Chương 7 — Lệnh Đi Tây
CANON v1
Mấy ngày sau vụ kho vận phía tây, lô Huyền Cương đã rời Quy Tàng Kiếm Tông.
Tạ Hoài Uyên không đi tiễn.
Hắn chỉ đứng ở sân luyện vào lúc chuông sớm vừa dứt, hoàn thành nốt một lượt kiếm cơ bản rồi tra kiếm vào vỏ. Cổ tay phải không đau. Vết phản chấn từ mấy ngày trước đã lùi xuống mức gần như không đáng kể, miễn là hắn không cố dùng cách truyền lực quá tinh của đời sau.
Đây là trạng thái tốt nhất mà một cơ thể mười tám tuổi có thể cho hắn lúc này.
Một đệ tử từ chủ phong đến ngay khi hắn vừa thu kiếm.
“Tạ sư huynh.”
Người nọ đưa hai tay dâng một lệnh bài màu đen viền bạc. “Chủ phong triệu kiến. Mời huynh đến phòng nghị sự trước giờ Thìn.”
Tạ Hoài Uyên nhận lấy.
Mặt sau lệnh bài khắc một chữ Tây.
Hắn nhìn chữ ấy một thoáng.
“Có nói vì việc gì không?”
“Thanh Mạch.”
Đệ tử truyền lệnh đáp rất nhanh, rồi bổ sung: “Ngoại Vụ Đường và Vấn Chiến Phong đều có người tới. Hình như Tây Uyên đã hồi phù.”
“Ta biết rồi.”
Người nọ hành lễ rời đi.
Tạ Hoài Uyên cất lệnh bài vào tay áo.
Hắn đã biết ngày này sẽ tới từ khi nhìn thấy điều khoản trong Hộ Tuyến Khế.
Chỉ là đời trước, nó không tới sớm như vậy.
Phòng nghị sự ở chủ phong không lớn.
Một tấm bản đồ Tây Uyên được trải trên án dài giữa phòng. Đường núi dùng mực xám, mỏ khoáng đánh dấu bằng chấm đen, ba trạm hộ tuyến của Quy Tàng là ba dấu kiếm nhỏ màu đỏ. Phía tây nam bản đồ có một dải chưa được tô kín, chỉ được khoanh bởi hai đường mực nhạt.
Thanh Mạch.
Nói đơn giản, đó là một đường địa mạch có thể trở thành tuyến vận lớn nếu đủ ổn định. Nếu mở được, đoàn hàng từ phía bắc xuống Tây Uyên sẽ không phải vòng qua hai dãy núi như hiện tại. Huyền Cương từ mỏ phía tây cũng có thể vào Quy Tàng nhanh hơn nhiều.
Nhưng một con đường nhanh hơn đồng nghĩa với nhiều thứ hơn một con đường.
Ai giữ trạm.
Ai được thu phí hộ tuyến.
Ai có quyền dựng trụ đo.
Ai được đào xuống dưới những nơi đường mạch chạy qua.
Và khi xảy ra chuyện, ai phải chịu trách nhiệm.
Trong phòng có tám người.
Tạ Hoài Uyên ngồi ở vị trí gần cuối án.
Hắn là người trẻ nhất ở đây, cũng là người có ít quyền quyết định nhất.
Đây là một điểm rất dễ chịu.
Ít nhất hôm nay hắn không cần giả vờ mình có thể thay cả Quy Tàng quyết định Tây Uyên nên được dùng thế nào.
Vị trưởng lão ngồi đầu bên trái mặc kiếm bào có đường chỉ đỏ ở cổ tay — người của Vấn Chiến Phong — dùng ngón tay gõ nhẹ lên ba dấu kiếm trên bản đồ.
“Ba trạm đã đủ người. Lô Huyền Cương kỳ này cũng đã rời tông với đủ niêm trọng. Theo khế cũ, chúng ta có tư cách yêu cầu Thất Thành mở Định Tuyến Hội trước mùa mưa.”
Định Tuyến Hội không phải một trận đấu chọn kẻ thắng.
Đó là nơi Tây Uyên Thất Thành gọi các thế lực có lợi ích trên tuyến tới cùng bàn: ai được khảo sát, ai được đặt trụ, ai giữ đoạn đường nào, phần khoáng nào được phép khai thác, và điều gì tuyệt đối không được chạm tới nếu chưa có sự đồng ý của người địa phương.
Vị trưởng lão đối diện mặc áo xám đậm, trên tay áo không có đường đỏ mà chỉ thêu một nét kiếm chìm gần như không thấy. Người của Tàng Phong.
Ông không nhìn ba trạm hộ tuyến.
Ánh mắt dừng ở vùng mực nhạt phía tây nam.
“Vô Tướng muốn cắm trụ sâu hơn năm trước.”
“Bọn họ chịu trách nhiệm xem địa mạch có ổn hay không. Không cắm trụ thì nhìn bằng mắt?”
“Ta không cấm họ đo.”
Tàng Phong trưởng lão nói. “Ta hỏi họ định đo tới đâu.”
Người bên Vấn Chiến cười nhạt.
“Thanh Mạch nằm ở Tây Uyên, không nằm dưới Tàng Kiếm Cốc. Ngươi muốn giữ thứ gì thì trước tiên phải nói được thứ đó là của Quy Tàng.”
“Ta chưa nói là của Quy Tàng.”
“Vậy ngươi sợ gì?”
“Tây Uyên có dấu cổ kiếm mạch.”
Căn phòng yên đi một nhịp.
Tạ Hoài Uyên không ngẩng đầu.
Chuyện này đời trước hắn từng nghe.
Dưới một vài vùng núi phía tây có những vết linh lực rất cũ mang đặc tính gần kiếm khí, nhưng không ai chứng minh được đó là di tích kiếm tu, khoáng mạch tự sinh hay tàn dư của một trận pháp đã chết từ lâu. Quy Tàng từng khảo sát vài lần, kết quả mỗi lần một khác.
Tàng Phong vì thế chủ trương giữ khoảng cách.
Vấn Chiến lại cho rằng một thứ không hiểu càng phải đi nhìn.
Hai bên tranh nhau nhiều năm, chưa bên nào ngu tới mức tin mình chắc chắn đúng.
“Dấu cổ kiếm mạch không phải lý do để đóng cả tuyến.” Một chấp sự Ngoại Vụ ngồi giữa hai bên nói. “Thất Thành cũng sẽ không chấp nhận. Người của họ đã chờ tuyến này ổn gần mười năm.”
Tàng Phong trưởng lão đáp: “Ta không nói đóng.”
“Vậy giới hạn?”
“Không cho bất kỳ bên nào tự ý đào sâu khỏi tầng trụ đã được Thất Thành cho phép. Nếu Vô Tướng muốn đổi tầng đo, phải báo trước.”
Vấn Chiến trưởng lão hỏi: “Báo cho ai?”
“Thất Thành. Và chúng ta.”
“Vế đầu hợp lý. Vế sau thì chưa chắc.”
Một người khác bật cười khẽ.
“Ngươi sợ Vô Tướng giấu chúng ta. Họ cũng sợ chúng ta giấu họ. Tây Uyên sợ cả hai bên cùng giấu họ. Nếu vì vậy mà ai cũng phải chờ đủ ba con dấu mới được nhấc một tảng đá, tới mùa mưa năm sau chưa chắc đã mở nổi đường.”
Không ai phản bác ngay.
Tạ Hoài Uyên nhìn bản đồ.
Đây mới là hình dạng thật của một tuyến đường đáng giá.
Không có phe nào chỉ vì tham nên muốn mở.
Cũng không có phe nào chỉ vì bảo thủ nên muốn giữ.
Vấn Chiến cần Huyền Cương và muốn Quy Tàng có chỗ đứng lâu dài ở phía tây. Tàng Phong không muốn một cuộc khảo sát vì lợi ích trước mắt đào trúng thứ mà tông môn còn chưa hiểu. Ngoại Vụ chỉ muốn đường đủ ổn để người và hàng đi qua mà không mỗi ba tháng lại phải sửa khế.
Còn Tây Uyên, nếu họ đủ tỉnh táo, sẽ muốn tất cả những người trong căn phòng này nhớ một chuyện.
Đó là đất của họ.
Vị trưởng lão ngồi đầu án từ đầu tới giờ chưa nói gì cuối cùng đặt chén trà xuống.
“Việc dưới tầng sâu để Định Tuyến Hội bàn.”
Ông không thuộc hẳn Vấn Chiến hay Tàng Phong. Ít nhất trên mặt bàn này, ông đang đại diện chủ phong.
“Hôm nay chỉ quyết hai việc. Quy Tàng đi bao nhiêu người. Và ai đi.”
Không khí trong phòng lập tức gọn lại.
Một danh sách được đẩy ra giữa án.
Một vị trưởng bối Kim Đan dẫn đoàn.
Hai chấp sự Ngoại Vụ.
Một luyện khí sư của Khí Đường.
Ba kiếm tu làm hộ tuyến thực địa.
Thêm hai đệ tử trẻ để tham gia phần thử tuyến và tranh suất hộ tuyến nếu Thất Thành yêu cầu.
Tạ Hoài Uyên nhìn xuống dòng thứ hai trong nhóm đệ tử trẻ.
Tên mình ở đó.
Hắn không bất ngờ.
Vấn Chiến trưởng lão nhìn hắn.
“Có ý kiến?”
“Có.”
Mấy người trong phòng đều quay sang.
Tạ Hoài Uyên chỉ vào tên vị trưởng bối dẫn đoàn.
“Trưởng lão Thẩm là người quyết việc tại Tây Uyên?”
“Đúng.”
“Ta chỉ phụ trách hộ tuyến và xử lý việc ngoài thực địa?”
“Đúng.”
“Vậy không có.”
Một chấp sự Ngoại Vụ cười.
“Ta còn tưởng ngươi định từ chối.”
“Vì sao phải từ chối?”
“Lô Huyền Cương vừa xảy ra chuyện. Hình Đường vẫn đang tra. Ngươi là người phát hiện. Lúc này rời tông không sợ bỏ mất đầu mối?”
Tạ Hoài Uyên hỏi lại: “Ta ở lại thì Hình Đường sẽ tra nhanh hơn sao?”
Người kia ngừng một nhịp.
“Không.”
“Vậy ta ở lại làm gì?”
“Có thể tự tra.”
“Rồi mang kết quả tới bảo Hình Đường rằng ta đã thay họ hỏi người, lục kho và động vào chứng vật?”
Tạ Hoài Uyên mỉm cười rất nhạt.
“Ta chưa muốn bị mời sang đó uống trà.”
Có người cười thành tiếng.
Ngay cả Tàng Phong trưởng lão cũng thôi nhìn bản đồ trong một thoáng.
Vấn Chiến trưởng lão hỏi: “Ngươi thật sự không định tự tra?”
“Ta định nhìn kết quả họ tra.”
“Khác nhau ở đâu?”
“Ít nhất nếu sai, người bị mắng trước không phải ta.”
Câu nói nhẹ, nhưng không ai trong phòng thật sự cho rằng hắn chỉ đang tránh phiền.
Tạ Hoài Uyên cũng không cần họ nghĩ vậy.
Hắn không có lý do đụng vào Hình Đường lúc này.
Vụ Huyền Cương đã cho hắn một dấu: có người chủ động đẩy một mắt xích liên quan Tạ gia về phía tổn thất rồi phủ lên bằng một tai nạn hợp lý.
Chỉ một dấu.
Chưa đủ để nối với toàn bộ sự suy yếu của Tạ gia.
Càng chưa đủ để chọn một cái tên.
Nếu hắn ở lại và dùng ký ức đời trước đi trước cuộc điều tra, hắn sẽ rất nhanh quay về đúng thói quen cũ: tự giữ mọi mảnh, tự quyết mảnh nào đáng tin, rồi tới lúc người khác biết chuyện thì cục diện đã bị hắn sắp xong quá nửa.
Kiếp này mới qua chưa bao lâu.
Không cần vội chứng minh mình không học được gì.
Chủ phong trưởng lão nhìn hắn một lúc rồi nói: “Ngươi được chọn không chỉ vì kiếm.”
Tạ Hoài Uyên ngước lên.
“Lô Huyền Cương là việc ngươi khui ra. Ngươi biết tuyến hàng, biết Bạch Hạp, cũng đã nhìn qua điều khoản Hộ Tuyến Khế. Vấn Chiến muốn một người trẻ có thể xử lý nguy hiểm. Ngoại Vụ muốn một người ít nhất biết hàng đi vì gì.”
Ông dừng một chút.
“Tàng Phong cũng không phản đối ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn sang bên kia án.
Vị trưởng lão áo xám nói thẳng: “Ngươi thấy tổn ấn dự lưu mà không chạy đi hô có nội gián. Ta thích điểm đó.”
“Đa tạ trưởng lão.”
“Đừng vội tạ.”
Ông gõ một ngón tay lên vùng Thanh Mạch.
“Xuống Tây Uyên, thấy thứ gì không hiểu thì đừng chém trước.”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Ta thường hỏi trước.”
“Ta nghe nói ngươi hỏi bằng kiếm.”
“Vậy tin đồn hơi thiên vị.”
“Thiên vị ai?”
“Thanh kiếm.”
Lần này tiếng cười trong phòng nhiều hơn một chút.
Không khí căng từ đầu buổi cũng lỏng đi.
Nhưng chủ phong trưởng lão vẫn chưa cho qua.
“Có một việc nữa.”
Ông kéo tờ giấy dưới danh sách ra.
“Đoạn trung chuyển phía bắc của tuyến hiện có người Tạ gia tham gia. Sau vụ Huyền Cương, Thất Thành chắc chắn sẽ hỏi.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu.
“Ta biết.”
“Ngươi định trả lời thế nào nếu họ nói Quy Tàng muốn tăng quyền hộ tuyến trong khi chính một tuyến liên quan Tạ gia vừa suýt mất hàng?”
Câu hỏi không dễ chịu.
Cũng hoàn toàn hợp lý.
Tạ Hoài Uyên không nghĩ lâu.
“Ta sẽ nói Hình Đường đang tra.”
“Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
“Không bảo vệ Tạ gia?”
“Chưa có kết quả thì bảo vệ điều gì?”
“Cũng không nhận sai?”
“Chưa có kết quả thì nhận thay ai?”
Chủ phong trưởng lão nhìn hắn.
Tạ Hoài Uyên nói tiếp: “Tạ gia giữ một đoạn trung chuyển. Giữ không tốt thì phải chịu phần trách nhiệm của đoạn đó. Nhưng một đoạn đường có người Tạ gia đi qua không biến toàn bộ Tây Uyên thành việc riêng của Tạ gia.”
Hắn nhìn bản đồ trên án.
“Chúng ta đi tranh quyền hộ tuyến. Nếu muốn người Tây Uyên giao quyền, trước tiên phải để họ biết lúc đường hỏng thì họ có thể tìm ai.”
Không ai nói trong vài nhịp.
Vấn Chiến trưởng lão dựa lưng vào ghế.
“Tạ gia dạy ngươi câu này?”
“Không.”
“Quy Tàng?”
“Cũng không.”
“Vậy ai?”
Tạ Hoài Uyên nghĩ tới rất nhiều người đã chết trong một đời khác vì những quyết định được ký ở nơi họ không có mặt.
Hắn không trả lời phần đó.
“Đi đường nhiều thì biết.”
Chủ phong trưởng lão không truy hỏi.
Ông cầm bút, đặt một dấu nhỏ cạnh tên Tạ Hoài Uyên.
“Được. Ngươi đi.”
Lệnh điều động chính thức được đưa tới vào cuối giờ Ngọ.
Tạ Hoài Uyên không về tiểu viện ngay.
Hắn sang Ngoại Vụ Đường nhận bản đồ đường đi, lệnh bài qua trạm và danh sách những bên Tây Uyên đã đồng ý tiếp nhận.
Người phụ trách đưa cho hắn một bó ngọc giản nhỏ cùng ba tờ giấy.
“Đoàn chính xuất phát sau hai ngày.”
“Huyền Cương?”
“Đã đi trước. Sáng hôm qua qua ngoại trạm Bạch Hạp, niêm còn nguyên.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu.
Đây là một tin tốt đến mức bình thường.
Một đoàn hàng không bị cướp.
Một cái trục không gãy giữa dốc.
Không có yêu thú nào bị mùi thuốc dẫn tới đúng lúc.
Ở đời trước, những việc như vậy hiếm khi được tính là thành tựu. Chỉ khi một thứ mất đi người ta mới nhớ nó từng tồn tại.
“Còn phía Vô Tướng?” hắn hỏi.
“Danh sách chưa khóa.”
Người phụ trách lật một tờ giấy khác. “Họ vừa gửi bản sơ bộ để các bên tránh xếp trùng việc. Tề Mặc chắc chắn đi. Hai trận sư khác đã định. Có một người còn chờ xác nhận sau lượt đo bổ sung.”
Tạ Hoài Uyên đưa tay.
“Cho ta xem.”
Tờ giấy được đặt vào tay hắn.
Danh sách rất ngắn.
Mỗi người chỉ có tên, cảnh giới đại khái và việc dự kiến phụ trách. Không ghi thân thế. Không ghi thành tích dài dòng. Tây Uyên cần biết ai sẽ bước lên đất của họ và người đó tới để làm gì, không cần một bản tán tụng thiên tài của hai đại tông môn.
Tạ Hoài Uyên đọc từ trên xuống.
Tề Mặc — trắc mạch, phụ trách hiệu chỉnh nút.
Hai cái tên khác hắn không quen.
Dòng thứ tư có thêm hai chữ nhỏ ở cuối: chờ định.
Lạc Hành Chu — theo dõi phương án điều chỉnh Thanh Mạch — chờ định.
Tạ Hoài Uyên dừng lại.
Chỉ một nhịp.
Người phụ trách đang sắp ngọc giản nên không để ý.
Hắn đọc lại dòng ấy.
Lạc Hành Chu.
Mười bảy tuổi.
Trúc Cơ sơ kỳ.
Trong ký ức của Tạ, ở thời điểm này Lạc Hành Chu chưa có gì đáng để Quy Tàng đặc biệt quan tâm ngoài hai chữ thiên tư.
Một đệ tử Vô Tướng ít giao du.
Trận học rất tốt.
Xuất thân không đáng kể.
Chưa có chiến tích nào đủ lớn để tên hắn đi vào những cuộc nghị sự của Quy Tàng.
Chưa có những đại trận khiến các tướng lĩnh hai phe về sau phải đổi cả đường hành quân chỉ vì nghe tên người dựng trận.
Quan trọng hơn, trong lịch sử Tạ Hoài Uyên từng sống, Lạc không có mặt ở một Định Tuyến Hội sớm như thế này.
Bởi Định Tuyến Hội này vốn không mở sớm.
Tạ đặt ngón tay lên mép giấy.
Hắn không cần suy diễn xa.
Có quá nhiều lời giải thích hợp lý.
Vô Tướng có thể đã phát hiện tài năng của Lạc sớm hơn.
Một sư trưởng nào đó có thể kéo hắn vào việc Thanh Mạch.
Một sự cố nhỏ mà đời trước Tạ chưa từng biết có thể vừa xảy ra.
Hoặc đơn giản hơn — ký ức của hắn về những năm tháng không liên quan trực tiếp tới mình vốn chưa bao giờ đầy đủ như hắn tưởng.
Lời giải thích cuối cùng khó chịu nhất.
Cũng hợp lý nhất.
Hắn đã biết Lạc Hành Chu quá lâu ở đời trước.
Biết đối phương khi vào một chiến trường thường nhìn đường rút trước khi nhìn trận nhãn.
Biết nếu Lạc chịu bỏ một điểm trận đã giữ suốt nửa canh giờ, nơi đó hoặc đã hết giá trị, hoặc đang biến thành mồi.
Biết lúc Lạc im lặng quá lâu trong một cuộc thương lượng, phần nguy hiểm thường không nằm ở điều hắn đang nghe mà ở điều hắn chưa chịu hỏi.
Có những năm hai người chỉ cần thấy cách quân bên kia đổi vị trí đã biết đối phương định làm gì tiếp theo.
Nhưng Tạ Hoài Uyên không biết Lạc Hành Chu mười bảy tuổi ăn ở thiện đường phía nào.
Không biết hắn lúc ấy thân với ai.
Không biết lần đầu hắn được đưa ra khỏi Đạo Viện làm việc thật là khi nào.
Thậm chí không biết ở tuổi này Lạc đã học được thói quen nhìn một sai số tới cùng hay chưa.
Tạ nhìn hai chữ chờ định bên cạnh tên hắn.
Một người hắn từng nghĩ mình hiểu rất rõ.
Thật ra chỉ là hắn hiểu phiên bản đã sống sót qua đủ nhiều năm để trở thành đối thủ của mình.
Người trước phiên bản ấy vẫn gần như là một khoảng trống.
“Có gì không ổn sao?”
Người phụ trách Ngoại Vụ ngẩng lên.
Tạ Hoài Uyên rời mắt khỏi danh sách.
“Không.”
“Người này?”
Người kia nhìn theo vị trí ngón tay hắn. “Lạc Hành Chu? Nghe nói là đệ tử trẻ bên Vô Tướng. Có mặt trong phép sửa nút Thanh Mạch mấy hôm trước. Tề Mặc muốn mang theo để người đưa cách sửa tự nhìn nó ngoài tuyến.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Kết quả đã xác nhận?”
“Chưa gửi bản cuối sang đây. Cho nên mới có chữ chờ định.”
“Hiểu rồi.”
“Ngươi biết hắn?”
Câu hỏi đến rất tự nhiên.
Tạ Hoài Uyên cũng trả lời rất tự nhiên.
“Biết tên.”
Không sai.
Chỉ thiếu một đời.
Người kia không thấy có gì đáng chú ý, cúi xuống tiếp tục buộc lại bó ngọc giản.
“Vậy càng dễ. Hai tông trẻ tuổi cùng đi, sau này có việc khỏi phải làm quen từ đầu.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn.
“Ta không chắc câu đó đúng.”
“Câu nào?”
“Dễ.”
Người phụ trách ngẩn ra rồi cười.
“Các ngươi đều là thiên tài, còn có gì khó nói?”
Tạ Hoài Uyên không giải thích.
Đời trước đã có rất nhiều người nghĩ hai kẻ giỏi nhất nói chuyện với nhau sẽ rất dễ.
Phần lớn trong số họ không đứng giữa khi Tạ và Lạc thật sự bắt đầu nói.
Hắn đặt danh sách xuống.
“Bản này ta mang được không?”
“Được. Chỉ là bản kê phối hợp sơ bộ, chưa phải danh sách điều động đã đóng ấn. Nếu Vô Tướng đổi người thì ngày mai sẽ gửi lại.”
Tạ Hoài Uyên gấp tờ giấy làm đôi, cất cạnh lệnh đi Tây.
Hắn có thể làm vài việc.
Xin đổi sang nhóm hộ vận khác.
Nói cổ tay chưa ổn.
Đề nghị ở lại phối hợp Hình Đường vì vụ Huyền Cương.
Không cách nào quá khó.
Cũng không cách nào hợp lý.
Chính hắn khui vụ Huyền Cương, khiến Quy Tàng đủ điều kiện thúc Thanh Mạch. Bây giờ vừa thấy tên một đệ tử Vô Tướng trong danh sách đã tìm cách rút lui, người bình thường không cần thông minh lắm cũng sẽ hỏi vì sao.
Mà câu hỏi ấy Tạ Hoài Uyên không có câu trả lời thuộc về đời này.
Hắn đã tự đặt nguyên tắc không dùng tương lai làm chứng cứ.
Không thể tới lượt Lạc Hành Chu thì đổi quy tắc chỉ vì thấy phiền.
Tạ nhận bó ngọc giản cuối cùng.
Người phụ trách hỏi: “Có cần ta ghi chú xin đổi người phối hợp không? Danh sách còn chưa khóa.”
Tạ Hoài Uyên nhìn tờ lệnh trong tay áo một lần cuối.
“Không cần.”
“Chắc chứ?”
“Chắc.”
Hắn quay người đi ra khỏi Ngoại Vụ Đường.
Sau lưng, người kia vẫn đang gọi một đệ tử khác mang bản sao sang chủ phong.
Trước mặt, con đường đá dẫn xuống sơn môn chạy thẳng về phía tây.
Hai ngày nữa hắn sẽ đi theo đường ấy.
Còn danh sách Vô Tướng có đổi hay không, không nằm trong tay hắn.
Lần này, Tạ Hoài Uyên không định đưa tay sửa hộ.