Hai ngày sau khi hết sốt, Lâm Dư An trở lại trường với một túi thuốc mẹ nhét trong cặp, một bình nước ấm lớn hơn bình thường và cảm giác mình đang bị tất cả mọi người đối xử như một món đồ vừa sửa xong nhưng chưa hết bảo hành.
Gia Huy là người đầu tiên thể hiện điều đó. Vừa thấy cậu bước vào lớp, cậu ta đã đặt tay lên trán Dư An trước khi kịp nói chào.
“Không nóng. Sống rồi.”
Dư An gạt tay bạn ra.
“Cảm ơn bác sĩ. Tiền khám để cuối tháng trả.”
“Không cần. Tao thu bằng đồ ăn.” Gia Huy ngồi xuống bàn, liếc bình nước trong tay cậu. “Mẹ mày cho mang nước ấm thật à?”
“Bà ấy định cho thêm khăn quàng nếu tao không chạy kịp.”
Gia Huy cười đến mức người ngồi phía trước phải quay xuống. Dư An mở cặp lấy sách, trong lòng thấy mình hoàn toàn khỏe mạnh. Chỉ còn hơi mệt nếu đi cầu thang quá nhanh, ngoài ra chẳng có gì khác.
Đến giờ nghỉ đầu tiên, cậu xuống thư viện theo thói quen. Chiếc ghế bên cạnh Hoài Cẩn vẫn trống. Trên bàn là tập tài liệu dự án, hai quyển sách và cây bút mực xanh đã trở về đúng chỗ của nó.
Dư An kéo ghế ngồi xuống.
“Chào.”
Hoài Cẩn nhìn cậu một lúc rồi hỏi:
“Hết sốt chưa?”
“Rồi.”
“Bao nhiêu?”
Dư An mất một nhịp mới hiểu.
“Ba mươi sáu phẩy tám sáng nay.”
Hoài Cẩn gật đầu, mở lại trang đang đọc.
Dư An nhìn nghiêng cậu.
“Cậu hỏi như y tá bàn giao ca ấy.”
“Cậu vừa sốt gần ba mươi chín.”
“Ba mươi tám phẩy tư.”
Hoài Cẩn quay sang.
“Cậu nhớ chính xác thế mà hôm trước còn bảo không cần đo.”
Dư An cứng họng hai giây rồi tự kéo tập tài liệu về phía mình.
“Làm việc đi.”
Lần này Hoài Cẩn không nói thêm. Chỉ có khóe môi cậu dường như nhúc nhích rất nhẹ trước khi ánh mắt trở về màn hình.
Dư An giả vờ không thấy.
Buổi sáng trôi qua bình thường. Dự án đã qua giai đoạn hỗn loạn nhất, phần thu thập tư liệu bắt đầu vào nhịp. Dư An không cần chạy đi tìm từng đầu mối nữa; việc của cậu chủ yếu là xử lý những trường hợp nộp chậm, thiếu thông tin hoặc tranh cãi xem một câu chuyện có đáng đưa vào triển lãm hay không. Hoài Cẩn đã dựng xong khung tiến độ cho tuần kế tiếp, nên số lần hai người phải ngồi tranh luận giảm rõ rệt.
Điều không giảm là việc Dư An cứ tự nhiên tìm đến chỗ bên cạnh cậu ta mỗi khi có thời gian trống.
Đến trưa, Gia Huy gọi cậu xuống căng tin. Dư An đứng dậy, tiện miệng hỏi Hoài Cẩn:
“Đi ăn không?”
“Đi.”
Câu trả lời nhanh đến mức Dư An phải nhìn lại.
“Không cần trả giá mười tám phút nữa à?”
“Không.”
“Tiến bộ lớn đấy.”
Hoài Cẩn thu sách.
“Vì hôm nay tôi đói.”
Dư An bật cười. Cậu phát hiện mình đã quen với việc Hoài Cẩn thỉnh thoảng ném ra một câu hoàn toàn bình thường nhưng khiến mọi lời trêu chọc của cậu mất tác dụng. Hai người xuống cầu thang cùng nhau, Gia Huy nhìn thấy từ xa chỉ giơ tay gọi, không còn tỏ vẻ ngạc nhiên như mấy ngày đầu.
Bữa trưa cũng không có gì đặc biệt. Hoài Cẩn ngồi cùng nhóm, nghe nhiều hơn nói, thỉnh thoảng bị Dư An kéo vào một câu chuyện rồi trả lời đủ để mọi người cười. Có lúc Dư An ho nhẹ vì uống nước quá nhanh, người bên cạnh lập tức quay sang. Cậu chỉ cần giơ tay nói “sặc thôi” thì Hoài Cẩn mới tiếp tục ăn.
Dư An thấy hơi buồn cười, nhưng không khó chịu.
Thực ra cảm giác được ai đó nhớ mình vừa ốm có phần dễ chịu hơn cậu muốn thừa nhận.
Chiều hôm đó, lớp Dư An được phân công hoàn thiện bảng trang trí cho một hoạt động cuối tuần. Theo kế hoạch, việc chỉ mất khoảng mười lăm phút sau giờ học. Dư An đã hẹn nhóm dự án lúc năm giờ sẽ xuống phòng tự học kiểm tra bản trình bày thử, sau đó mọi người định ra ngoài ăn gì đó gần trường.
Bốn giờ năm mươi, cậu vẫn đang đứng trên ghế dán lại một góc bảng vừa bong.
Bốn giờ năm mươi lăm, lớp trưởng phát hiện thiếu hai tấm ảnh.
Năm giờ đúng, người được cử đi in ảnh nhắn rằng máy in ở cửa hàng gần trường bị lỗi và phải chuyển sang chỗ khác.
Gia Huy đứng dưới cửa lớp, đeo cặp sẵn trên vai.
“Nhóm kia xuống hết rồi. Mày còn bao lâu?”
Dư An nhìn bảng, nhìn đống băng dính, rồi nhìn đồng hồ.
“Năm phút.”
Gia Huy cười rất có kinh nghiệm.
“Năm phút của mày hay năm phút của người bình thường?”
“Biến đi.”
“Tao xuống trước. Xong thì gọi.”
Dư An gật đầu. Cậu vừa định cất điện thoại thì thấy khung chat với Hoài Cẩn ở gần đầu danh sách. Không hiểu vì sao, thay vì nhắn vào nhóm dự án rằng mình xuống muộn, cậu mở riêng cuộc trò chuyện ấy.
Ngón tay gõ rất nhanh.
“Đợi tôi năm phút.”
Gửi xong, Dư An mới nhận ra câu mình viết không có chủ ngữ, cũng chẳng giải thích đang ở đâu. Nhưng Hoài Cẩn biết cậu còn ở lớp, sáng nay Dư An đã nhắc chuyện trang trí. Chắc đủ hiểu.
Cậu úp điện thoại xuống bàn rồi tiếp tục làm.
Năm phút sau, ảnh vẫn chưa về.
Tám phút sau, lớp trưởng phát hiện dòng chữ phía dưới lệch gần một gang tay.
Mười hai phút sau, Dư An bắt đầu nghi ngờ lời hứa “năm phút” là một hình thức tự nguyền rủa.
Đến khi tấm ảnh cuối cùng được dán lên, cậu nhìn đồng hồ: 17:19.
Dư An đứng yên hai giây.
“Xong thật rồi nhé.” cậu nói với mấy người còn lại. “Ai phát hiện thêm lỗi thì tự sửa. Tôi không tồn tại nữa.”
Một bạn trong lớp cười.
“Không đi ăn với nhóm à?”
“Đi. Nếu họ chưa ăn hết phần của tôi.”
Cậu đeo cặp, chạy xuống cầu thang rồi phải chậm lại ở tầng dưới vì cơ thể vừa khỏi sốt lập tức gửi một lời cảnh cáo bằng nhịp tim nhanh hơn bình thường. Dư An chống tay lên lan can, tự nhủ mẹ mình tuyệt đối không được biết đoạn này.
Điện thoại vẫn không có tin nhắn mới.
Tin “Đợi tôi năm phút” đã hiện trạng thái đã xem từ mười mấy phút trước.
Dư An bỗng thấy hơi áy náy. Có thể Hoài Cẩn đã đi cùng mọi người rồi. Cậu cũng đâu bảo người ta phải đứng im chờ chính xác ở đâu. “Đợi” trong tình huống này hoàn toàn có thể hiểu là đợi ở quán, đợi trong nhóm chat hoặc đơn giản là biết Dư An sẽ tới sau.
Khi xuống đến tầng trệt, phòng tự học phía sau thư viện chỉ còn sáng một dãy đèn. Cửa mở hé.
Dư An nhìn vào.
Hoài Cẩn ngồi ở chỗ quen thuộc gần cửa sổ, trước mặt là một quyển bài tập và chiếc điện thoại đặt úp bên tay phải. Không còn ai khác trong nhóm. Ghế đối diện trống, bàn đã được dọn sạch những tài liệu dự án.
Dư An dừng ở cửa.
“Cậu vẫn ở đây à?”
Hoài Cẩn ngẩng lên.
“Ừ.”
“Những người khác đâu?”
“Đi trước rồi.”
“Gia Huy cũng đi?”
“Cậu ấy bảo đói.”
Điều đó nghe rất hợp lý. Gia Huy có thể phản bội bất kỳ tình bạn nào trước một bữa tối.
Dư An bước vào, đặt cặp lên bàn. Quyển bài tập trước mặt Hoài Cẩn đang mở ở một trang gần cuối. Cậu nhìn xuống rồi nhận ra cây bút mực xanh nằm ngang trên gáy sách, còn nắp bút đã đóng.
“Xin lỗi. Tôi bảo năm phút mà thành gần hai mươi.”
“Ừ.”
“Cậu không biết nhắn bảo tôi tự đi à?”
“Tôi cũng chưa xong.”
Hoài Cẩn nói rất bình thản, kéo quyển bài tập lại gần như thể đó là bằng chứng không thể tranh cãi.
Dư An cúi xuống. Góc trên trang có một dấu gấp nhỏ. Phần bài tập bên dưới đã được làm kín gần hết, nhưng trang kế tiếp vẫn còn trắng.
Cậu đưa tay lật thử một trang.
Hoài Cẩn nhìn động tác đó nhưng không ngăn.
Dư An thấy phía sau không có dòng nào mới. Quyển sách cũng không hề có dấu bút vừa viết trong khoảng mười phút gần đây; mực trên trang đang mở đã khô hoàn toàn.
Cậu ngẩng lên.
“Cậu ‘chưa xong’ từ lúc nào?”
“Vừa xong.”
“Đúng lúc tôi đi vào?”
“Ừ.”
Dư An nhìn vẻ mặt rất nghiêm túc của người đối diện, đột nhiên nhớ tới câu “tiện” ở trạm xe buýt và không nhịn được cười.
“Cậu nói dối dở thật đấy.”
Hoài Cẩn đóng sách.
“Tôi có nói dối đâu.”
“Cậu đã xong từ trước rồi.”
“Cậu có bằng chứng?”
Dư An cúi xuống chỉ vào cây bút đã đóng nắp.
“Đây.”
“Không đủ.”
“Trang sau trắng.”
“Tôi có thể đang nghĩ.”
Dư An cười lớn hơn.
“Được rồi. Cậu đang nghĩ suốt mười chín phút.”
Hoài Cẩn không tranh luận nữa. Cậu bỏ sách vào cặp rồi đứng dậy.
“Đi ăn không?”
Câu hỏi quá tự nhiên khiến Dư An thôi trêu. Cậu đeo cặp lên vai.
“Những người khác ăn ở đâu?”
“Gia Huy gửi địa chỉ. Xa rồi.”
“Thế sao cậu không đi cùng?”
Hoài Cẩn nhìn cậu.
Dư An nhớ ra câu mình đã nhắn.
Đợi tôi năm phút.
Chỉ năm chữ rất bình thường. Cậu gửi trong lúc vội, thậm chí không nghĩ Hoài Cẩn sẽ hiểu nó như một lời hẹn cần thực hiện đến cùng. Nhưng người này đã ngồi lại gần hai mươi phút trong một căn phòng gần trống, đóng nắp bút rồi vẫn mở sách trước mặt để có lý do nói mình chưa xong.
Dư An không hỏi nữa.
“Gần đây có quán mì.” cậu nói. “Đi không?”
“Ừ.”
Quán nằm cách cổng trường chưa tới năm phút đi bộ, nhỏ đến mức giờ đông khách chỉ cần thêm hai nhóm học sinh là hết bàn. Dư An từng ăn ở đây vài lần với Gia Huy. Đồ ăn rẻ, phần nhiều, điểm mạnh lớn nhất là chủ quán không khó chịu khi học sinh ngồi nói chuyện lâu.
Hai người chọn bàn gần cửa sổ. Dư An vừa cầm thực đơn đã chỉ vào món quen thuộc.
“Mì bò cay. Cậu ăn được cay không?”
Hoài Cẩn chưa trả lời câu sau. Cậu nhìn ngón tay Dư An đang đặt trên dòng tên món rồi nói:
“Cậu không ăn cái đó.”
Dư An tưởng mình nghe nhầm.
“Gì?”
“Đổi món khác.”
“Tại sao?”
“Cậu vừa hết sốt.”
Dư An nhìn Hoài Cẩn, sau đó nhìn lại thực đơn.
“Tôi hết sốt hai ngày rồi.”
“Vẫn đang uống thuốc.”
“Thuốc còn một liều tối nay.”
“Vậy vẫn là đang uống.”
Dư An chống khuỷu tay lên bàn.
“Cậu định quản cả thực đơn của tôi à?”
“Không.” Hoài Cẩn lật sang trang khác. “Cậu có thể gọi. Rồi tối đau họng thì tự chịu.”
Giọng cậu không hề có vẻ ra lệnh. Cũng không giằng thực đơn hay quyết định thay. Chỉ đặt hậu quả ra trước mặt Dư An theo đúng kiểu Hoài Cẩn vẫn xử lý mọi vấn đề.
Dư An nhìn món mì cay thêm vài giây, cuối cùng lật xuống dưới.
“Thế mì bò thường.”
“Ừ.”
“Nhưng tôi uống trà chanh đá.”
“Không.”
Dư An bật cười.
“Cậu vừa nói không quản.”
“Cái đó không cần cân nhắc.”
“Đây là chuyên quyền.”
“Đây là nước đá.”
“Khác nhau à?”
“Rất khác.”
Cuối cùng Dư An gọi trà ấm chỉ vì muốn xem Hoài Cẩn còn có thể tìm lý do gì để phản đối nữa không. Người đối diện không nói gì, chỉ gọi phần của mình rồi đẩy bình nước ấm về giữa bàn.
Món ăn lên khá nhanh. Dư An mới ăn được vài miếng đã nhận ra mình đói hơn tưởng tượng. Chiều nay cậu chạy lên chạy xuống, bữa trưa lại ăn ít vì vẫn chưa hoàn toàn có khẩu vị. Chưa tới mười phút, bát mì đã vơi quá nửa.
Hoài Cẩn ăn chậm hơn. Dư An vô thức nhìn sang, thấy phần của cậu ta gần như không có ớt.
“Cậu không ăn cay à?”
“Ăn được.”
“Thế sao gọi nhạt vậy?”
“Không cần cay.”
Dư An cười.
“Lại một triết lý sống mới của Tống Hoài Cẩn.”
“Không phải cái gì cũng là triết lý.”
“Cậu nói câu nào cũng giống kết luận sau khi đã lập bảng so sánh.”
Hoài Cẩn gắp một miếng rau, nhìn cậu.
“Cậu vẫn đang ăn món tôi chọn.”
Dư An cúi xuống bát mì thường của mình rồi im một nhịp.
“Đây là tôi tự chọn.”
“Ừ.”
“Đừng ‘ừ’ kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu biết tôi cãi không lại.”
“Cậu vẫn có thể gọi thêm mì cay.”
Dư An lập tức lắc đầu.
“Không. No rồi.”
Hoài Cẩn không cười thành tiếng, nhưng lần này Dư An nhìn thấy rõ khóe môi cậu cong lên.
Cậu đột nhiên nghĩ cảnh này hơi khác những lần ăn chung trước đó. Không có Gia Huy chen vào giữa, không có nhóm dự án hỏi lịch, không ai nói về biểu mẫu hay ảnh triển lãm. Hai người chỉ ngồi trước hai bát mì, tranh luận vô nghĩa về nước đá và độ cay như thể đó cũng là một việc đủ để dành thời gian.
Kỳ lạ là không hề gượng.
Dư An kể chuyện lớp mình suýt làm lệch cả bảng trang trí. Hoài Cẩn hỏi vì sao một việc mười lăm phút lại kéo gần bốn mươi. Cậu giải thích xong lại chuyển sang chuyện giáo viên chủ nhiệm vừa thông báo lịch thi thử, rồi chuyện Gia Huy định đăng ký một lớp học thêm nhưng chưa quyết định vì lớp học bắt đầu quá sớm vào sáng chủ nhật.
Hoài Cẩn vẫn như những lần nhắn tin sau mười một giờ: không mở nhiều đề tài, nhưng cũng không để cuộc trò chuyện rơi xuống.
Đến lúc ăn xong, Dư An mới nhận ra trời bên ngoài đã tối.
Cậu nhìn đồng hồ.
“Bảy giờ rồi.”
“Ừ.”
“Cậu có giờ phải về không?”
“Không cố định.”
“Nhà không hỏi à?”
Hoài Cẩn dừng một chút.
“Có lịch thì báo.”
Câu trả lời đủ bình thường để Dư An không hỏi thêm. Cậu thanh toán phần của mình trước khi Hoài Cẩn kịp nói gì, sau đó hai người rời quán.
Tới ngã tư quen thuộc, Dư An dừng lại. Lần này cậu không để Hoài Cẩn đi thêm về phía trạm xe buýt của mình.
“Cậu xuống ga bên kia đi.”
“Còn cậu?”
“Tôi biết đường về nhà.”
“Biết.”
“Thế đừng lại ‘tiện’ nữa.”
Hoài Cẩn nhìn cậu vài giây rồi gật đầu.
“Ừ.”
Dư An đi được hai bước lại quay lại.
“Hoài Cẩn.”
“Gì?”
Cậu không biết tại sao mình muốn hỏi. Có lẽ vì gần hai mươi phút trong phòng tự học lúc nãy. Có lẽ vì bát mì không cay. Hoặc đơn giản vì từ khi quen người này, Dư An bắt đầu có thói quen muốn nghe câu trả lời cho những thứ chẳng mấy quan trọng.
“Lần sau tôi trễ nửa tiếng thì sao?”
Hoài Cẩn không hỏi “lần sau” là lần nào, cũng không hỏi tại sao cậu chắc sẽ còn có lần sau. Cậu chỉ đứng dưới ánh đèn trước cửa ga, suy nghĩ rất ngắn rồi đáp:
“Thì nói trước.”
Dư An nhướng mày.
“Chỉ thế?”
“Ừ.”
Không nói rằng sẽ không chờ.
Dư An cười, giơ tay chào rồi quay về phía trạm xe buýt. Đi được một đoạn, cậu lấy điện thoại ra nhìn khung chat vẫn còn dòng tin nhắn gửi lúc năm giờ.
“Đợi tôi năm phút.”
Năm phút hôm nay đã thành mười chín.
Không hiểu sao, Dư An có cảm giác lần sau nếu mình lại nhắn câu đó, người kia vẫn sẽ ở đó.