Sáng hôm sau, Lâm Dư An tỉnh dậy trước chuông báo thức gần mười phút và biết ngay hôm nay mình sẽ không tới trường được.
Cảm giác đầu tiên không phải đau đầu mà là khô cổ. Cổ họng cậu rát như vừa nói liên tục cả đêm, dù sự thật là từ sau khi tắt điện cậu đã ngủ một mạch. Cảm giác thứ hai là nóng. Chăn không dày, điều hòa cũng vẫn để ở mức quen thuộc, nhưng cả người cậu nặng như bị nhét vào một lớp bông ẩm.
Dư An nằm im vài giây, thử tự thuyết phục rằng chỉ cần ngồi dậy, rửa mặt và uống nước thì mọi thứ sẽ ổn. Kế hoạch thất bại ngay khi cậu chống tay xuống nệm. Căn phòng nghiêng đi rất nhẹ, đủ để cậu lại nằm xuống.
Cửa phòng mở ra sau một tiếng gõ ngắn. Tô Nhã Lan đứng ngoài, tóc đã buộc gọn, trên tay còn cầm chiếc cốc bà định mang xuống bếp.
“Dậy chưa con?”
Dư An kéo chăn xuống khỏi mặt.
“Con nghĩ hôm nay con có thể xin nghỉ bằng lý do chính đáng.”
Nhã Lan bước vào, nhìn cậu một lúc rồi đặt mu bàn tay lên trán con trai. Bà không nói gì, quay ra lấy nhiệt kế.
Mấy phút sau, Dư An nhìn con số trên màn hình và thôi ý định thương lượng.
Ba mươi tám độ bốn.
“Ở nhà.” Nhã Lan nói.
“Con cũng không định tranh luận nữa.”
“Mẹ tưởng con sẽ nói dự án, bài kiểm tra, việc lớp rồi cố đi.”
“Con vẫn có thể nói.”
“Không có tác dụng.”
Dư An nhắm mắt. Câu cuối nghe rất giống cách một người khác vẫn nói, khiến cậu nhớ tới đoạn chat tối qua. Điện thoại nằm trên tủ đầu giường, màn hình tối. Cậu với lấy, mở nhóm lớp trước rồi nhắn Gia Huy rằng hôm nay mình nghỉ.
Gia Huy trả lời bằng một chuỗi dấu chấm hỏi, sau đó là: “Tối qua còn sống mà?”
Dư An gõ: “Sáng nay tiến hóa.”
Bên kia gửi một sticker khóc giả tạo rồi hứa chụp bài giúp. Dư An chuyển sang nhóm dự án. Cậu viết ngắn hơn: “Hôm nay tôi nghỉ vì sốt. Phần lịch phỏng vấn giáo viên tôi đã cập nhật tối qua, nếu có thay đổi cứ tag tôi.”
Tin nhắn vừa hiện lên, vài người lập tức trả lời bảo cậu nghỉ ngơi. Hoài Cẩn không nói gì trong nhóm.
Dư An nhìn thêm vài giây, tự thấy mình vô lý. Người ta có thể đang trên đường tới trường, không phải lúc nào cũng cầm điện thoại. Cậu khóa màn hình, định đặt lại xuống thì một thông báo riêng hiện lên.
Tống Hoài Cẩn.
“Sốt bao nhiêu?”
Dư An nhìn câu hỏi, ngón tay dừng một nhịp rồi trả lời.
“38.4.”
“Đã uống thuốc chưa?”
“Chưa ăn gì.”
“Ăn rồi uống.”
“Biết rồi.”
Bên kia không trả lời ngay. Dư An tưởng cuộc trò chuyện dừng ở đó, nhưng chưa tới một phút sau lại có tin nhắn mới.
“Hôm nay đừng xử lý dự án.”
Dư An bật cười rất nhỏ rồi lập tức hối hận vì cổ họng đau.
“Tôi chỉ sốt, chưa mất khả năng đọc tin nhắn.”
“Vậy dùng khả năng đó để đọc câu vừa rồi.”
Dư An nhìn màn hình một lúc. Nếu là tối qua, có lẽ cậu đã nghĩ ra thêm ba câu để cãi. Sáng nay đầu cậu nặng đến mức ngay cả việc trêu người khác cũng cần năng lượng.
Cậu chỉ gửi: “Rồi, quản lý Tống.”
Hoài Cẩn đáp một chữ.
“Ừ.”
Dư An đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. Trước khi ngủ thêm, cậu chợt nhớ tới cây bút mực xanh đang nằm trong hộp bút trên bàn học. Tối qua Hoài Cẩn còn nhắc “mai đừng quên mang bút”. Hôm nay người quên xuất hiện lại chính là cậu.
Cậu mở mắt, nhắn thêm.
“Bút cậu vẫn ở tôi.”
“Để đó.”
“Không sợ tôi chiếm luôn à?”
“Cậu đang sốt.”
“Liên quan gì?”
“Chờ hết sốt rồi nói tiếp.”
Lần này Dư An thật sự không còn sức cãi. Cậu cười một cái, kéo chăn lên và ngủ mất lúc nào không biết.
Khi tỉnh lại đã gần mười một giờ. Trên bàn cạnh giường có một bát cháo còn ấm và cốc nước. Nhã Lan đang kéo rèm cho ánh sáng bớt chiếu vào phòng.
“Dậy ăn một chút rồi uống thuốc.”
Dư An chống người ngồi lên. Cơn sốt không cao hơn nhưng đầu vẫn nặng. Cậu ăn được nửa bát thì dừng, bị mẹ nhìn một cái lại cố thêm mấy thìa.
“Con nghỉ một ngày, trời không sập đâu.” Nhã Lan nói.
“Con biết.”
“Biết mà mắt cứ nhìn điện thoại.”
Dư An cúi xuống. Điện thoại quả thật đang nằm ngay cạnh tay cậu.
“Con xem nhóm lớp thôi.”
Nhã Lan không hỏi thêm. Bà vốn ít ép con trai phải giải thích những chuyện cậu chưa muốn nói, chỉ đưa thuốc và đợi cậu uống xong mới bê bát ra ngoài.
Dư An mở nhóm lớp. Gia Huy đã gửi một loạt ảnh bảng, kèm lời than rằng giáo viên toán giao thêm bài như thể lớp mười hai chưa đủ bận. Nhóm dự án cũng có vài tin mới, nhưng phần của Dư An không ai tag.
Cậu kéo lên thì thấy Hoài Cẩn đã tự trả lời những câu hỏi về lịch và biểu mẫu. Có một việc vốn thường cần Dư An liên hệ một lớp để xác nhận người phụ trách, Hoài Cẩn không tự làm thay mà chỉ ghi: “Để mai Dư An xác nhận. Không gấp.”
Dư An nhìn dòng đó thêm một lúc.
Hoài Cẩn không bảo mọi người đừng nhắn cậu vì cậu bệnh. Cũng không nhận hết công việc của cậu rồi quyết định thay. Chỉ đơn giản cắt những thứ không cần làm hôm nay ra khỏi hôm nay.
Hợp lý đến mức Dư An không tìm được chỗ nào để phản đối.
Cậu định đóng điện thoại thì tin nhắn riêng lại đến.
“Đỡ chưa?”
Dư An trả lời: “Vẫn 38.2. Tiến bộ 0.2 độ.”
“Không phải KPI.”
“Cậu bắt đầu hiểu cách nói chuyện với tôi rồi đấy.”
“Đáng lo.”
Dư An cười. Cổ họng vẫn đau, nhưng lần này cậu đã nhớ không phát ra tiếng.
Cậu hỏi: “Ở trường có chuyện gì không?”
“Không.”
“Dự án?”
“Không.”
“Bài học?”
“Có.”
Dư An lập tức ngồi thẳng hơn một chút.
“Gửi tôi.”
“Chiều.”
“Tại sao phải chiều?”
“Cậu đang sốt.”
Dư An nhíu mày nhìn màn hình. Người này có vẻ đã tìm được một lý do có thể dùng cho mọi câu hỏi trong ngày.
“Tôi sốt chứ đâu có mất tay.”
“Ngủ đi.”
“Hoài Cẩn.”
Không có trả lời.
Dư An chờ nửa phút, thêm một phút. Phía dưới không xuất hiện trạng thái đang nhập. Cậu nhận ra Hoài Cẩn thật sự không định tranh luận.
Cậu đặt điện thoại xuống, lẩm bẩm một câu rất nhỏ rằng người này đúng là phiền, rồi ngủ tiếp.
Buổi chiều trôi qua thành những khoảng tỉnh ngắn xen giữa giấc ngủ. Dư An tỉnh lúc hơn hai giờ để uống nước, lúc ba giờ để trả lời Gia Huy một tin nhắn và lúc gần năm giờ vì nghe tiếng chuông cửa dưới nhà.
Cậu không để ý tới tiếng chuông lúc đầu. Nhà thỉnh thoảng có người giao hàng. Chỉ đến khi nghe giọng mẹ mình ngoài hành lang tầng dưới, rồi một giọng nam trẻ hơn đáp lại, Dư An mới mở mắt.
Giọng nói không lớn. Hai người đang nói ở phòng khách, cậu không nghe rõ từng chữ. Nhưng nhịp nói ngắn và đều ấy quá quen.
Dư An ngồi dậy nhanh hơn mức cơ thể cho phép. Cơn choáng buộc cậu phải giữ mép giường vài giây rồi mới xỏ dép bước ra cửa.
Từ đầu cầu thang, cậu nhìn xuống.
Tống Hoài Cẩn đang đứng cạnh sofa, vẫn mặc đồng phục. Trên bàn là một túi giấy và một tập tài liệu khá dày. Nhã Lan vừa nhận từ tay cậu một hộp thuốc nhỏ, đang nhìn nhãn bên ngoài.
“Nhà cô có thuốc hạ sốt rồi, cháu còn mua làm gì.”
“Cháu không biết nhà có sẵn. Cô xem giúp, nếu không cần thì cháu mang về cũng được ạ.”
“Không sao. Cảm ơn cháu. Còn mua cả đồ ăn nữa à?”
“Cháu mua gần trường.”
Dư An vịn lan can, lên tiếng.
“Cậu làm gì ở đây?”
Hoài Cẩn ngẩng lên.
Ánh mắt cậu dừng trên Dư An một giây rồi đi xuống đôi dép đi trong nhà, như thể đang xác nhận người này thật sự tự đi xuống được.
“Mang tài liệu.”
Dư An chậm rãi bước xuống vài bậc.
“Tài liệu biết đi tàu điện à?”
Nhã Lan quay lại.
“Con xuống làm gì? Vào phòng đi.”
“Con chỉ hỏi một câu.”
“Lên phòng hỏi.”
Hoài Cẩn cúi xuống cầm tập tài liệu.
“Cháu mang lên cho cậu ấy được không ạ?”
Nhã Lan nhìn Hoài Cẩn rồi nhìn con trai đang đứng trên cầu thang. Bà gật đầu.
“Được. Nhưng đừng để nó ngồi học. Nó mà mở laptop cháu cứ đóng lại giúp cô.”
Dư An phản đối ngay.
“Mẹ.”
Hoài Cẩn đáp rất bình tĩnh.
“Vâng ạ.”
Dư An nhìn cậu.
“Cậu chọn phe nhanh thật.”
“Dữ kiện rõ.”
Nhã Lan bật cười. Dư An thì không còn đủ sức tìm câu phản bác, chỉ quay lại phòng trước.
Hoài Cẩn đi theo sau. Khi cậu bước vào, Dư An đang ngồi dựa đầu giường, chăn kéo ngang bụng. Cây bút xanh nằm trong hộp bút trên bàn, đúng chỗ Dư An đã cất tối qua.
Hoài Cẩn đặt tập tài liệu xuống bàn rồi nhìn quanh rất nhanh. Đây là lần đầu cậu xuất hiện trong phòng riêng của Dư An, nhưng không có vẻ tò mò. Cậu chỉ kéo chiếc ghế bàn học ra, đặt túi giấy lên đó.
“Cậu xin địa chỉ nhà tôi lúc nào?” Dư An hỏi.
“Gia Huy.”
Dư An lấy điện thoại lên. Không có tin nhắn nào hỏi địa chỉ.
“Cậu hỏi nó?”
“Ừ.”
“Rồi bảo tôi chiều gửi bài là vì định tự mang tới?”
“Ừ.”
“Cậu có thể gửi ảnh.”
“Có.”
“Vậy tới đây làm gì?”
Hoài Cẩn mở tập tài liệu, lấy ra ba tờ giấy được kẹp riêng.
“Bản cô Hạ sửa. Phần này mai phải chốt. Cậu không cần làm hôm nay, nhưng nếu mai vẫn nghỉ thì tôi cần biết cậu đồng ý phương án nào.”
Dư An nhìn ba tờ giấy rồi nhìn cậu.
Lý do hoàn toàn hợp lý. Hợp lý đến mức Dư An lại có cảm giác giống tối thứ sáu ở trạm xe: từng câu đều đúng, chỉ có kết luận tổng thể vẫn hơi lạ.
“Đường qua đây à?” cậu hỏi.
Hoài Cẩn im lặng nửa nhịp.
“Có thể đổi tuyến.”
Dư An bật cười rồi ho ngay. Cơn ho kéo dài vài giây, khiến mắt cậu nóng lên.
Hoài Cẩn không nói gì cho đến khi cậu dừng lại. Sau đó cậu mở chai nước trên bàn, đưa sang.
“Đừng cười.”
“Cậu nói dối dở quá.”
“Tôi không nói đường cũ.”
“Đấy chính là vấn đề.”
Dư An uống nước, không hỏi tiếp. Thật ra cậu cũng không chắc mình muốn nghe câu trả lời nào khác.
Hoài Cẩn kéo chiếc túi giấy lại gần giường.
“Ăn chưa?”
“Trưa có ăn.”
“Chiều?”
“Chưa đói.”
Hoài Cẩn lấy từ trong túi ra một hộp cháo còn ấm, loại đóng kín để mang đi. Mùi gừng và thịt gà rất nhẹ, không ngấy.
Dư An nhìn hộp cháo.
“Cậu tới thăm người bệnh hay mở dịch vụ giao đồ ăn?”
“Cậu thích phương án nào?”
“Tôi thích không ăn.”
“Không có phương án đó.”
Dư An tự nhiên nhớ tới buổi trưa ở căng tin, khi mình kéo Hoài Cẩn đứng dậy bằng lý do người phụ trách tiến độ cũng phải ăn. Bây giờ vị trí đảo ngược quá nhanh.
“Cậu trả thù chuyện tôi bắt cậu đi ăn à?”
“Không.” Hoài Cẩn đẩy hộp cháo lại gần hơn. “Tôi đứng về phía dữ kiện.”
Dư An nhìn cậu hai giây rồi chịu thua.
Hoài Cẩn không ép cậu ăn hết. Dư An chỉ ăn được khoảng một phần ba, cậu đã nói “đủ rồi”. Đến lúc Nhã Lan gõ cửa mang nước ấm lên, bà nhìn hộp cháo vơi đi rồi có vẻ khá hài lòng.
“Bình thường lúc sốt nó lười ăn lắm.”
Dư An đặt thìa xuống.
“Mẹ đừng nói như con năm tuổi.”
“Con năm tuổi còn dễ dỗ hơn.”
Hoài Cẩn cúi đầu, nhưng Dư An vẫn nhìn thấy khóe miệng cậu động một chút.
Nhã Lan đưa thuốc cho con trai rồi quay sang Hoài Cẩn.
“Cháu học cùng lớp với Dư An à?”
“Không ạ. Bọn cháu cùng khối, đang làm dự án cuối cấp chung.”
“À, dự án mà dạo này nó cứ nói suốt.”
Dư An lập tức ngẩng lên.
“Con nói suốt hồi nào?”
Nhã Lan không trả lời câu đó. Bà nhìn Hoài Cẩn.
“Cô nghe tên cháu rồi. Tống Hoài Cẩn đúng không?”
Dư An im lặng.
Hoài Cẩn cũng hơi dừng lại trước khi gật đầu.
“Vâng ạ.”
Nhã Lan cười, không giải thích thêm. Bà chỉ nhắc Dư An uống thuốc rồi xuống nhà, để cửa phòng mở hé.
Dư An cầm cốc nước, cảm thấy tai mình nóng hơn một chút. Có thể vì sốt. Cũng có thể vì không nhớ nổi mình đã nhắc tên Hoài Cẩn với mẹ vào lúc nào và bao nhiêu lần.
“Đừng nhìn tôi.” cậu nói.
“Tôi có nói gì đâu.”
“Cậu đang nghĩ.”
“Cậu biết tôi nghĩ gì à?”
Dư An không trả lời được, đành uống thuốc.
Hoài Cẩn ngồi thêm gần nửa giờ. Cậu không bắt Dư An xem bài, chỉ để tập ghi chú và danh sách bài tập lên bàn, đánh dấu những phần cần làm nếu hôm sau cậu đi học. Hai người nói vài câu về dự án, phần lớn là Hoài Cẩn báo tình hình để Dư An khỏi tự mở nhóm kiểm tra.
Có lúc Dư An nhắm mắt vì mệt. Khi mở lại, Hoài Cẩn đang ngồi ở bàn học, lật một quyển sách cậu mang theo. Căn phòng yên đến mức tiếng giấy chuyển trang nghe rất rõ.
Dư An nhìn bóng lưng người kia một lúc rồi hỏi:
“Cậu không phải về à?”
“Có.”
“Thế sao chưa về?”
“Đợi thuốc có tác dụng.”
“Thuốc của tôi liên quan gì tới lịch của cậu?”
Hoài Cẩn quay lại.
“Cô bảo uống xong nghỉ. Cậu vừa định mở laptop.”
Dư An nhìn chiếc laptop vẫn đóng trên bàn, bị tập tài liệu của Hoài Cẩn đặt lên trên như một vật chặn có chủ đích.
“Cậu thật sự nghe lời mẹ tôi hơn tôi.”
“Cô nói đúng.”
“Cậu rất hợp với người lớn.”
“Không hẳn.”
Câu trả lời đến nhanh nhưng ngắn hơn bình thường. Dư An định hỏi “tại sao”, rồi cơn mệt kéo xuống khiến cậu thôi. Có những chuyện không cần hỏi ngay. Cậu chỉ ghi nhớ rằng lần đầu tiên Hoài Cẩn nói về “người lớn”, giọng không hề giống một người luôn cho rằng quy tắc nào cũng đúng.
Gần sáu giờ, tiếng cửa dưới nhà mở. Một lúc sau, giọng Lâm Chính Viễn vọng lên hành lang. Ông về sớm hơn thường lệ sau khi Nhã Lan nhắn con trai sốt.
Nhã Lan gọi Hoài Cẩn xuống chào một tiếng trước khi về. Dư An cũng đi theo, dù bị cả hai người còn lại nhìn như thể không ai mời.
Chính Viễn vừa tháo đồng hồ, thấy Hoài Cẩn thì dừng lại. Nhã Lan giới thiệu ngắn gọn đây là bạn cùng làm dự án với Dư An, mang bài và đồ ăn qua.
Chính Viễn bắt tay cậu.
“Cảm ơn cháu. Dư An nhà chú hay ôm việc, ốm rồi chắc vẫn làm phiền mọi người.”
Hoài Cẩn đáp rất lễ phép.
“Không phiền ạ.”
Dư An dựa vào thành ghế.
“Cha nghe thấy chưa?”
Chính Viễn nhìn con trai rồi hỏi Hoài Cẩn:
“Thật không cháu?”
Hoài Cẩn im một nhịp.
“Phần lớn là không ạ.”
Nhã Lan bật cười trước. Chính Viễn cũng cười theo, còn Dư An nhìn Hoài Cẩn với vẻ không thể tin được.
“Cậu biết giữ hình tượng trước phụ huynh thật đấy.”
“Cháu nói thật.” Hoài Cẩn nói với Chính Viễn, hoàn toàn bỏ qua Dư An.
Ấn tượng của Chính Viễn rõ ràng tốt lên thêm một bậc. Ông hỏi vài câu về dự án và chuyện học, Hoài Cẩn trả lời vừa đủ, không khoe thành tích cũng không né tránh. Dư An đứng bên cạnh, lần đầu thấy người bạn ít nói của mình ở trong một không gian không có giáo viên, không có bạn học, không có bảng tiến độ.
Kỳ lạ là Hoài Cẩn vẫn là Hoài Cẩn. Chỉ cần đổi cách xưng hô, cậu đã trở nên rất lễ phép và dễ khiến người lớn tin tưởng.
Khi Hoài Cẩn chuẩn bị về, Chính Viễn đề nghị đưa cậu ra ga.
“Không cần đâu ạ, cháu đi xe buýt được.”
“Ga gần đây hơi xa.”
“Vâng, nên hôm nay cháu đổi tuyến.”
Dư An đang đứng ở chân cầu thang nghe thấy, lập tức nhìn sang.
Hoài Cẩn không nhìn lại.
Đổi tuyến.
Lại một cách nói rất đúng.
Dư An chợt thấy mình không cần hỏi nữa. Ít nhất hôm nay không cần.
Trước khi đi, Hoài Cẩn quay lại phòng cùng Dư An để lấy cặp. Dư An nhớ tới cây bút, mở hộp bút rút ra đưa cho cậu.
“Cuối cùng cũng trả được.”
Hoài Cẩn nhận lấy.
“Tôi tưởng phải chờ hết sốt.”
“Cậu tới tận nhà rồi còn định để bút lại à?”
“Không.”
Dư An dựa vào cửa.
“Vậy cậu tới vì bút?”
Hoài Cẩn nhìn cây bút trong tay rồi nhìn cậu.
“Nếu vì bút, tôi sẽ đợi ngày mai.”
Dư An khựng lại.
Câu trả lời rất bình thường. Có lẽ vì đang sốt nên đầu óc cậu chậm hơn, phải mất một nhịp mới nghĩ tới việc nói gì tiếp. Nhưng Hoài Cẩn đã cất bút vào túi áo và đeo cặp lên.
“Đo nhiệt độ trước khi ngủ.”
“Biết rồi.”
“Nếu mai còn sốt thì nghỉ.”
“Cậu thành mẹ tôi từ lúc nào thế?”
“Không có ý định.”
Dư An cười.
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc rồi nói:
“Đừng cười nữa. Lại ho.”
Sau đó cậu đi xuống nhà.
Dư An đứng ở cửa phòng nghe tiếng Nhã Lan chào, tiếng cửa chính mở rồi đóng. Căn nhà trở lại yên tĩnh rất nhanh. Trên bàn học vẫn còn tập ghi chú, mấy tờ dự án và hộp cháo chưa ăn hết.
Cậu nằm xuống, định chỉ nghỉ một chút rồi xem lại tin nhắn lớp. Nhưng cơ thể không cho thương lượng. Khi Dư An tỉnh lần nữa, căn phòng đã tối, đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 00:46.
Cổ họng vẫn đau nhưng đầu nhẹ hơn. Cậu với lấy nhiệt kế, đo theo lời dặn. Ba mươi bảy độ tám.
Điện thoại có vài thông báo. Gia Huy gửi bài tập từ lúc chín giờ. Nhóm dự án có hai tin mới. Ở trên cùng là một tin nhắn riêng từ Hoài Cẩn, gửi lúc 22:37.
“Nhiệt độ giảm chưa?”
Dư An nhìn tin nhắn rồi nhìn đồng hồ. Gần một giờ sáng. Cậu nghĩ Hoài Cẩn chắc đã ngủ, nhưng vẫn trả lời.
“37.8.”
Chưa tới một phút sau, trạng thái đã xem hiện lên.
“Ngủ tiếp đi.”
Dư An chớp mắt.
“Cậu chưa ngủ à?”
“Sắp.”
“Cậu đợi tôi báo nhiệt độ đấy à?”
Bên kia im lặng lâu hơn mấy lần trước. Dư An nhìn ba dấu chấm hiện lên rồi biến mất.
Cuối cùng Hoài Cẩn chỉ gửi:
“Cậu đang sốt.”
Dư An cười, lần này rất nhẹ nên không ho.
Lại là câu đó.
Cậu gõ: “Biết rồi. Ngủ đây.”
“Ừ.”
Dư An đặt điện thoại xuống tủ đầu giường. Cơn sốt đã hạ, căn phòng không còn nóng bức như buổi sáng. Ngoài hành lang, đèn ngủ từ cầu thang hắt qua khe cửa một vệt sáng mỏng.
Cậu kéo chăn lên, nhắm mắt. Trước khi ngủ lại, khóe miệng vẫn còn giữ một chút cong mà chính cậu cũng không để ý.