Đến chiều thứ ba, Lâm Dư An đã bắt đầu nghi rằng một ngày có hai mươi bốn tiếng là thiết kế rất thiếu trách nhiệm.
Buổi sáng cậu có hai tiết kiểm tra liên tiếp. Giờ nghỉ trưa phải họp lớp để chốt danh sách trực cho hoạt động cuối tháng. Sau giờ học, cô Hạ trả lại bản nội dung khu trưng bày với gần hai trang ghi chú màu đỏ và yêu cầu nhóm sửa trước chiều hôm sau để kịp gửi sang bộ phận in thử. Phần có nhiều ghi chú nhất lại đúng vào cụm nội dung Dư An phụ trách.
Cậu đọc hết một lượt, thở ra rồi mở laptop. “Tối nay tôi sửa.”
Gia Huy ngồi đối diện nhìn đồng hồ. “Tối nay mày còn học thêm.”
“Chín giờ về vẫn còn thời gian.”
“Thời gian ngủ?”
“Cái đó tính sau.”
Hoài Cẩn ở bên cạnh không nói gì. Cậu kéo bản in lại, đọc từng ghi chú của cô Hạ, lấy bút khoanh ba chỗ rồi hỏi: “Mai cậu có tiết kiểm tra Hóa đầu giờ không?”
Dư An quay sang. “Sao cậu biết?”
“Tuần trước cậu nói.”
“Có. Nhưng phần này không lâu đâu.”
Hoài Cẩn nhìn hai trang đỏ gần kín rồi nhìn Dư An. “Bao lâu?”
“Khoảng hai tiếng.”
“Cậu luôn ước lượng thấp.”
“Đấy là vì tôi lạc quan.”
“Không phải ưu điểm trong lập kế hoạch.”
Dư An cười, lấy lại tập giấy. Câu nói nghe vẫn giống mọi lần, đủ để cậu không thấy có gì đáng chú ý. Hoài Cẩn vốn là người sẽ hỏi giờ, hỏi lịch, hỏi cậu còn bao nhiêu việc rồi âm thầm kéo một chai nước hay gói bánh sang nếu nhận ra Dư An chưa ăn. Mấy ngày gần đây, Dư An còn bắt đầu làm ngược lại những việc tương tự. Hai người đã có một hệ thống chăm nhau khá tự nhiên, không ai cần tuyên bố.
Vì thế, khi Hoài Cẩn hỏi thêm “Tối cậu về lúc mấy giờ?”, Dư An chỉ trả lời “Khoảng chín rưỡi” rồi tiếp tục đánh dấu phần cần sửa.
Cậu không nghĩ câu hỏi ấy còn mang ý nghĩa nào khác.
Tối đó Dư An về nhà lúc chín giờ bốn mươi hai.
Tắm xong, cậu mở laptop, đặt cốc nước cạnh tay rồi vào thư mục chung của dự án. File nội dung mới nhất đã được cập nhật lúc tám giờ mười bảy. Dư An nghĩ Gia Huy hoặc Yến Chi vừa sửa phần ảnh nên mở ra xem trước.
Hai phút sau, cậu ngồi thẳng lưng.
Phần của cậu đã được sửa gần hết.
Không phải vài lỗi chính tả hay chú thích lẻ. Ba cụm nội dung bị cô Hạ đánh dấu nhiều nhất đã được cấu trúc lại, số liệu được đối chiếu, chú thích nguồn chuyển đúng định dạng và bảng mô tả cuối cùng cũng được rút ngắn xuống đúng số chữ yêu cầu. Phần lịch sử hình ảnh Dư An định xử lý mất nhiều thời gian nhất đã có sẵn một bảng so sánh mới.
Ở chế độ lịch sử chỉnh sửa, tên Tống Hoài Cẩn xuất hiện gần như xuyên suốt từ sáu giờ mười đến tám giờ mười bảy.
Dư An nhìn màn hình một lúc, cảm giác đầu tiên là nhẹ nhõm.
Cảm giác thứ hai đến ngay sau đó và khó chịu hơn nhiều.
Cậu mở khung chat riêng.
“Cậu sửa phần của tôi à?”
Hoài Cẩn trả lời sau chưa đầy một phút.
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Cậu còn nhiều việc.”
Dư An nhìn bốn chữ ấy, ngón tay dừng trên bàn phím. Cậu gõ “Tôi có bảo không làm nổi đâu”, đọc lại rồi xóa. Gõ “Cậu nghĩ tôi làm không kịp à?”, lại xóa.
Cuối cùng cậu chỉ hỏi: “Sao không nói tôi?”
Lần này Hoài Cẩn mất lâu hơn.
“Không cần. Tôi làm được.”
Dư An đọc câu đó hai lần.
Sự nhẹ nhõm biến mất hoàn toàn.
Cậu đóng laptop mà không trả lời nữa.
Sáng hôm sau, Dư An tới trường sớm hơn thường lệ nhưng không xuống thư viện.
Cậu ngồi trong lớp học Hóa, lật sách được ba trang mà không nhớ nổi mình vừa đọc gì. Điều khiến Dư An bực nhất là cậu biết rất rõ Hoài Cẩn đã giúp mình. Nếu phần kia vẫn còn nguyên, tối qua cậu chắc chắn phải thức ít nhất tới gần một giờ. Nhờ Hoài Cẩn, cậu đã có thể ôn Hóa thêm nửa tiếng rồi ngủ trước mười hai giờ.
Kết quả khách quan hoàn toàn có lợi cho cậu.
Vậy mà cảm giác bị lấy mất quyền xử lý phần việc của chính mình vẫn mắc ở đâu đó trong ngực.
Gia Huy vào lớp, đặt cặp xuống rồi nhìn Dư An. “Mày không xuống thư viện à?”
“Hôm nay không.”
“Hoài Cẩn đâu?”
“Không biết.”
Gia Huy kéo ghế, nhìn cậu thêm vài giây. “Hai đứa mày cãi nhau à?”
Dư An lập tức quay sang. “Ai cãi?”
“Không ai. Tao hỏi thôi.”
“Không có.”
“Ừ.” Gia Huy mở sách, rõ ràng không tin nhưng cũng không hỏi thêm. “Vậy mặt mày sáng nay tự nhiên khó ở.”
Dư An không trả lời. Cậu nhìn điện thoại, khung chat với Hoài Cẩn vẫn dừng ở câu “Không cần. Tôi làm được.” Từ tối qua tới giờ người kia không nhắn thêm. Bình thường Dư An sẽ khó chịu vì sự im lặng ấy. Hôm nay cậu lại thấy nếu Hoài Cẩn nhắn một câu “đỡ mệt chưa” có khi mình còn bực hơn.
Sau tiết Hóa, cậu nhận được một tin nhắn.
“Cô Hạ xác nhận bản sửa ổn.”
Chỉ nói công việc.
Dư An trả lời: “Biết rồi.”
Hai người giữ đúng trạng thái đó tới tận trưa.
Ở căng tin, cả nhóm ngồi cùng bàn nhưng Dư An chọn ghế đối diện thay vì chỗ bên cạnh. Hoài Cẩn không hỏi. Cậu chỉ đặt chai nước ấm sang giữa bàn như thói quen rồi tiếp tục nói với Minh Triết về lịch kiểm tra tuần sau. Dư An nhìn chai nước, càng thấy bực vì người này có thể nhớ mình không thích đồ quá lạnh nhưng lại không nghĩ cần hỏi trước khi sửa một phần việc mất hai tiếng của mình.
Cậu cố tập trung vào đồ ăn.
Gia Huy đá nhẹ mũi giày vào chân cậu dưới bàn. Dư An ngẩng lên, thấy bạn mình liếc một cái rất rõ về phía Hoài Cẩn rồi nhướn mày.
Dư An đá trả.
Gia Huy cúi xuống ăn, khóe miệng giật một cái.
Buổi trưa kết thúc mà Dư An vẫn chưa nói điều mình thật sự khó chịu.
Đến đầu giờ chiều, chính việc Hoài Cẩn chủ động sửa lại một chi tiết nhỏ trong file khiến cậu không chịu nổi nữa. Dư An mở lịch sử chỉnh sửa, nhìn tên người kia rồi nhắn riêng.
“Sau giờ học ở cầu thang B. Tôi có chuyện hỏi.”
Hoài Cẩn trả lời ngay.
“Được.”
Bốn giờ ba mươi lăm, cầu thang B đã gần vắng.
Dư An đứng cạnh cửa sổ, hai tay đút túi áo. Hoài Cẩn tới sau cậu chưa đầy một phút, vẫn đeo cặp một bên vai như bình thường. Cậu dừng cách Dư An một bước.
“Chuyện gì?”
Dư An vốn đã chuẩn bị sẵn một loạt câu từ trong tiết cuối, nhưng nhìn người kia lại thấy nói vòng chỉ khiến mọi thứ tệ hơn. Cậu hỏi thẳng: “Cậu đang nghĩ gì?”
Hoài Cẩn khựng rất nhẹ. “Về chuyện nào?”
“Chuyện phần việc của tôi.”
“Cậu giận vì tôi sửa?”
“Thấy chưa.” Dư An gần như bật cười vì bực. “Cậu lại đoán.”
Hoài Cẩn im.
Dư An dựa lưng vào tường, cố nói chậm để không biến cuộc nói chuyện thành cãi nhau. “Tôi hỏi lại. Hôm qua lúc cậu tự lấy phần của tôi sang làm, cậu đang nghĩ gì?”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây rồi trả lời: “Cậu có kiểm tra Hóa sáng nay, tối học thêm tới chín giờ rưỡi. Phần sửa đó ít nhất hai tiếng, có thể hơn. Tôi rảnh từ sáu giờ.”
“Rồi?”
“Tôi làm nhanh hơn.”
Dư An nghe câu cuối, cảm giác khó chịu lại nhô lên. “Nên cậu nghĩ tôi làm không nổi?”
“Không.”
“Nhưng cậu lấy luôn.”
“Tôi không nghĩ cậu không làm được.” Hoài Cẩn nói, lần này chậm hơn. “Tôi nghĩ cậu sẽ làm. Sau đó ngủ muộn.”
Dư An ngẩn ra một nhịp.
Hoài Cẩn tiếp tục: “Tôi không muốn cậu phải làm hết khi tôi có thể chia.”
Câu trả lời đơn giản tới mức cơn giận của Dư An mất đi một nửa chỗ bám. Cậu đã nghĩ người kia thấy mình làm chậm, thấy mình không đủ khả năng, hoặc ít nhất không tin cậu xử lý kịp. Hóa ra Hoài Cẩn chỉ nhìn lịch của cậu, cộng thời gian rồi đi thẳng tới phương án ít tốn sức hơn.
Đúng kiểu Hoài Cẩn.
Và cũng chính vì đúng kiểu Hoài Cẩn nên vấn đề vẫn còn nguyên.
Dư An hỏi: “Nếu hôm qua cậu hỏi tôi trước, cậu nghĩ tôi sẽ nói gì?”
“Cậu sẽ bảo tự làm được.”
“Có thể.”
“Chắc chắn.”
“Thì sao?”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
Dư An rút tay khỏi túi áo. “Cậu thấy tôi sẽ từ chối nên cậu bỏ luôn bước hỏi tôi?”
“…”
“Hoài Cẩn.”
“Ừ.”
“Đấy mới là thứ tôi khó chịu.” Dư An nói. “Không phải cậu giúp tôi. Cũng không phải cậu làm phần đó tốt hơn tôi. Tôi khó chịu vì cậu tự quyết luôn rằng tôi đang quá tải, tôi cần cậu làm hộ, và vì cậu nghĩ tôi sẽ không đồng ý nên cậu khỏi hỏi.”
Hoài Cẩn không nói ngay. Ánh chiều từ cửa sổ rọi qua vai cậu, cắt một đường sáng lên bậc cầu thang. Dư An không đọc được người kia đang nghĩ gì, nhưng ít nhất lần này cậu không tự điền câu trả lời vào khoảng im lặng.
Cậu chờ.
Một lúc sau Hoài Cẩn hỏi: “Nếu tôi hỏi, cậu sẽ để tôi làm một phần không?”
Dư An nghĩ thật. “Có thể ban đầu không.”
“Vậy khác gì?”
“Khác.”
“Ở đâu?”
“Ở chỗ tôi được trả lời.” Dư An nói. “Cậu có thể bảo tôi đang mệt. Có thể nói cậu muốn chia. Có thể thuyết phục. Nhưng ít nhất hỏi tôi trước.”
Hoài Cẩn nhìn cậu thêm vài giây rồi gật đầu. “Hiểu rồi.”
Dư An không ngờ người kia nhận nhanh như vậy nên cơn giận còn lại tự nhiên hụt mất đà. “Thật không?”
“Ừ.”
“Đừng ừ cho xong.”
“Không phải cho xong.”
“Vậy nói lại.”
Hoài Cẩn thở ra rất khẽ. “Lần sau nếu tôi nghĩ cậu quá tải, tôi sẽ nói. Không tự lấy phần của cậu trước.”
Dư An thấy đúng câu mình muốn nghe, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hài lòng. Cậu hỏi: “Còn một chuyện.”
“Gì?”
“Hôm qua tôi hỏi sao cậu không nói, cậu trả lời ‘Không cần. Tôi làm được.’”
Hoài Cẩn im một nhịp. “Tôi nghĩ cậu giận vì tôi can thiệp vào phần của cậu.”
“Cậu lại đoán.”
“Ừ.”
“Vậy nên cậu không giải thích?”
“Tôi nghĩ nói thêm sẽ làm cậu khó chịu hơn.”
Dư An bật cười, lần này thật sự bất lực. “Cậu thấy chưa? Cậu đoán tôi nghĩ gì, đoán tôi sẽ trả lời gì, đoán tôi muốn nghe gì, xong tự chọn phương án luôn.”
Hoài Cẩn không phản bác.
Dư An nhìn cậu, bỗng nhớ mấy ngày trước khi mình còn chưa tỏ tình. Cậu đã từng đổi chỗ, bớt nhắn tin, tự nghĩ Hoài Cẩn có thể không thích sự thân mật rồi mất cả tối suy diễn. Nếu khi đó cậu không hỏi thẳng, có lẽ hai người còn đang ngồi hai đầu bàn tự đoán ý nhau.
Cậu chợt thấy chuyện này không chỉ là lỗi của một người.
“Thôi.” Dư An nói. “Tôi cũng có tật đấy.”
Hoài Cẩn nhướng mắt. “Cậu biết à?”
“Cậu đừng nhân cơ hội.”
“Không.”
“Nhưng có.” Dư An chống tay lên bậu cửa sổ. “Tôi cũng hay nhìn một chuyện rồi tự nghĩ ra phần còn lại. Hôm qua tôi còn nghĩ cậu sửa vì thấy tôi làm không nổi.”
“Tôi chưa từng nghĩ vậy.”
“Bây giờ tôi biết.”
Dư An nói xong, khoảng căng từ tối qua cuối cùng cũng lỏng hẳn. Cậu thấy buồn cười vì vấn đề ban đầu chỉ là một file nội dung vài trang, vậy mà trong chưa đầy một ngày hai người đã kịp tự viết cho nhau hai phiên bản hoàn toàn khác của cùng một chuyện.
Cậu nhìn Hoài Cẩn. “Hay đặt quy tắc đi.”
“Quy tắc gì?”
“Để lần sau đỡ phiền.” Dư An suy nghĩ vài giây rồi nói rõ từng chữ: “Có chuyện gì phải nói thẳng. Không được tự đoán.”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
Dư An giơ một ngón tay. “Ví dụ cậu thấy tôi mệt thì nói tôi mệt. Muốn giúp thì hỏi tôi có cần không. Đừng tự tính xong rồi làm luôn.”
“Cậu cũng vậy.”
“Gì?”
“Cậu thấy tôi khác thì hỏi. Đừng tự đổi chỗ, tự không nhắn tin rồi thử xem tôi có phản ứng không.”
Dư An đứng hình.
“Cậu biết chuyện đó?”
“Biết.”
“Biết từ lúc nào?”
“Lúc cậu làm.”
Dư An cảm giác mặt mình nóng lên. “Sao lúc đó không nói?”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
Hai người im đúng một giây rồi Dư An tự đưa tay che mặt. “Được rồi. Tôi vừa tự chứng minh cho cậu.”
Khóe môi Hoài Cẩn hơi cong lên.
Dư An lập tức chỉ tay. “Không được cười.”
“Không cười.”
“Rõ ràng cậu đang cười.”
“Không.”
“Cậu đúng là rất phiền.”
“Ừ.”
Dư An muốn giữ vẻ nghiêm túc nhưng cuối cùng cũng bật cười theo. Cuộc giận đầu tiên của hai người kết thúc chẳng giống những gì cậu từng tưởng tượng về chuyện yêu đương. Không ai bỏ đi giữa chừng, không ai phải xin lỗi bằng một bài diễn văn, cũng không có một câu nào đủ đẹp để ghi vào đâu đó.
Chỉ có một điều rất đơn giản: họ đã hiểu sai, rồi hỏi lại.
Hoài Cẩn đưa tay ra. “Về không?”
Dư An nhìn bàn tay ấy, chưa nắm ngay. “Cậu chưa nói phần còn lại.”
“Phần nào?”
“Quy tắc.”
Hoài Cẩn chờ.
Dư An nhắc: “Có chuyện gì phải nói thẳng. Không được tự đoán.”
Hoài Cẩn gật đầu. “Cậu cũng vậy.”
“Được.”
Lần này Dư An đặt tay mình vào tay cậu.
Trên đường tới trạm xe, hai người ghé cửa hàng tiện lợi. Dư An lấy một chai nước ấm cho Hoài Cẩn theo thói quen mới học được từ tuần trước, còn mình đứng trước tủ lạnh gần một phút rồi vẫn chọn sữa đậu nành thay vì nước lạnh.
Hoài Cẩn nhìn chai trong tay cậu. “Không uống latte?”
“Bây giờ tối rồi.”
“Cậu nói thích.”
“Thích không có nghĩa ngày nào cũng uống.” Dư An đóng cửa tủ. “Cậu đừng biến một dữ kiện thành quy luật.”
Hoài Cẩn im hai giây. “Đang áp dụng bài học?”
“Đúng.”
“Vậy tôi hỏi. Cậu có muốn uống latte không?”
“Không.”
“Được.”
Dư An bật cười. “Tiến bộ nhanh đấy.”
Ra khỏi cửa hàng, trời đã tối hẳn. Hai người đi chậm hơn thường lệ. Tới đoạn gần ngã rẽ, Hoài Cẩn hỏi: “Tối nay cậu còn làm phần dự án không?”
Dư An định trả lời theo phản xạ rằng tự mình xử lý được, nhưng nhớ quy tắc vừa đặt ra nên nghĩ một chút. “Còn hai mục. Một mục tôi làm. Một mục cậu giúp tôi kiểm tra nguồn được không?”
“Được.”
“Nhưng chỉ kiểm tra nguồn.”
“Biết.”
“Không được tiện tay sửa luôn.”
“Ừ.”
Dư An siết nhẹ tay cậu. “Nếu muốn sửa thì?”
“Hỏi trước.”
“Đúng.”
Đến trạm xe, Dư An buông tay. Xe còn bốn phút. Hoài Cẩn đứng cạnh cậu, không giục, cũng không lấy điện thoại ra làm việc như mọi khi.
Dư An nhìn bảng điện tử rồi nói: “Tôi nghĩ quy tắc này dùng được lâu đấy.”
“Ừ.”
“Lại ừ.”
“Cậu muốn tôi nói gì?”
Dư An nghĩ rồi lắc đầu. “Không cần. Lần này tôi biết cậu đồng ý là được.”
Xe tới. Trước khi bước lên, cậu quay lại nhắc thêm: “Về đến nhà nói tôi biết.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một giây rồi gật đầu. “Cậu cũng vậy.”
Dư An lên xe, tìm chỗ cạnh cửa sổ. Điện thoại rung khi xe vừa chạy qua giao lộ đầu tiên.
Hoài Cẩn gửi một dòng:
“Phần nguồn gửi tôi trước mười giờ.”
Dư An trả lời:
“Biết rồi.”
Sau đó cậu thêm:
“Có gì thì nói thẳng.”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
“Ừ.”
Dư An bật cười, khóa màn hình rồi tựa đầu vào cửa kính. Một quy tắc rất đơn giản: có chuyện thì nói, không hiểu thì hỏi, đừng tự đoán phần còn lại thay người kia.
Cậu thấy như vậy là đủ.