Sáng hôm sau, chỗ ngồi cạnh cửa sổ vẫn trống. Dư An biết trước Hoài Cẩn sẽ nghỉ nên không có lý do gì phải nhìn sang đó nhiều hơn bình thường. Cậu vẫn làm. Mỗi lần giáo viên gọi một bạn lên bảng, mỗi lần có người mở cửa lớp bên cạnh, mỗi lần điện thoại rung trong ngăn bàn, ánh mắt cậu đều đi trước suy nghĩ một nhịp.
Đến tiết hai, Gia Huy ném sang một mẩu giấy. “Đừng nói với tao mày đang đợi người ta đi xuyên tường vào lớp.”
Dư An viết lại ngay bên dưới: “Tao đang nhìn đồng hồ.”
Mẩu giấy quay về sau chưa đầy một phút. “Đồng hồ nằm bên phải bảng. Mày nhìn bên trái.”
Dư An gập tờ giấy, nhét vào túi áo rồi không trả lời nữa. Gia Huy bật cười, nhưng lần này không trêu tiếp.
Hoài Cẩn nhắn lúc gần mười giờ: “Đã ăn sáng chưa?”
Dư An nhìn câu hỏi, cảm giác căng ở vai tự nhiên giảm đi một chút. Cậu đáp: “Rồi. Cậu thì sao?”
Bên kia im hơn mười phút mới trả lời. “Rồi.”
Dư An gõ “Hôm nay thế nào?” rồi dừng lại. Câu hỏi rộng quá. Hoài Cẩn có thể nói “bình thường”, có thể nói “chưa xong”, cũng có thể im lặng vì chính cậu chưa biết trả lời từ đâu. Quy tắc của hai người là nói thẳng, không phải hỏi một câu đủ mơ hồ để người kia tự chọn phần dễ nhất. Dư An xóa đi, viết lại: “Chuyện hôm qua có nghiêm trọng hơn không?”
Lần này Hoài Cẩn trả lời nhanh hơn. “Có thêm vài việc phải kiểm tra.”
“Cậu biết là việc gì chưa?”
Một khoảng im lặng kéo dài tới khi chuông vào tiết vang lên. Phải tới giờ ra chơi Hoài Cẩn mới đáp: “Biết một phần.”
Dư An nhìn dòng chữ ấy. Cậu chờ thêm, nhưng không có tin nhắn tiếp theo. Sau vài giây, cậu đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên. “Phần cậu có thể nói thì nói. Phần chưa thể nói thì cứ bảo chưa thể nói.”
Hoài Cẩn trả lời: “Có một đợt rà soát nội bộ lớn hơn tôi nghĩ. Tôi chưa biết kết luận và có những thứ không phải chuyện của tôi để kể.”
Dư An đọc hai lần. Đây không phải câu trả lời đầy đủ, nhưng cũng không giống trốn tránh. Ít nhất Hoài Cẩn đang nói rõ ranh giới mình có. Cậu trả lời: “Được. Vậy khi nào có chuyện ảnh hưởng trực tiếp tới cậu thì nói với tôi.”
“Ừ.” Sau đó thêm một dòng: “Trưa nhớ ăn.”
Dư An bật cười giữa hành lang. Gia Huy đang đứng cạnh máy bán nước quay sang nhìn. “Có gì vui?”
“Không có gì.”
“Nhìn mặt mày không giống không có gì.”
Dư An lấy chai nước từ khe máy. “Mày quan tâm đời sống tinh thần của tao quá đấy.”
“Vì đời sống tinh thần của mày đang hiện lên mặt.” Gia Huy nhận chai nước cậu đưa. “Hoài Cẩn nghỉ à?”
“Ừ.”
“Ốm?”
“Việc nhà.”
Gia Huy gật đầu, không hỏi thêm. Dư An thấy biết ơn chuyện đó hơn bình thường.
Ngày thứ hai, Hoài Cẩn đi học lại. Cậu tới trước tiết đầu khoảng năm phút, muộn hơn giờ quen thuộc ít nhất hai mươi phút. Đồng phục vẫn phẳng, tóc vẫn gọn, cặp vẫn đeo đúng một bên vai như mọi ngày. Nếu chỉ nhìn từ cuối hành lang, chẳng có gì khác. Dư An chỉ cần đứng gần là biết có.
Hoài Cẩn đặt cặp xuống rồi day rất nhanh giữa hai đầu mày. Cử động ấy ngắn tới mức người không quen có thể bỏ qua. Dư An đã từng nhớ nó từ một buổi học cuối tuần nhiều tháng trước. Cậu kéo ghế ngồi cạnh. “Tối qua ngủ mấy tiếng?”
Hoài Cẩn mở sách. “Đủ.”
Dư An nhìn cậu.
Hoài Cẩn dừng tay. “Khoảng năm tiếng.”
“Đấy không phải đủ.”
“Biết.”
“Đau đầu không?”
“Một chút.”
Dư An không nói nữa. Cậu lấy chai nước ấm mình vừa mua, đặt sang bên cạnh sách Hoài Cẩn.
Người kia nhìn chai nước rồi nhìn cậu. “Cậu mua cho mình mà.”
“Bây giờ là của cậu.”
“Cậu uống gì?”
“Xuống căn tin mua tiếp.”
Hoài Cẩn định nói gì đó, cuối cùng chỉ vặn nắp chai. “Cảm ơn.”
Những chi tiết như vậy khiến Dư An khó tin có thứ gì giữa họ đã thay đổi. Hoài Cẩn vẫn nhớ giờ cậu ăn, vẫn kéo ghế cho cậu khi phòng tự học đông, vẫn đưa cây bút xanh sang trước khi Dư An kịp hỏi. Chỉ là giữa tất cả những điều quen thuộc ấy bắt đầu có những khoảng trống không tên.
Buổi trưa, Hoài Cẩn vừa ăn được nửa phần cơm thì điện thoại rung. Cậu nhìn màn hình, đứng dậy gần như ngay lập tức.
“Có việc à?” Dư An hỏi.
“Ừ. Tôi phải ra ngoài một lúc.”
“Bao lâu?”
“Chưa biết. Có thể hết chiều.”
Dư An nhìn phần cơm còn lại. “Ăn hết đã.”
Hoài Cẩn cũng nhìn xuống, như thể vừa nhớ ra mình đang ăn. Cậu ngồi lại, ăn nhanh hơn bình thường nhưng vẫn hết phần cơm rồi mới đi. Trước khi rời căn tin, cậu nói: “Chiều cậu đừng chờ.”
Dư An chống cằm. “Tôi chưa bảo sẽ chờ.”
“Ừ.”
“Nhưng tối nhắn cho tôi.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một giây rồi gật đầu. “Được.”
Tối đó, tin nhắn đến lúc mười một giờ mười bảy. “Về rồi.”
Dư An đang làm bài, nhìn giờ rồi gõ ngay: “Muộn thế?”
“Ừ.”
“Ăn tối chưa?”
“Rồi.”
“Còn đau đầu không?”
“Không.”
Ba câu trả lời liên tiếp, mỗi câu chỉ một chữ hoặc một từ. Dư An đặt bút xuống. Cậu không giận. Người kia có thể mệt. Nhưng từ lúc hai người bắt đầu nhắn nhau sau mười một giờ, Hoài Cẩn hiếm khi làm cuộc trò chuyện trở nên ngắn đến vậy nếu Dư An còn nói.
Cậu hỏi thẳng: “Cậu đang không muốn nói chuyện hay quá mệt?”
Bên kia im một lúc. “Quá mệt.”
Dư An thấy nhẹ hơn vì ít nhất đó là một câu trả lời rõ. “Vậy ngủ đi.”
Hoài Cẩn gửi lại: “Xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi vì mệt.”
Một phút sau, điện thoại rung. “Ngủ ngon.”
Dư An nhìn hai chữ ấy, trả lời giống hệt rồi tắt đèn. Cậu tự nhắc mình rằng tin nhắn ngắn không phải bằng chứng cho một điều khác. Người mệt thì nói ít. Người bận thì trả lời chậm. Một lời hứa nói thẳng không có nghĩa hai người phải kể cho nhau mọi thứ xảy ra trong gia đình. Những kết luận đó đều hợp lý. Vấn đề là cậu phải nhắc lại chúng nhiều hơn trước.
Đến ngày thứ tư, căn nhà của Dư An cũng bắt đầu lệch nhịp. Lâm Chính Viễn vốn là người gần như không bao giờ bỏ bữa sáng. Ông có thể về muộn, có thể đọc tài liệu tới khuya, nhưng sáng vẫn ngồi ở bàn ăn ít nhất mười phút. Hôm ấy Dư An xuống nhà chỉ thấy mẹ đang rót cà phê một mình.
“Ba đi rồi ạ?”
“Ừ. Đi từ hơn sáu giờ.”
Dư An kéo ghế. “Mấy hôm nay công ty bận vậy sao?”
Nhã Lan đặt đĩa bánh mì trước mặt con. “Chắc đang kiểm tra giấy tờ gì đó. Hôm qua ông ấy về gần một giờ.”
Dư An ngẩng lên. “Một giờ?”
“Mẹ bảo ngủ lại gần công ty cho đỡ chạy xe còn không chịu.”
“Ba có nói chuyện gì không?”
“Không nhiều.” Nhã Lan ngồi xuống đối diện. “Chỉ bảo đang rà soát hồ sơ cũ, có nhiều thứ phải đối chiếu lại.”
Cụm từ ấy khiến Dư An dừng tay một nhịp. Rà soát hồ sơ cũ. Hoài Cẩn cũng đã dùng gần như vậy. Ý nghĩ nối hai việc lại với nhau xuất hiện rất tự nhiên, nhưng cậu không để nó chạy xa. Cha cậu làm trong lĩnh vực tài chính. Công ty lớn kiểm tra hồ sơ không phải chuyện lạ. Tập đoàn nhà Hoài Cẩn có rất nhiều công ty con, phòng ban, đơn vị liên quan; việc hai nơi cùng có một đợt kiểm tra trong cùng khoảng thời gian chưa đủ chứng minh gì.
Dư An hỏi mẹ: “Ba có vẻ lo không?”
Nhã Lan suy nghĩ. “Căng hơn bình thường. Nhưng ba con hễ có việc ở công ty là vậy.”
“Có cần con hỏi không?”
“Con muốn thì hỏi. Nhưng nếu ông ấy bảo chuyện công việc thì đừng ép.”
Dư An gật đầu. Tối hôm đó, cậu thật sự đợi cha về. Gần mười hai giờ Chính Viễn mới mở cửa. Áo sơ mi nhăn ở phần tay, cà vạt đã tháo, vẻ mệt mỏi rõ hơn bất kỳ lần tăng ca nào Dư An nhớ được.
“Ba ăn chưa?”
Chính Viễn hơi bất ngờ khi thấy con còn ngồi phòng khách. “Ăn rồi. Sao chưa ngủ?”
“Đợi ba.”
“Có chuyện gì à?”
Dư An lắc đầu. “Con mới là người định hỏi câu đó.”
Cha cậu ngồi xuống ghế, xoa gáy. “Công ty có đợt kiểm tra nội bộ thôi.”
“Có liên quan trực tiếp tới phần việc của ba không?”
Chính Viễn nhìn cậu. Sự im lặng chỉ kéo dài một giây nhưng Dư An vẫn nhận ra. “Có hồ sơ qua phòng ba nên phải đối chiếu.”
“Có vấn đề lớn không?”
“Chưa có kết luận.”
Câu trả lời khiến Dư An nhớ Hoài Cẩn tới mức khó chịu. Cậu hỏi tiếp: “Ba có gặp rắc rối không?”
Chính Viễn nhíu mày. “Sao con hỏi vậy?”
“Vì ba đang về nhà lúc mười hai giờ, mẹ nói hôm qua gần một giờ, sáng nay lại đi từ sáu giờ. Con hỏi có hợp lý mà.”
Cha cậu im một chút rồi nói: “Hiện giờ chưa có gì để con phải lo. Có vài hồ sơ cũ cần làm rõ quy trình và chữ ký. Công việc của người lớn, để ba xử lý.”
“Chữ ký của ba ạ?”
“Có của nhiều người.” Chính Viễn đáp ngay, nhưng sau đó giọng chậm lại. “Dư An, chưa có kết luận thì đừng tự tưởng tượng.”
Cậu nhìn cha, cuối cùng gật đầu. “Vâng.”
Chính Viễn đứng dậy, vỗ vai con. “Đi ngủ đi. Mai còn học.”
Dư An nhìn ông đi về phía cầu thang. Lần đầu tiên trong mấy ngày, cậu thấy hai đường thẳng trong đầu thật sự tiến gần nhau: hồ sơ cũ, dữ liệu không khớp, rà soát nội bộ, những buổi về muộn. Nhưng vẫn chỉ là những từ giống nhau, chưa phải câu trả lời.
Hoài Cẩn trở lại trường đầy đủ vào ngày thứ năm. Dư An gặp cậu ở thư viện trước giờ vào lớp. Hoài Cẩn đã ngồi ở chỗ cũ, bên cạnh là một túi giấy nhỏ. Khi Dư An kéo ghế, túi giấy được đẩy sang.
“Gì đây?”
“Bánh.”
“Cho tôi?”
“Ừ.”
Dư An mở ra. Đúng loại nhân trứng cậu thường mua ở cửa hàng gần trường, loại mà Hoài Cẩn từng bảo quá ngọt nhưng vẫn nhớ cậu thích. “Cậu ra ngoài sớm để mua à?”
“Trên đường.”
Dư An nhìn cậu. Hoài Cẩn đã bận tới mức mấy hôm nay tin nhắn chỉ còn vài chữ, nhưng vẫn nhớ dừng lại mua đúng một cái bánh. Cậu hỏi: “Cậu ngủ được không?”
“Được hơn.”
“Chuyện nhà thì sao?”
“Vẫn đang xử lý.”
“Có gì mới cậu nói được không?”
Hoài Cẩn đặt bút xuống. Lần này cậu không trả lời ngay. Dư An chờ.
“Có một số hồ sơ liên quan nhiều cấp phê duyệt.” Hoài Cẩn nói. “Tôi chỉ biết vậy.”
Dư An thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp. “Cha tôi cũng đang rà hồ sơ cũ.”
Hoài Cẩn nhìn cậu. Đó chỉ là một cái nhìn, không đủ để Dư An gọi tên bất kỳ điều gì.
Cậu tiếp tục: “Ông nói có hồ sơ qua phòng ông, phải làm rõ quy trình với chữ ký.”
Hoài Cẩn im lâu hơn bình thường.
Dư An hỏi thẳng: “Hai chuyện có liên quan không?”
“Tôi chưa biết.”
Câu trả lời đến chậm nhưng rõ. Dư An nhìn cậu. “Thật sự chưa biết?”
“Ừ.”
“Được.”
Hoài Cẩn nhìn cậu thêm một lúc. “Nếu tôi biết chắc, tôi sẽ nói phần tôi có thể nói.”
Câu cuối có một ranh giới mà trước đây giữa họ ít khi cần phải gọi tên: phần tôi có thể nói. Dư An nghe thấy, nhưng không phản đối. Cậu hiểu chuyện công ty có bảo mật, hiểu có những thứ Hoài Cẩn không có quyền kể. Điều cậu cần lúc này chưa phải tài liệu hay tên người, chỉ là biết liệu những chuyện đang xảy ra có sắp chạm tới gia đình mình hay không.
Cậu nói: “Tôi không cần cậu kể chuyện mật. Tôi chỉ cần nếu cậu biết nó liên quan tới nhà tôi thì đừng để tôi là người cuối cùng biết.”
Hoài Cẩn siết nhẹ cây bút trong tay rồi gật đầu. “Ừ.”
Dư An tin câu đó. Ít nhất ở thời điểm này, cậu chưa có lý do để không tin.
Chiều thứ sáu, hai người nhắn nhau về cuối tuần. Dự án trường gần hoàn tất, kỳ thi thử tiếp theo còn hơn một tuần, nên Dư An đề nghị chiều thứ bảy tới một thư viện ngoài trường rồi ăn tối. Không có mục tiêu học tập cụ thể, điều hiếm tới mức cậu còn nhắn thêm: “Cấm mang bảng kế hoạch.”
Hoài Cẩn trả lời sau gần hai mươi phút. “Được.”
“14:00?”
“Ừ.”
Dư An gửi địa chỉ. Hoài Cẩn thả một dấu xác nhận, rồi gần nửa giờ sau nhắn thêm: “Tôi sẽ cố không mang bảng kế hoạch.”
Dư An bật cười. Đây là câu đùa dài nhất Hoài Cẩn gửi trong cả tuần.
Sáng thứ bảy, mọi thứ vẫn bình thường. Hoài Cẩn nhắn lúc tám giờ hỏi Dư An đã dậy chưa. Dư An trả lời bằng một tấm ảnh góc chăn và nói người đã dậy nhưng linh hồn chưa. Hoài Cẩn gửi: “13:30 tôi qua gần đó.”
Dư An thay đồ sau bữa trưa. Mười ba giờ mười hai, cậu đã ra khỏi nhà và đang đi bộ tới trạm xe thì điện thoại rung.
“Tôi không đến được.”
Ngay sau đó là dòng thứ hai. “Xin lỗi.”
Dư An dừng giữa vỉa hè, nhìn giờ. Còn bốn mươi tám phút tới cuộc hẹn. Cậu gọi luôn.
Hoài Cẩn bắt máy sau hồi chuông thứ ba. “Dư An.”
“Có chuyện gì?”
“Ba gọi tôi về.”
“Lại chuyện công ty?”
Một nhịp im. “Ừ.”
“Cậu đang ở đâu?”
“Trên đường về.”
“Có cần tôi làm gì không?”
“Không.”
Dư An nhìn dòng xe trước mặt. “Tối nói chuyện được không?”
“Chưa biết mấy giờ xong.”
“Vậy xong thì nhắn.”
“Ừ.”
Dư An chờ thêm. Hoài Cẩn cũng không cúp máy ngay. Cậu nói: “Tôi không giận vì cậu không tới.”
“Biết.”
“Nhưng cậu định mười ba giờ mười hai mới nói nếu tôi không nhận được tin nhắn thì sao?”
Bên kia im lặng.
Dư An tiếp tục, giọng vẫn bình thường: “Lần trước cậu nói trễ mười phút rồi tôi chờ ba mươi sáu phút. Hôm nay chúng ta hẹn từ tối qua, cậu báo khi tôi đã ra khỏi nhà. Tôi biết không phải cậu cố ý. Nhưng ‘có thay đổi thì nói trước’ là câu của cậu.”
“Xin lỗi.”
“Cậu xin lỗi rồi.”
“Tôi tưởng sáng nay vẫn đi được.”
“Đến lúc nào cậu biết không đi được?”
“Khoảng mười hai giờ năm mươi.”
Dư An nhắm mắt một giây. “Vậy sao hai mươi phút sau mới nói?”
Hoài Cẩn không trả lời ngay. Khi tiếng cậu vang lên lần nữa, giọng thấp hơn. “Tôi đang nói chuyện với ba.”
“Được.” Dư An hít vào. “Vậy tôi hiểu.”
Một chiếc xe buýt chạy qua trước mặt. Cậu đã có thể quay về nhà, cũng có thể vẫn tới thư viện một mình. Không lựa chọn nào quan trọng. Điều khiến cậu đứng yên là cảm giác họ vừa phải dành gần năm phút để làm rõ một chuyện trước đây chỉ cần một tin nhắn.
Hoài Cẩn hỏi: “Cậu đang ở ngoài rồi à?”
“Ừ.”
“Về đi. Trời sắp mưa.”
Dư An ngẩng lên. Mây thật sự đã dày từ lúc nào. “Cậu vẫn để ý thời tiết được à?”
“Dư An.”
“Biết rồi.” Cậu cười, không muốn câu chuyện kết thúc bằng khó chịu. “Tôi về.”
Hoài Cẩn im một nhịp rồi nói: “Tối tôi nhắn.”
“Ừ.”
Cuộc gọi kết thúc. Dư An đứng dưới mái che trạm xe thêm một lúc, điện thoại vẫn ở trong tay. Cậu không giận vì cuộc hẹn bị hủy. Chuyện nhà quan trọng hơn một buổi chiều đi thư viện, điều đó quá rõ để tranh cãi. Nhưng lần đầu tiên, thứ làm cậu bất an không còn chỉ là chuyện Hoài Cẩn đang giấu điều gì. Nó nằm ở việc nhịp “nói trước” giữa họ bắt đầu trễ hơn chính những thay đổi đang xảy ra.
Mười ba giờ hai mươi bảy, trời bắt đầu mưa. Dư An lên chuyến xe về nhà và vẫn giữ điện thoại trong túi áo, chờ một tin nhắn tối nay.