Thứ bảy kế tiếp, Lâm Dư An phát hiện yêu Tống Hoài Cẩn có một tác dụng phụ khá cụ thể: cậu bắt đầu biết chính xác người kia đã ngủ bao nhiêu tiếng chỉ bằng cách nhìn mặt. Hoài Cẩn tới thư viện lúc tám giờ như đã hẹn, áo sơ mi tối màu thay cho đồng phục, tay áo xắn lên một đoạn, cặp đặt ngay cạnh chân ghế. Mọi thứ vẫn ngăn nắp như bình thường, chỉ có vùng dưới mắt nhạt hơn một chút và động tác day giữa hai đầu lông mày xuất hiện hai lần trong chưa đầy mười phút.
Dư An ngồi xuống cạnh cậu, mở laptop nhưng chưa bật máy. “Tối qua cậu ngủ lúc mấy giờ?”
“Hơn một giờ.”
“Cụ thể.”
“Một giờ hai mươi.”
“Dậy?”
“Sáu giờ mười.”
Dư An tính nhẩm rồi nhíu mày. “Chưa tới năm tiếng.”
“Đủ dùng.”
“Cậu là điện thoại à mà đủ dùng?”
Hoài Cẩn mở tập tài liệu. “Hôm qua có bài cần xong.”
“Bài nào?”
“Vật lý.”
“Bài vật lý có chạy mất không?”
“Không.”
“Vậy cậu ngủ trước cũng không chết.”
Hoài Cẩn không tranh luận, chỉ đặt cây bút xanh giữa hai người như vẫn làm từ sau hôm Dư An được quyền dùng mà không cần hỏi rồi kéo bản checklist dự án sang. Dư An biết kiểu im lặng này không phải đồng ý; nó chỉ có nghĩa Hoài Cẩn không thấy cuộc tranh luận đáng kéo dài. Cậu quyết định tạm bỏ qua, ít nhất cho tới khi người kia thôi day trán.
Buổi sáng được dành cho phần rà soát cuối của dự án và một bộ đề toán cả hai đều muốn làm xong trước trưa. Dư An vốn định giữ nhịp vừa phải, nhưng tới chín giờ rưỡi đã bị Hoài Cẩn kéo vào một câu hình khó. Hai người đổi giấy nháp, tranh luận cách chứng minh, rồi quên luôn thời gian cho tới khi Dư An nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười giờ.
“Tôi đi mua nước.” Cậu đứng dậy, cầm điện thoại. “Cậu uống gì?”
“Americano.”
“Đá?”
“Không.”
Dư An dừng lại. “Cà phê nóng?”
“Ừ.”
“Trời này?”
“Có điều hòa.”
Dư An nhìn chai nước lọc đặt cạnh tay Hoài Cẩn. Chai vẫn còn gần nguyên, từ lúc tới tới giờ người kia mới uống vài ngụm. Cậu ghi nhận một dữ kiện mới rồi xuống tầng dưới.
Quán cà phê nhỏ cạnh thư viện đông hơn bình thường. Dư An gọi Americano nóng cho Hoài Cẩn, còn mình đứng nhìn bảng menu gần một phút. Bình thường cậu sẽ chọn trà trái cây hoặc sữa đậu nành, nhưng nhìn dòng tên cà phê lại nhớ Hoài Cẩn sáng nay ngủ chưa tới năm tiếng, thế là nổi hứng muốn thử xem thứ người kia uống mỗi lần cần tỉnh táo có gì đặc biệt.
“Cho em thêm một Americano nóng giống vậy.”
Nhân viên hỏi lại: “Hai ly giống nhau ạ?”
“Vâng.”
Sự tự tin của Dư An kéo dài đúng tới ngụm đầu tiên. Vị đắng đánh thẳng lên đầu lưỡi; cậu cố nuốt, giữ mặt bình thường được chưa tới hai giây rồi nhăn cả mũi. Hoài Cẩn ngẩng lên khỏi tập đề ngay lập tức.
Dư An đặt cốc xuống. “Cái này có phải đồ uống của con người không?”
“Cậu tự mua.”
“Tôi đang thử hiểu cậu.”
“Không cần dùng cách này.”
Dư An nhìn cốc của Hoài Cẩn. Người kia uống một ngụm rất bình thường, không đường, không sữa, không có vẻ đang tự trừng phạt bản thân. “Không đắng à?”
“Có.”
“Thế sao uống được?”
“Cà phê thì đắng.”
“Lập luận rất vô dụng.”
Hoài Cẩn nhìn cốc trước mặt Dư An. “Đổi cái khác.”
“Phí.”
“Cậu uống được bao nhiêu?”
Dư An cầm lên thử thêm một ngụm. Lần này đã chuẩn bị trước nhưng cậu vẫn phải cau mặt. “Nếu ép thì hết.”
“Không cần.”
“Cậu uống giúp tôi?”
“Tôi đã có một cốc.”
“Vậy chiều nay cậu có hai cốc.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc rồi đưa tay lấy cốc Americano của Dư An đặt sang bên mình. “Cậu muốn uống gì?”
“Không biết.”
“Ngọt?”
“Không quá ngọt.”
“Sữa?”
“Được.”
“Nóng hay lạnh?”
Dư An nghĩ một chút. “Nóng.”
Hoài Cẩn gật đầu như thể vừa hoàn thành một bảng yêu cầu kỹ thuật. “Lần sau đừng gọi thứ cậu không uống được.”
“Tôi đâu biết mình không uống được.” Dư An chống cằm, liếc hai cốc cà phê đã bị kéo sang phía người kia. “Bây giờ thì biết rồi.”
“Ừ.”
“Cậu cũng biết rồi.”
Hoài Cẩn không trả lời, chỉ tiếp tục làm bài như chuyện vừa rồi không đáng để lưu ý. Dư An cũng nghĩ vậy, cho tới vài tiếng sau mới phát hiện người này có cách ghi nhớ những chuyện linh tinh rất khác người.
Gần mười hai giờ, Dư An đã đóng laptop, xếp bút vào hộp và kéo khóa cặp một nửa. Hoài Cẩn vẫn cúi trên bản kế hoạch dự án, chuyển từ trang này sang trang khác với tốc độ không hề có ý định đi ăn. Cốc Americano thứ hai mới vơi chưa đến một phần ba.
“Hoài Cẩn.”
“Ừ.”
“Mấy giờ rồi?”
Hoài Cẩn nhìn đồng hồ. “Mười một năm mươi bảy.”
“Cậu không đói à?”
“Chưa.”
Dư An nhớ từ sáng Hoài Cẩn chỉ ăn một chiếc bánh nhỏ mang theo. Người này lúc tập trung có thể ngồi lì tới mức quên cả giờ, chuyện mà trước đây Dư An chỉ thấy phiền vì phải kéo đi ăn cùng nhóm, còn bây giờ tự nhiên thành thứ khiến cậu để ý. “Đi ăn.”
“Còn phần này.”
“Chiều làm.”
“Mười phút.”
Dư An khoanh tay. “Lần trước cậu cũng nói tám phút.”
“Lần này mười.”
“Không phải vấn đề số phút.”
Hoài Cẩn ngẩng lên. “Cậu đói?”
“Ừ.” Dư An trả lời rất nhanh rồi chỉ vào cậu. “Và cậu cũng phải ăn.”
“Tôi chưa đói.”
“Không đói vẫn ăn được.”
Hoài Cẩn nhìn cậu bằng vẻ giống hệt lúc ép Dư An ăn rau hôm chủ nhật. Dư An nhận ra ngay, lập tức chặn trước. “Đừng nhìn. Câu đó của cậu, tôi mượn.”
“Không giống.”
“Giống.”
“Cậu tránh rau vì không thích. Tôi chưa đói.”
“Cả hai đều không phải không ăn được.”
Hoài Cẩn im hai giây rồi khép tập tài liệu lại. Dư An thấy thắng lợi này đặc biệt dễ chịu, nhưng chưa kịp trêu thì người kia đã đứng lên trước.
“Cậu vừa nói đói.”
“Cậu dùng tôi làm lý do nữa.”
“Lý do hợp lệ.”
Hai người rời thư viện. Trên đường xuống, Dư An để ý Hoài Cẩn lại day giữa hai đầu lông mày nhưng không hỏi ngay. Tới quán ăn, người kia chọn chỗ tránh luồng gió điều hòa trực tiếp, gọi một phần cơm đơn giản và xin nước ấm thay vì chai lạnh đặt sẵn trên bàn. Ba chi tiết rời rạc từ sáng bắt đầu ghép vào nhau: ngủ ít thì đau đầu, uống nước ấm, tập trung quá thì quên ăn.
Dư An ngồi đối diện, nhìn người kia mở đũa. “Cậu hay đau đầu khi thiếu ngủ à?”
“Không hay.”
“Vậy hôm nay?”
“Một chút.”
“Biết ngay.”
“Cậu biết gì?”
“Cậu day trán bốn lần sáng nay.”
Hoài Cẩn im một nhịp. “Cậu đếm?”
Dư An cũng vừa nhận ra mình thật sự đã đếm. Cậu ho một tiếng, cúi xuống bát cơm. “Tình cờ.”
“Bốn lần mà tình cờ?”
“Cậu hỏi nhiều quá.”
“Cậu hỏi trước.”
Dư An gắp một miếng thịt, cố giữ vẻ bình thường nhưng trong đầu lại hiện rõ bốn lần ấy. Hóa ra chuyện bị người khác nhớ không phải đặc quyền một chiều. Khi ở cạnh đủ lâu, cậu cũng bắt đầu thu nhặt những thứ rất nhỏ về Hoài Cẩn mà chính mình không chủ ý ghi nhớ.
Cậu đẩy cốc nước ấm gần tay người kia hơn. “Uống đi.”
Hoài Cẩn nhìn cốc rồi nhìn Dư An. “Gì?”
“Không gì. Uống.”
Hoài Cẩn cầm lên uống thật. Dư An cúi xuống ăn, thấy một niềm vui rất nhỏ chạy qua giống hệt lúc người kia chịu đóng tài liệu đi ăn theo lời cậu.
Buổi chiều, hai người đổi địa điểm sang phòng tự học nhỏ phía sau thư viện vì tầng hai bắt đầu đông. Hoài Cẩn ngồi sát tường, Dư An bên cạnh. Cả hai làm việc tới gần ba giờ thì Dư An mắc ở một đoạn biểu đồ, nhìn màn hình mãi không ra rồi bắt đầu bực với chính mình.
“Nếu thêm một cột nữa chắc tôi ném máy.”
“Đừng ném.”
“Cậu sợ hỏng máy?”
“Dữ liệu chưa backup.”
“Đúng là không có tình người.”
Hoài Cẩn đứng dậy. “Tôi xuống dưới.”
“Mua gì?”
“Nước.”
Dư An định hỏi có cần đi cùng không nhưng điện thoại rung vì tin nhắn của Gia Huy về phần ảnh. Cậu bị kéo vào một chuỗi câu hỏi về file, đến khi ngẩng lên thì một chiếc cốc giấy đã được đặt cạnh laptop.
Không phải Americano. Trên nắp cốc có nhãn in đơn hàng: latte nóng, một shot espresso, không syrup.
Dư An nhìn nhãn rồi nhìn Hoài Cẩn. “Của tôi?”
“Ừ.”
“Cậu gọi cái này từ đâu ra?”
“Quán dưới tầng.”
“Ý tôi là sao biết tôi uống cái này?”
Hoài Cẩn ngồi xuống, mở lại tập đề. “Sáng cậu nói không uống quá đắng, không quá ngọt, có sữa, uống nóng.”
Dư An cầm cốc lên. “Thế là ra đúng cái này?”
“Nhân viên gợi ý.”
Cậu mở nắp, thử một ngụm. Vị cà phê vẫn có nhưng mềm hơn hẳn Americano, sữa đủ nhiều để cắt đắng, không có lớp ngọt gắt đọng lại cuối lưỡi. Nhiệt độ vừa đủ để cậu uống chậm mà không phải chờ nguội.
“Được.”
Hoài Cẩn nhìn sang. “Chỉ được?”
“Ngon.”
“Ừ.”
Dư An đặt cốc xuống nhưng vẫn nhìn người bên cạnh. “Cậu nhớ hết thật à?”
“Cậu vừa nói sáng nay.”
“Bốn tiếng rồi.”
“Không lâu.”
“Cậu còn nhớ tôi than mì mặn ba lần từ mấy tuần trước.”
Hoài Cẩn không phủ nhận. Dư An nheo mắt, càng nghĩ càng thấy vô lý. “Sao cậu nhớ mấy chuyện linh tinh của tôi giỏi thế?”
Hoài Cẩn cầm bút, nhìn xuống trang giấy. “Cậu khó uống đến mức khó quên.”
Dư An im một giây. “Đấy là khen hay chê?”
“Tùy cậu.”
“Người yêu cậu khó uống thì cậu chịu.”
“Đang chịu.”
Dư An quay đi, giả vờ tập trung vào màn hình để giấu nụ cười. Câu trả lời của Hoài Cẩn vẫn khô như mọi lần, nhưng cốc latte nóng trước tay khiến nó có trọng lượng khác. Một cốc đồ uống đúng ý không phải chuyện lớn; điều khiến cậu để tâm là người kia đã nhớ đủ bốn chi tiết chỉ sau một lần nghe.
Dư An nhìn sang cốc Americano của Hoài Cẩn. Người kia chỉ mua một cốc cho mình, nhưng vẫn chưa uống được bao nhiêu. Nhớ cơn đau đầu lúc trưa và chưa đầy năm tiếng ngủ, cậu đột nhiên đứng dậy.
“Đi đâu?” Hoài Cẩn hỏi.
“Nhà vệ sinh.”
Hoài Cẩn gật đầu. Dư An xuống tầng dưới, đi qua nhà vệ sinh thật rồi vòng sang quầy đồ ăn. Cậu mua một chiếc sandwich nhỏ, xin một cốc nước ấm rồi mang tất cả lên.
Hoài Cẩn nhìn đồ đặt trước mặt. “Cậu đi nhà vệ sinh?”
“Có đi.”
“Quầy ở hướng ngược lại.”
Dư An ngồi xuống. “Cậu biết nhiều quá.”
“Cậu mua làm gì?”
“Bốn giờ rồi.”
“Ba giờ bốn mươi tám.”
“Càng tốt. Ăn trước khi cậu lại quên.”
“Tôi chưa đói.”
Dư An chống tay lên bàn, dùng chính lý lẽ người kia từng áp lên mình. “Không cần đợi đói.”
Hoài Cẩn nhìn chiếc sandwich, chưa động vào. Dư An đẩy nó gần thêm một chút, lần này nói bớt đùa hơn. “Sáng nay cậu bảo tôi không cần ép mình uống thứ không hợp. Cậu cũng không cần làm tới lúc đau đầu mới nghỉ. Tôi không bảo cậu thôi làm, ăn năm phút rồi tiếp.”
Hoài Cẩn nhìn cậu thêm một lúc, cuối cùng mở bao giấy. “Được.”
Dư An dựa lưng vào ghế, hài lòng. “Thấy chưa. Tôi cũng biết chăm người.”
“Ừ.”
“Câu đó nghe miễn cưỡng.”
“Không.”
“Vậy khen đi.”
Hoài Cẩn cắn một miếng sandwich, nhai xong mới nói: “Biết mua đúng loại.”
Dư An sững lại. “Tôi có biết cậu thích loại nào đâu.”
“Không sốt.”
Cậu nhìn chiếc sandwich trong tay Hoài Cẩn: bánh mì mềm, nhân trứng và gà, không có lớp mayonnaise dày như mấy loại bên cạnh. Khi chọn, Dư An chỉ nhớ vài lần ăn chung Hoài Cẩn thường bỏ qua những món nhiều sốt, vậy mà tay đã tự lấy đúng loại trước khi cậu kịp nghĩ.
“Khoan. Tôi chọn đúng thật à?”
“Ừ.”
“Cậu không thích sốt nhiều?”
“Không.”
“Vậy sao trước đây không nói?”
“Không cần.”
Dư An bật cười. “Chúng ta đúng là có vấn đề. Toàn đi nhớ những thứ người kia chưa từng bảo phải nhớ.”
Hoài Cẩn uống một ngụm nước ấm cậu mua. “Có gì không tốt?”
Dư An định trêu, nhưng rồi thôi. Không có gì không tốt cả, ít nhất trong một buổi chiều mà hai người chỉ cần nhớ người kia uống gì và có chịu ăn đúng giờ hay không.
Gần sáu giờ, hai người thu dọn đồ. Dư An đã uống hết cốc latte từ lâu, chỉ còn chiếc cốc giấy rỗng bên tay. Trước lúc đứng dậy, cậu nhìn nhãn đơn hàng thêm một lần: latte nóng, một shot espresso, không syrup.
“Mai tôi quên thì cậu nhớ giúp nhé.”
Hoài Cẩn đeo cặp. “Cậu vừa đọc ba lần.”
“Vẫn có thể quên.”
“Không quên đâu.”
“Cậu chắc thế?”
“Ừ.”
Dư An cầm cốc rỗng, đi cạnh cậu ra hành lang. Trời ngoài cửa kính đã xuống màu, ánh chiều cuối tuần trải trên dãy bàn trống. Cậu nhớ những tuần trước mình từng mất ngủ chỉ vì muốn biết liệu Hoài Cẩn có xem mình là một ngoại lệ hay không; bây giờ câu hỏi ấy đã trở nên thừa thãi đến mức buồn cười.
Hoài Cẩn nhớ cậu không nên ăn cay lúc vừa khỏi sốt, nhớ cậu than mì mặn ba lần, nhớ sáng thứ hai hay bỏ bữa, nhớ giờ cậu thường đến muộn, nhớ cả bốn yêu cầu vụn vặt của một cốc cà phê chỉ nghe đúng một lần. Nhưng điều làm Dư An thấy dễ chịu nhất không phải chỉ là được chăm sóc. Cậu cũng bắt đầu nhớ Hoài Cẩn theo cách tương tự: thiếu ngủ sẽ đau đầu, làm việc quá tập trung sẽ quên ăn, nước ấm được uống nhanh hơn nước lạnh, sandwich ít sốt sẽ không bị bỏ lại nửa phần.
Những thứ đó không ai giao cho Dư An phải nhớ. Cậu chỉ nhớ, giống như người kia vẫn nhớ cậu.
Xuống tới tầng trệt, Dư An ném cốc rỗng vào thùng rồi quay sang. “Lần sau tôi mua cho cậu.”
“Americano?”
“Không. Cậu tự mua thứ đắng đó.”
“Vậy mua gì?”
Dư An nghĩ một chút. “Nước ấm. Với đồ ăn trước khi cậu kịp nói chưa đói.”
Hoài Cẩn nhìn cậu, khóe môi hơi động nhưng không rõ có phải cười hay không. “Được.”
Hai người đi ra ngoài. Tới đoạn ít người, bàn tay Hoài Cẩn chạm vào tay cậu; Dư An tự nhiên nắm lại, lần này không cần nhìn quanh trước. Trong đầu cậu vẫn còn vị của cốc latte chiều nay, không quá ngọt, không đắng, vừa đủ nóng.
Có lẽ đây là lần đầu Dư An thật sự hiểu cảm giác được một người nhớ là như thế nào.