt giấy xuống.
Không thứ nào trong ba việc ấy đủ để kết tội ai.
“Hao đường” có thể là người chép dùng nhầm mẫu sổ.
Đổi tuyến có thể vì Thanh Phong Khẩu đang sửa cầu trận.
Hộ phí tăng mà người giảm cũng có thể do hai kiếm tu cảnh giới cao hơn được thay vào.
Ba việc đứng riêng đều có lý do.
Đặt cạnh nhau thì chưa chắc.
Nam đệ tử trực bàn nhìn hắn đã đọc lần thứ hai, không nhịn được hỏi: “Có gì không ổn sao?”
“Chưa biết.”
Tạ Hoài Uyên gấp ba tờ giấy lại theo nếp cũ.
“Khí Đường cách đây bao xa?”
“Qua hai hành lang phía bắc.”
“Ta sang xem bản niêm phong.”
Người nọ chần chừ: “Bản gốc không cho đệ tử tự lấy.”
“Ta biết.”
Tạ Hoài Uyên trả lại sao bản.
“Ta sẽ hỏi người có quyền cho xem.”
Khí Đường buổi sáng ồn hơn Chấp Sự Điện rất nhiều.
Tiếng búa từ lò phía sau truyền qua hai lớp tường đá vẫn còn nghe rõ. Mùi kim loại nóng, dầu tôi kiếm và than linh mộc trộn vào nhau, bám trong không khí thành một thứ hơi khô đặc trưng.
Tạ Hoài Uyên tìm được vị chấp sự phụ trách xuất liệu không khó.
Khó hơn một chút là khiến người ta tin một đệ tử nội môn nổi danh vì luyện kiếm đột nhiên thật sự quan tâm đến trọng lượng ba mươi hai hòm vật liệu.
“Ngươi nói muốn xem niêm trọng?”
Vị chấp sự trung niên ngẩng đầu khỏi án, nhìn hắn qua mép ngọc giản.
Niêm trọng là số cân được ghi ngay lúc đóng phong ấn. Dấu này do cân thạch của Khí Đường — loại pháp khí dùng để cân hàng — ép vào thẻ niêm; về sau nếu hòm chưa bị mở thì chỉ cần đối chiếu thẻ là biết hàng ban đầu nặng bao nhiêu.
“Vâng.”
“Lý do?”
“Tuyến phân xe ở Chấp Sự Điện dùng một mức hao đường.”
“Thì sao?”
“Huyền Cương không có mức hao ấy.”
Người kia nhìn hắn thêm một nhịp.
“Ngươi học kiểm liệu từ bao giờ?”
“Chưa học.”
Tạ Hoài Uyên đáp rất bình thản.
“Nhưng ta từng làm rơi kiếm. Kiếm liệu khá ít khi tự mất cân trước khi rơi xuống đất.”
Vị chấp sự im lặng, rồi bật ra một tiếng cười ngắn qua mũi.
“Ngồi.”
Hắn gọi người mang sổ gốc ra.
Bản niêm phong dày hơn sao bản nhiều. Mỗi hòm có một hàng riêng: số hiệu, trọng lượng kiếm liệu, trọng lượng hòm, người đóng, người kiểm, dấu cân thạch.
Tạ Hoài Uyên không cần nhìn lâu.
Tổng trọng lượng ở đây cao hơn mức dùng để phân xe đúng phần “hao đường” kia.
Không phải sai vài cân.
Nếu sáu xe giữ nguyên như giấy phân, ít nhất hai xe sẽ quá mức chịu tải đã khắc trên trục.
“Có thể xe đã đổi loại.” Vị chấp sự nói.
“Có thể.”
“Cũng có thể bên Ngoại Vụ dùng số tịnh, không tính hòm.”
“Không khớp.”
Tạ Hoài Uyên chỉ vào hai hàng cuối.
“Ngay cả bỏ trọng lượng hòm, vẫn lệch.”
Vị chấp sự không nói nữa.
Tạ Hoài Uyên cũng không thúc.
Một lúc sau, người kia kéo một thẻ ngọc khác ra khỏi ngăn bàn, truyền thần thức vào rồi cau mày.
“Phân xe do Ngoại Vụ Đường gửi xuống ba ngày trước.”
“Còn đổi tuyến?”
“Bốn ngày trước.”
“Lô hàng khi nào rời tông?”
“Ngày kia.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu.
Vẫn còn thời gian.
Hắn xin sao lại hai con số, không lấy thêm gì rồi rời Khí Đường.
Ngoại Vụ Đường nằm thấp hơn một tầng núi.
Đường đi qua một cầu đá dài, phía dưới là khe dẫn nước từ suối linh về các lò rèn. Tạ Hoài Uyên đi không nhanh. Cổ tay phải hôm nay đã gần như không đau nếu không vận lực quá gấp, nhưng hắn vẫn không có ý định thử xem “gần như” chịu được đến đâu.
Cơ thể này đã nhắc hắn một lần.
Không cần bắt nó nhắc lần thứ hai chỉ vì vài tờ sổ.
Ngoại Vụ Đường quản nhiều việc hơn Khí Đường: đoàn hàng ra vào, vật tư đổi với các thành dưới núi, người hộ vận, trạm nghỉ, khế ước giữa tông môn với thương hội và gia tộc phụ trách từng đoạn đường.
Lô Huyền Cương phía tây liên quan Tạ gia ở một đoạn trung chuyển.
Đời trước, sau khi hàng mất, quyền tham gia đoạn ấy của Tạ gia cũng dần bị rút.
Khi đó Tạ Hoài Uyên mới mười tám tuổi.
Hắn chỉ biết một kết quả rất đơn giản: tuyến thương lại mất một phần, trưởng bối trong tộc tranh cãi, vài người nói vận số Tạ gia đã tận.
Nhiều năm sau nhìn lại, hai chữ vận số thường tiện lợi đến mức đáng ngờ.
Một quản sự của Ngoại Vụ Đường dẫn hắn vào phòng lưu sổ nhỏ phía sau.
Người này là người Tạ gia, tuổi ngoài bốn mươi, theo vai vế Tạ Hoài Uyên phải gọi một tiếng tộc thúc nếu gặp trong từ đường. Ở tông môn, hai người chỉ theo chức vụ.
“Tạ công tử hôm nay lại có hứng xem sổ vận?”
Giọng người nọ không lạnh, nhưng cũng chẳng thân.
“Tình cờ.”
“Tình cờ từ Chấp Sự Điện sang Khí Đường rồi tới đây?”
Tạ Hoài Uyên nhìn ông ta.
“Đường trong tông không xa.”
Quản sự bật cười, không hỏi nữa.
Sổ tuyến được mở.
Lý do đổi sang Bạch Hạp Đạo ghi rất đầy đủ: Thanh Phong Khẩu đang sửa một đoạn cầu đá có trận gia cố; đoàn hàng cần giữ kỳ giao; Bạch Hạp tuy có yêu thú di chuyển nhưng đã có hai đội săn tuần qua trong tháng này.
Lý do hợp lệ.
Phần hộ phí cũng có lời giải: hai người bị rút khỏi đoàn là hộ vệ thuê ngoài cảnh giới thấp, đổi thành một kiếm tu nội môn Trúc Cơ hậu kỳ. Tổng người giảm, mức hộ phí tăng.
Cũng hợp lệ.
Tạ Hoài Uyên đọc tới đây, không thấy thất vọng.
Nếu mọi nghi vấn đều biến mất sau một câu giải thích hợp lý, vậy càng cần nhìn phần còn lại.
Hắn lật qua danh mục phù vật.
Tị thú phù bị cắt ba tấm vì Bạch Hạp đã có đội tuần thú.
Lại hợp lý.
Sau đó, ở cuối sổ, hắn thấy một hàng rất nhỏ.
Tổn ấn: số hai trăm mười bảy — dự lưu.
Tạ Hoài Uyên đặt ngón tay lên mép giấy.
Tổn ấn là con dấu dùng khi một đoàn hàng xác nhận đã mất vật trên đường. Có dấu ấy, Kho Đường mới được phép xóa số hàng khỏi sổ đang vận và mở quy trình truy trách nhiệm hoặc bồi vật.
Bình thường, số ấn chỉ được cấp sau khi có tin báo tổn thất.
Lô hàng này còn hai ngày nữa mới xuất phát.
Số của nó đã được chừa sẵn.
“Dự lưu tổn ấn là lệ thường?” hắn hỏi.
Quản sự Tạ gia đang đứng bên giá sổ hơi khựng lại.
Chỉ rất nhẹ.
“Có những đoàn đường xa xin trước để nếu xảy ra chuyện không phải truyền giấy về nhiều lượt.”
“Bạch Hạp cách trạm gần nhất bao lâu?”
“Nửa ngày.”
“Vậy không xa.”
Người kia nhìn hắn.
“Hoài Uyên, ngươi muốn nói gì?”
Lần đầu tiên ông ta bỏ cách gọi “Tạ công tử”.
Tạ Hoài Uyên khép sổ lại.
“Ta muốn nói phân xe đang dùng sai trọng lượng.”
“Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
“Ngươi đi qua ba nơi, nhìn cả tổn ấn, rồi nói với ta chỉ vì hai xe quá tải?”
Tạ Hoài Uyên im lặng một thoáng.
“Vậy tộc thúc muốn ta nói gì?”
Người đối diện không đáp.
Tạ Hoài Uyên tiếp tục, giọng vẫn hòa nhã: “Nếu ta nói có người muốn hàng mất, ta phải có chứng cứ. Hiện giờ ta không có.”
“Nhưng ngươi nghi.”
“Ta nghi rất nhiều thứ.”
“Ví dụ?”
“Ví dụ tộc thúc đang cố xem ta biết đến đâu.”
Căn phòng yên đi.
Rồi quản sự bật cười.
Lần này tiếng cười thật hơn một chút.
“Ngươi quả nhiên vẫn không dễ nói chuyện như vẻ ngoài.”
“Từ nhỏ đã vậy.”
Tạ Hoài Uyên không phủ nhận.
Hắn lấy tờ sao niêm trọng từ tay áo đặt lên bàn.
“Phân xe sai là việc có thể kiểm ngay. Tổn ấn dự lưu có thể chỉ là người làm việc tiện tay. Đổi tuyến cũng có lý do. Ta không cần ai tin ba việc ghép lại có ý nghĩa.”
Hắn đẩy tờ giấy về phía quản sự.
“Chỉ cần người phụ trách nhìn thấy sáu xe hiện tại không nên chở số hàng này.”
Quản sự nhìn hai con số.
“Ngươi muốn tái kiểm?”
“Người có quyền muốn hay không mới có ý nghĩa.”
“Còn ngươi?”
“Ta muốn xem cân thạch có nói giống sổ không.”
Quản sự không cười nữa.
Ông ta cầm tờ sao lên.
“Chờ ở đây.”
Tới giờ Tỵ, kho vận phía tây của Quy Tàng mở lại niêm phong ngoài mà không phá ấn hàng.
Không ai tuyên bố có gian lận.
Lý do ghi trên lệnh kiểm chỉ có một câu: trọng lượng phân xe không khớp niêm trọng Khí Đường.
Một câu đủ sạch.
Cũng đủ để người phụ trách phải làm việc.
Ba mươi hai hòm Huyền Cương được đưa lên cân thạch theo từng nhóm. Các thẻ niêm đều sáng đúng dấu Khí Đường, trọng lượng bên trong không lệch đáng kể.
Hàng vẫn còn nguyên.
Sai nằm ở xe.
Hai chiếc trong sáu xe không phải loại ghi trên giấy phân.
Bề ngoài chúng giống hệt nhau: sàn gỗ phủ tấm thép mỏng, bốn góc có trận giảm chấn, trục xe bọc vòng sắt đen. Nhưng ký hiệu dưới gầm đã bị mài đi rồi khắc lại.
Một thợ kho nằm gần sát đất nhìn rất lâu mới phát hiện.
“Xe cũ.”
Ông ta quệt lớp bụi trên trục.
“Khung này chịu được hàng thường. Chở đủ Huyền Cương qua Bạch Hạp, xuống dốc thứ hai là có thể nứt định trục.”
Định trục là miếng kim loại ghìm trục xe vào đúng thế khi chịu tải nặng. Nó nhỏ hơn cổ tay người, nhưng một khi nứt, cả bánh có thể lệch khỏi khung trong lúc xuống dốc.
Vị chấp sự phụ trách kho lạnh mặt.
“Tháo ra.”
Người thợ lấy dụng cụ.
Tạ Hoài Uyên đứng bên cạnh không xen vào.
Miếng định trục thứ nhất được tháo ra, nhìn không có gì đặc biệt.
Miếng thứ hai cũng vậy.
Đến chiếc thứ ba, Tạ Hoài Uyên khẽ nghiêng đầu.
Trên cạnh kim loại có một vệt lõm rất mảnh.
Nhìn như dấu va chạm cũ.
Người thợ dùng móng tay cạo qua, lắc đầu: “Không sao. Vết này không sâu.”
Tạ Hoài Uyên nhìn thêm một lúc.
“Cho ta mượn.”
Ông ta đưa miếng sắt sang.
Tạ vẫn dùng tay phải, nhưng không đổi thế cổ tay như khi xuất kiếm.
Hắn đặt miếng định trục lên bệ đá, chỉ rút thanh kiếm tiêu chuẩn bên hông khoảng nửa tấc.
Vị chấp sự nhìn sang.
“Ngươi định chém?”
“Không.”
Tạ Hoài Uyên đáp.
“Chém hỏng thì lại phải đền.”
Mũi kiếm chạm vào cạnh miếng định trục.
Chỉ chạm.
Một sợi linh lực rất mỏng đi dọc thân kiếm, nhẹ đến mức không làm kim loại rung thành tiếng.
Kiến Vi vốn không phải một chiêu kiếm dùng để giám định vật liệu. Ở tầng nguyên lý thấp nhất, nó chỉ là cách nhận ra lực đi qua một vật đã đổi hướng ở đâu. Người dùng kiếm quen có thể nhìn từ một lần va chạm nhỏ ra điểm nào đang gánh lực nhiều hơn bình thường.
Tạ Hoài Uyên đời trước từng dùng cùng nguyên lý ấy để phá giáp, tìm khe trong kiếm trận, thậm chí nhìn một đường nứt dưới lớp đá dày.
Hiện giờ hắn chỉ dùng nó trên một miếng sắt dài chưa đầy gang tay.
Vậy là đủ.
Lực truyền qua vệt lõm, tới giữa miếng định trục thì tách ra.
Không giống vết va đập.
Giống một rãnh đã bị ép từ bên trong rồi mài phẳng mặt ngoài.
Tạ Hoài Uyên thu linh lực ngay.
Cổ tay phải vẫn nổi lên một đường đau quen thuộc dù hắn chỉ dùng lực rất ít và không đổi thế cổ tay.
Hắn không thử lần hai.
“Cắt ngang chỗ này.”
Người thợ nhìn vị trí hắn chỉ.
“Vì sao?”
“Ta nghĩ bên trong có vết.”
“Ngươi nghĩ?”
“Đúng.”
Tạ Hoài Uyên tra kiếm lại.
“Cho nên mới cần cắt để biết ta nghĩ đúng hay sai.”
Vị chấp sự gật đầu.
Miếng định trục được đưa lên bàn cắt.
Khi mặt kim loại tách ra, một đường rạn sẫm màu hiện ngay giữa lõi.
Không phải nứt do chịu lực lâu ngày.
Hai đầu vết rạn quá thẳng.
Có người từng dùng chấn lực đánh vào từ cạnh, tạo một khe kín trong lõi rồi mài sạch dấu bên ngoài. Khi xe chưa chở nặng, nó vẫn dùng bình thường. Khi đủ Huyền Cương đè lên, mỗi lần xóc sẽ kéo khe ấy rộng thêm.
Qua một đoạn dốc đủ dài, nó sẽ gãy.
Vị chấp sự nhìn mặt cắt hồi lâu.
“Kiểm tất cả.”
Lần này không ai cần Tạ Hoài Uyên nhắc.
Bốn miếng định trục ở hai xe có vấn đề.
Một cái đã rạn.
Ba cái còn lại bị thay bằng sắt tạp pha linh khoáng kém, bề ngoài nhuộm màu giống Hàn Thiết dùng cho xe vận liệu.
Đội kho tiếp tục mở hộp phù dự phòng.
Ba tấm tị thú phù bị rút khỏi sổ quả thật không có ở đó.
Thay vào vị trí trống là hai gói thuốc bột niêm kín, ghi là bột chống ẩm cho trục xe.
Một lão thợ vừa mở lớp giấy ngoài đã cau mày.
“Không phải chống ẩm.”
Ông ta đưa lên ngửi rồi lập tức để xa mũi.
“Có Xích Dẫn Tán.”
Xích Dẫn Tán là thứ thợ săn rắc ở đầu gió để dụ một số yêu thú ăn thịt cấp thấp lần theo mùi máu giả. Không mạnh đến mức gọi cả đàn lớn từ vài dặm, nhưng nếu đoàn xe mắc lại giữa Bạch Hạp, mùi này đủ khiến những con quanh đó tìm đến nhanh hơn.
Không ai nói “yêu thú tập kích”.
Cũng không cần.
Không khí trong kho lạnh hơn trước một bậc.
Tạ Hoài Uyên nhìn hai chiếc xe.
Đời trước, hồ sơ ghi đoàn vận chuyển bị yêu thú đánh tan ở Bạch Hạp.
Nếu hắn không trở lại, có lẽ định trục sẽ gãy ở dốc thứ hai. Đoàn xe bị kéo dài. Người hộ vận phải vừa sửa xe vừa giữ hàng. Xích Dẫn Tán gặp gió núi. Yêu thú thật sự xuất hiện.
Sau đó mọi dấu tay của con người sẽ bị máu, móng vuốt và đá vỡ che đi.
Một vụ tập kích hoàn toàn có thật.
Chỉ có nguyên nhân đầu tiên là giả.
Tạ Hoài Uyên không nói điều đó.
Hắn hiện giờ không cần nói.
Vị chấp sự phụ trách kho đã quay sang người bên cạnh.
“Phong kho. Giữ sáu xe. Danh sách ai nhận xe, ai đổi định trục, ai cấp hộp phù, ai ký đổi tuyến — sao ba phần, một phần đưa Hình Đường, một phần Ngoại Vụ, một phần để lại đây.”
“Còn lô hàng?”
“Đổi xe.”
“Ngày kia vẫn xuất phát?”
Người kia nhìn ba mươi hai hòm Huyền Cương còn nguyên dấu cân thạch.
“Xuất phát.”
Tạ Hoài Uyên nghe câu ấy, bàn tay trong tay áo chậm rãi buông lỏng.
Không phải vì hắn vừa cứu được một số kiếm liệu.
Là vì lần đầu tiên từ lúc trở lại, một chuyện hắn nhớ rõ là sẽ xảy ra đã không còn đi theo đường cũ.
Không có trời sập.
Không có thời gian đảo ngược thêm lần nữa.
Không có bàn tay vô hình nào lập tức ép lô hàng trở về số phận cũ.
Ít nhất đến lúc này, lịch sử chịu thay đổi.
Đến đầu giờ Mùi, Tạ Hoài Uyên bị mời trở lại Ngoại Vụ Đường.
Người quản sự Tạ gia lúc sáng vẫn ở đó.
Trên bàn đã có thêm hai thẻ ngọc niêm đen của Hình Đường.
“Bốn người bị giữ lại hỏi.” Ông ta nói. “Hai người kho vận, một người phụ trách xe, một người bên ngoài tông môn nhận phù vật. Chưa biết ai đứng sau.”
“Vậy thì chưa nên biết.”
Quản sự nhíu mày.
“Ý ngươi là sao?”
“Ý ta là chưa có chứng cứ thì đừng chọn sẵn một người rồi bắt mọi dấu vết phải dẫn đến hắn.”
Người đối diện nhìn Tạ Hoài Uyên rất lâu.
“Ngươi nói giống người từng làm chuyện này nhiều năm.”
Tạ Hoài Uyên rót cho mình một chén trà trên bàn.
Trà nguội.
Hắn uống một ngụm, vị chát còn nặng hơn Thanh Vụ trong tiểu viện.
“Ta chỉ không thích điều tra sai người.”
“Vì công bằng?”
“Vì tốn thời gian.”
Quản sự bật cười thành tiếng.
“Câu này ta tin hơn.”
Ông ta thu nụ cười lại.
“Nhưng có một việc khác.”
“Lô hàng còn nguyên, kỳ giao không đổi.”
“Ta biết.”
“Ngươi biết điều đó kéo theo gì không?”
Tạ Hoài Uyên đặt chén xuống.
Hắn biết Huyền Cương liên quan quyền tham gia tuyến thương của Tạ gia.
Biết Khí Đường cần nó để giao kiếm đúng kỳ.
Biết mấy trạm hộ tuyến phía tây dùng loại vật liệu này để gia cố trận trụ và giá kiếm.
Nhưng câu hỏi của quản sự khiến một đoạn ký ức rất cũ dịch chuyển.
Không phải ký ức chiến đấu.
Là một lần trưởng bối trong tông tranh luận về Tây Uyên mà khi đó hắn chỉ nghe nửa tai rồi bỏ đi luyện kiếm.
Quản sự kéo một quyển khế cũ từ giá xuống.
“Ba năm trước Quy Tàng ký Hộ Tuyến Khế với Tây Uyên Thất Thành.”
Ông ta mở tới giữa quyển.
Hộ Tuyến Khế là thỏa thuận về việc ai cung cấp vật liệu, ai giữ đường và ai có quyền yêu cầu đo lại những đoạn linh mạch ảnh hưởng trực tiếp đến tuyến vận. Quy Tàng không thể tự tiện cắm kiếm trụ vào đất Tây Uyên; ngược lại, Thất Thành cũng cần đại tông môn gánh một phần người và vật để giữ những tuyến nguy hiểm.
Ngón tay quản sự dừng trên một hàng chữ nhỏ.
“Nếu trước mùa mưa Quy Tàng giao đủ hai kỳ Huyền Cương và hoàn thành ba trạm hộ tuyến, chúng ta có quyền yêu cầu mở sớm một lần phân định Thanh Mạch.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hàng chữ.
Trong đời trước, lô này mất.
Khí Đường thiếu vật liệu.
Một đợt kiếm giao muộn.
Trạm hộ tuyến cũng chậm.
Điều kiện này không bao giờ được kích hoạt vào thời điểm ấy.
Cho nên Định Tuyến Hội ở Tây Uyên phải tới sau một quãng nữa mới thật sự mở.
Hiện tại ba mươi hai hòm Huyền Cương vẫn nằm nguyên trong kho.
Quản sự nói: “Nếu lô hàng xuất đúng ngày, kỳ giao này đủ.”
Ngoài cửa, tiếng chuông báo giờ từ chủ phong truyền xuống, xa mà rõ.
Tạ Hoài Uyên không đáp ngay.
Hôm qua hắn chọn lô Huyền Cương vì nó nhỏ.
Một chuyến hàng.
Một sai lệch có thể kiểm.
Một việc nếu sửa cũng chỉ nên cứu vài hòm kiếm liệu và một đoạn quyền lợi của Tạ gia.
Hắn đã cố không lật bàn.
Không chỉ mặt ai.
Không dùng ký ức tương lai làm chứng.
Thậm chí lúc phát hiện tổn ấn đã được dự lưu, hắn vẫn chỉ lấy sai trọng lượng làm lý do mở kiểm tra.
Cách làm đã đủ tiết chế.
Kết quả thì không.
“Bên tông định làm gì?” hắn hỏi.
“Vấn Chiến Phong đã nhận tin.”
Quản sự gõ nhẹ lên quyển khế.
“Nếu ngày kia đoàn hàng rời tông với đủ niêm trọng, họ sẽ gửi phù thư sang Tây Uyên, yêu cầu chuẩn bị phân định Thanh Mạch sớm.”
Tạ Hoài Uyên nhìn qua cửa sổ.
Từ đây chỉ thấy được một góc núi phía tây, xanh thẫm dưới nắng chiều.
Bốn tháng trước Táng Tinh.
Hắn vốn định dành quãng thời gian này để quan sát, sửa những chỗ nhỏ nhất có thể, giữ cho phần lớn lịch sử còn nằm trong phạm vi mình nhớ.
Mới ngày thứ hai, một lô hàng đáng lẽ biến mất đã ở lại.
Và vì nó ở lại, một cánh cửa khác đang mở sớm.
Tạ Hoài Uyên thu mắt về.
“Gửi thì gửi.”
Quản sự hơi bất ngờ.
“Ngươi không lo chuyện sáng nay khiến người ta để ý?”
“Đã để ý rồi.”
“Vậy còn—”
“Lô hàng không thể mất lại chỉ để mọi thứ trông giống trước đây.”
Giọng Tạ Hoài Uyên rất bình thường.
Hắn không cứu một việc rồi tự tay phá nó để bảo vệ trí nhớ của mình về tương lai.
Nếu lịch sử bắt đầu lệch từ đây, hắn sẽ nhìn đường mới.
Chỉ là từ hôm nay, hắn phải bỏ một ý nghĩ đã dùng chưa đầy hai ngày.
Can thiệp nhỏ không được quyết định bởi việc hắn chạm vào thứ gì.
Nó được quyết định bởi những việc sẽ bị kéo theo sau đó.
Ngoài hành lang, một đệ tử Ngoại Vụ ôm hộp truyền phù chạy về phía điện chuyển tin.
Lô Huyền Cương còn chưa rời Quy Tàng.
Tin xin phân định Thanh Mạch sớm đã bắt đầu được viết.