Chương 1 — Kiếm Chưa Kịp Rơi
CANON v1
Thanh kiếm chưa kịp rơi xuống đất, Tạ Hoài Uyên đã biết có gì đó không đúng.
Mũi kiếm chỉ còn cách nền đá xanh chừng nửa thước. Cổ tay hắn xoay theo phản xạ, hai ngón siết lại đúng vào khoảnh khắc chuôi kiếm trượt khỏi lòng bàn tay. Động tác gọn đến mức gần như không tạo tiếng. Thân kiếm bạc nghiêng một góc nhỏ, ánh sớm chạy dọc sống kiếm rồi tắt trên mép đá.
Tạ Hoài Uyên giữ nguyên tư thế ấy.
Gió núi lướt qua sân luyện, đem theo mùi nhựa tùng và hơi ẩm từ biển mây dưới sườn Quy Tàng. Xa hơn một tầng vách đá, tiếng chuông buổi sớm ngân ba hồi, trong trẻo đến mức khiến khoảng lặng trước mắt càng khó tin.
Hắn nghe được tiếng chuông.
Nghe được tiếng lá khô lăn qua bậc đá.
Nghe được hơi thở của chính mình.
Quá nhẹ.
Tạ Hoài Uyên cúi mắt nhìn bàn tay đang cầm kiếm.
Năm ngón thon dài, khớp xương rõ nhưng chưa có những vết chai dày tích từ hàng chục năm cầm kiếm. Trên lòng bàn tay có một đường xước mới, nông đến mức gần như không đáng kể. Cổ tay cũng nhẹ hơn trong ký ức, gân cốt chưa từng chịu những lần kiếm khí phản chấn đến nứt xương rồi liền lại.
Không phải bàn tay hắn nhớ.
Nhưng là bàn tay của hắn.
Một ý nghĩ lạnh lẽo vừa lóe lên, Tạ Hoài Uyên đã buông lỏng năm ngón, để chuôi kiếm nằm cân bằng trong tay. Hắn không vội nhìn quanh, cũng không gọi người. Thần thức chỉ lướt một vòng ngắn quanh thân, dừng ở phạm vi đủ an toàn.
Sân luyện nhỏ. Ba mặt là tường đá xám, mặt còn lại mở về phía biển mây. Trên giá kiếm bên phải treo hai thanh kiếm tiêu chuẩn nội môn. Góc tường có một chum nước nửa đầy, bên cạnh là khăn vải hắn từng dùng khi còn trẻ. Trên phiến đá trước mặt còn dấu kiếm chém xiên từ buổi luyện hôm qua — ít nhất, đối với thân thể này là hôm qua.
Không có trận văn ẩn.
Không có khí tức thần hồn lạ.
Không có dấu hiệu một huyễn cảnh cấp thấp cố dựng lại ký ức.
Nếu đây là tâm ma, nó tinh tế đến mức mô phỏng cả độ mỏi của cơ bắp sau một buổi luyện kiếm không đáng nhớ.
Tạ Hoài Uyên chậm rãi thở ra.
Linh lực trong khí hải theo hơi thở chuyển động.
Chỉ một vòng, hắn đã biết vấn đề ở đâu.
Quá ít.
Không phải “ít” theo nghĩa cạn kiệt sau đại chiến. Là ít đến mức khiến một người từng quen dùng một ý niệm kéo linh lực qua hàng trăm kinh mạch phải dừng lại trước sự chật hẹp của chính cơ thể mình.
Khí hải ổn định. Kinh mạch sạch. Nền thân thể không tệ, thậm chí tốt hơn rất nhiều tu sĩ cùng cảnh giới.
Nhưng chỉ là Trúc Cơ.
Trúc Cơ trung kỳ.
Ba chữ ấy hiện lên trong đầu hắn rõ ràng hơn bất cứ tiếng chuông nào ngoài sân.
Tạ Hoài Uyên im lặng rất lâu.
Khoảnh khắc cuối cùng trước đây không phải tiếng chuông.
Là tiếng kim loại vỡ.
Là gió ở Thiên Tẫn Quan bị kiếm khí xé thành vô số lớp, mỗi lớp mang mùi máu, tro và đá cháy. Trên bầu trời không còn phân biệt được mây hay khói. Hắn nhớ một đường kiếm mảnh như sợi chỉ bạc xuyên qua màn bụi đen. Nhớ cổ tay người cầm kiếm xoay đi một góc mà cả thiên hạ lúc ấy chỉ có một người dùng được.
Lạc Hành Chu.
Sau đó—
Không có sau đó.
Ký ức dừng lại không giống ngất đi, cũng không giống thần hồn tan rã.
Nó bị cắt.
Gọn đến mức phần phía sau giống như chưa từng tồn tại.
Tạ Hoài Uyên nhắm mắt một thoáng.
Hắn không cố đào sâu.
Đời trước, có những lúc một người sống sót vì biết dừng tay trước một cánh cửa chưa đủ sức mở. Một đoạn ký ức có thể khiến thần hồn Hợp Đạo của hắn trống trắng trước khi chết, giờ càng không phải thứ nên dùng thân thể Trúc Cơ để cưỡng ép.
Hắn mở mắt.
Việc đầu tiên là xác định cơ thể.
Việc thứ hai là xác định thời gian.
Việc thứ ba mới là hỏi tại sao.
Thanh kiếm trong tay là kiếm luyện tiêu chuẩn của Quy Tàng Kiếm Tông. Lưỡi rộng hơn bản mệnh kiếm hắn dùng ở những năm cuối một chút, trọng tâm lệch về trước nửa tấc. Khi còn mười tám tuổi, hắn từng thấy thanh kiếm này rất vừa tay.
Bây giờ, chỉ nhìn một lần đã thấy ít nhất bảy chỗ có thể sửa.
Ý nghĩ ấy khiến khóe môi hắn gần như động một chút, nhưng cuối cùng không thành nụ cười.
Người đã chết một lần quả nhiên rất khó trở lại làm một thiếu niên đúng nghĩa.
Tạ Hoài Uyên nâng kiếm.
Không phải để thử một tuyệt kỹ.
Hắn chưa ngu đến mức vừa phát hiện mình ở Trúc Cơ đã lấy thân thể này đi mô phỏng kiếm thức Hợp Đạo.
Trước mặt sân luyện có sáu bia đá, dùng cho đệ tử nội môn luyện độ chuẩn của kiếm lực. Mỗi bia được đúc bằng Thanh Cốt Nham, bên trong trộn những đường khoáng cứng mềm khác nhau. Đệ tử trẻ thường dựa vào dấu vân trên mặt đá để tìm nơi phát lực. Cao hơn một bước thì phải nhìn rung động khi kiếm khí chạm vào bia.
Đời trước, tới rất lâu sau Tạ Hoài Uyên mới hiểu: cái gọi là “điểm yếu” chưa bao giờ nằm yên một chỗ.
Một vật chịu lực sẽ tự nói cho người biết nó muốn vỡ ở đâu.
Chỉ là phần lớn người không nghe được.
Hắn chọn bia thứ ba.
Không vận kiếm ý. Không thúc huyết mạch. Linh lực chỉ chạy qua ba đoạn kinh mạch ở cánh tay, ít đến mức một đệ tử Trúc Cơ bình thường cũng có thể chịu nổi.
Kiếm đưa ra.
Rất chậm.
Nếu có người từng nhìn Tạ Hoài Uyên ở Thiên Tẫn Quan thấy một kiếm này, có lẽ sẽ không nhận ra hắn.
Mũi kiếm chạm mặt bia.
Ngay khoảnh khắc đó, trong mắt hắn, trọng lượng của tảng đá dường như đổi hướng. Gió từ phía biển mây đang ép lên mặt tây. Chân bia hơi lệch vì một vết mòn cũ dưới nền. Bên trong Thanh Cốt Nham có một đường khoáng mềm chạy từ trên trái xuống dưới phải.
Tất cả không cần suy nghĩ.
Cơ thể đời trước của hắn từng đưa kiếm theo những dữ liệu như vậy nhanh hơn ý thức.
Lần này cũng thế.
Cổ tay xoay.
Linh lực đổi tuyến.
Mũi kiếm lướt thêm nửa tấc, vừa đủ chạm vào chỗ toàn bộ lực của bia đang hội lại.
Đúng.
Ý đồ hoàn toàn đúng.
Nhưng ngay khi linh lực định đổi từ kinh mạch ngoài sang tuyến trong, cổ tay Tạ Hoài Uyên đau nhói.
Một cảm giác nóng rát chạy thẳng lên khuỷu tay.
Hắn lập tức thu kiếm.
Keng.
Mũi kiếm chạm nhẹ vào cạnh bia, để lại một vệt trắng mảnh.
Tạ Hoài Uyên lùi nửa bước.
Ba nhịp sau, một tiếng “rắc” rất nhỏ vang lên.
Trên mặt bia, từ đúng điểm hắn vừa chạm, xuất hiện một đường nứt dài bằng ngón tay.
Nếu chỉ nhìn kết quả, đây là một kiếm rất đẹp.
Nếu nhìn bàn tay đang cầm kiếm của hắn, lại là một kiếm tệ đến mức đáng mắng.
Mạch cổ tay co giật. Hai ngón giữa hơi tê. Đoạn kinh mạch vừa bị ép đổi tuyến có dấu hiệu sưng nhẹ vì tốc độ vận lực vượt quá khả năng chịu tải.
Tạ Hoài Uyên cúi nhìn.
Hắn đã thu kiếm đủ sớm.
Nếu chậm thêm hai nhịp, đường nứt kia có thể dài gấp ba.
Kinh mạch của hắn cũng vậy.
Sân luyện vẫn im lặng.
Tạ Hoài Uyên bỗng thấy chuyện này có phần buồn cười.
Một Hợp Đạo viên mãn từng cầm kiếm qua những nơi pháp tắc vặn lệch, cuối cùng suýt làm thương tay vì một bia luyện kiếm dành cho đệ tử Trúc Cơ.
Hắn đưa tay trái đặt lên mạch cổ tay phải, dẫn một luồng linh lực mỏng qua vùng phản chấn. Cơn nóng rát dịu dần.
Bài học rất rõ.
Ký ức còn.
Thân thể không còn.
Không, nói chính xác hơn — thân thể này chưa từng có.
Đây không phải một cái vỏ yếu đi của hắn. Đây là Tạ Hoài Uyên năm mười tám tuổi, với gân cốt, kinh mạch và khả năng chịu tải của tuổi mười tám. Nếu hắn tiếp tục dùng bản năng của người sống thêm mấy chục năm để cưỡng ép nó, kẻ đầu tiên phá hỏng đời này sẽ không phải kẻ thù nào cả.
Sẽ là chính hắn.
Tạ Hoài Uyên tra kiếm vào vỏ.
Lần này động tác chậm hơn lúc bắt kiếm một chút.
Hắn ngồi xuống bậc đá dưới mái hiên, lưng không tựa cột. Trên bàn gỗ thấp có một ấm trà nguội từ tối qua. Nước trà rất nhạt, là loại linh trà cấp thấp hắn từng uống suốt mấy năm nội môn rồi về sau quên mất mùi.
Hắn rót một chén.
Hơi lạnh đầu xuân thấm qua thành chén.
Tạ Hoài Uyên không uống ngay.
Một đời đã qua không thể chỉ dựa vào cảm giác cổ tay để xác nhận.
Có ba khả năng hắn cần loại bỏ.
Thứ nhất, huyễn cảnh.
Thứ hai, đoạt mộng hoặc một loại thuật nhân quả mô phỏng quá khứ.
Thứ ba, hắn thật sự trở lại.
Khả năng thứ ba nghe vô lý nhất, nhưng việc hắn vừa vận kiếm đã đủ chứng minh đây không phải ký ức đơn thuần. Ký ức không tạo được đau. Huyễn cảnh có thể tạo đau, nhưng rất khó tái hiện hoàn chỉnh trạng thái kinh mạch của hắn ở tuổi mười tám nếu kẻ dựng cảnh không từng chạm vào thần hồn hắn từ thời điểm ấy.
Mà người đủ sức làm việc đó—
Tạ Hoài Uyên ngừng suy nghĩ.
Danh sách sẽ quá dài nếu bắt đầu từ những kẻ hắn từng đắc tội ở cuối đời.
Hắn nâng chén trà lên, uống một ngụm.
Vị chát vừa chạm đầu lưỡi, hắn đã nhớ ra một chuyện rất nhỏ.
Năm ấy, người quản trà của ngoại phong mua nhầm một lô Thanh Vụ chưa đủ tuổi, khiến linh trà của nửa tháng đắng hơn bình thường. Chuyện nhỏ đến mức chưa từng được ghi trong bất kỳ ngọc giản nào, cũng không liên quan chiến tranh, tông môn hay Táng Tinh.
Hắn lại uống một ngụm.
Đúng vị.
Chỉ những thứ vô dụng mới khiến ký ức đáng tin đến vậy.
Bên ngoài sân, có tiếng chân người chạy qua con đường đá.
“Cẩn thận dây kéo!”
Một tiếng quát từ phía xa vọng tới.
Sau đó là tiếng gỗ va vào đá, tiếng mấy đệ tử trẻ cãi nhau về việc dựng giàn.
Tạ Hoài Uyên đặt chén xuống.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi sân luyện.
Quy Tàng Kiếm Tông nằm trên bảy dãy núi liền nhau. Nội phong hắn ở không phải cao nhất, nhưng con đường từ sân luyện ra quảng trường nhỏ đủ nhìn thấy đỉnh Tàng Huyền phía đối diện. Mây sáng còn mắc giữa các khe núi, từng dải trắng chảy qua mái điện đen và rừng tùng.
Cảnh ấy từng quen thuộc đến mức hắn không nhìn.
Sau mấy chục năm, lại xa lạ đến mức từng bậc đá đều có hình dáng riêng.
Hai đệ tử ngoại môn khiêng một bó trúc lớn đi ngang, thấy hắn liền dừng lại hành lễ.
“Tạ sư huynh.”
Hắn gật đầu.
Giọng mình khi đáp “ừ” trẻ hơn hắn nhớ.
Một trong hai người vội bước tiếp, người còn lại ngẩng đầu nhìn về đỉnh núi phía bắc, vừa đi vừa nói nhỏ với đồng bạn:
“Nghe nói đêm qua lôi hỏa đánh trúng Tàng Huyền Bia, nứt cả chân bia. Chấp sự đường gọi hết đội thợ trên Trận Công Phong qua rồi.”
“Bia đó đứng mấy trăm năm, lôi hỏa nào đánh nứt được?”
“Ta tận mắt thấy. Vết nứt dài hơn cánh tay. Sáng nay còn phong một đoạn đường.”
Bước chân Tạ Hoài Uyên dừng lại.
Chỉ một nhịp.
Hai đệ tử phía trước không nhận ra.
Hắn ngẩng nhìn đỉnh Tàng Huyền.
Qua màn mây mỏng, một khối đá đen cao gần ba trượng đứng trước vách núi. Quanh chân bia đã dựng ba tầng giàn gỗ. Mấy bóng người mặc áo xám đang kéo dây, ánh trận phù thi thoảng lóe lên giữa những thanh chống.
Tạ Hoài Uyên nhìn rất lâu.
Kiếm Bia Tàng Huyền bị lôi hỏa đánh nứt.
Chuyện này hắn nhớ.
Không phải vì bia quan trọng.
Không phải vì sau đó có bí cảnh mở ra hay truyền thừa xuất thế.
Tàng Huyền Bia được sửa trong bảy ngày rồi tiếp tục đứng đó thêm mấy trăm năm, không xảy ra bất cứ chuyện gì đáng kể.
Hắn nhớ vì hôm ấy mình bị phạt chép kiếm quy.
Lý do là đêm trước hắn tự ý vào Tàng Kiếm Cốc thử một lối dẫn lực mới, làm hỏng ba thanh kiếm luyện. Sáng hôm sau lôi hỏa đánh nứt bia, người trong tông đều chạy đi xem, chỉ có hắn ngồi trong Chấp Luật Đường chép đủ ba trăm lần câu “kiếm có chỗ thu, mới có chỗ phát”.
Một ký ức chẳng có giá trị gì.
Nhưng chính vì vô giá trị nên rất khó bị làm giả theo một mục đích nào đó.
Tạ Hoài Uyên quay người, đi về phía bảng lịch đặt cạnh Chấp Sự Điện.
Đường không xa.
Hắn đi chậm hơn bình thường.
Không phải vì cổ tay đau.
Mà vì mỗi bước đều đang đặt hắn sâu hơn vào một thời điểm vốn đã chết từ rất lâu.
Trước Chấp Sự Điện treo một hàng mộc bài ghi lịch trực, ngày giao nhiệm vụ, giờ mở trận truyền tống. Tạ Hoài Uyên đứng ngoài đám đệ tử đang chen nhau xem nhiệm vụ, chỉ cần liếc một lần đã tìm được ngày tháng.
Hắn không cần tính lâu.
Bốn tháng.
Còn xấp xỉ bốn tháng đến Táng Tinh Uyên.
Đầu ngón tay đang đặt trong tay áo hơi siết lại.
Lần đầu tiên sau khi mở mắt, thứ gần với cảm xúc thực sự xuyên qua lớp bình tĩnh của hắn.
Không phải vui.
Cũng không phải sợ.
Là cảm giác một bàn cờ đã lật úp bỗng được đặt lại trước mặt, nhưng tất cả quân cờ vẫn còn ở chỗ cũ — ít nhất nhìn qua là như vậy.
Táng Tinh Uyên.
Ba chữ ấy kéo theo quá nhiều thứ.
Một lần cổ huyết bộc phát sai thời điểm.
Một chuỗi lựa chọn hắn khi ấy tưởng là tình cờ.
Những người sống, người chết, những con đường sau đó nối đến đại chiến mà cuối cùng nuốt cả Thiên Tẫn Quan.
Và ở đâu đó trong chuỗi ấy, Lạc Hành Chu.
Tạ Hoài Uyên chợt nhớ đôi mắt của người kia giữa khói đen.
Không phải ánh mắt lúc họ giao phong lần đầu.
Cũng không phải lúc hai người đứng ở hai đầu nghị điện, mỗi người đại diện một phe, dùng lời nói còn sắc hơn kiếm.
Là khoảnh khắc cuối cùng hắn còn nhớ.
Lạc Hành Chu khi ấy cũng đang nhìn hắn.
Có máu trên tay áo người kia. Một đường trận quang vỡ sau lưng. Thanh kiếm mảnh trong tay cong thành một cung rất nhỏ vì lực phản chấn.
Tạ Hoài Uyên nhớ mình đã nâng kiếm.
Nhớ Lạc Hành Chu cũng vậy.
Sau đó, trống rỗng.
Không có cảm giác lưỡi kiếm xuyên qua thân thể.
Không có ký ức mình giết người kia.
Không có ký ức người kia giết mình.
Nhưng lịch sử nói họ chết dưới kiếm của nhau.
Tạ Hoài Uyên hạ mắt.
Hiện tại, Lạc Hành Chu hẳn vẫn còn ở Vô Tướng Đạo Viện.
Mười bảy tuổi.
Nếu ký ức của hắn không sai, người kia vào lúc này vẫn chưa có thanh kiếm về sau khiến vô số người chỉ nghe tiếng đã biết chủ nhân. Trận đạo cũng chưa hoàn chỉnh. Vết thương thần hồn ở Táng Tinh còn chưa xuất hiện.
Một Lạc Hành Chu trẻ hơn, yếu hơn, chưa bị chiến tranh mài thành người hắn biết.
Theo lý mà nói, đó phải là một biến số dễ tránh.
Tạ Hoài Uyên nhìn mộc bài trước mắt.
Không hiểu vì sao, hắn lại nghĩ câu “dễ tránh” nghe rất không đáng tin.
Một nhóm đệ tử phía sau cười nói đi qua. Có người nhường đường cho hắn. Tạ Hoài Uyên nghiêng người, đáp lễ rất tự nhiên, vẻ mặt không có gì khác với một Tạ sư huynh mười tám tuổi vừa kết thúc buổi luyện kiếm.
Chỉ có chính hắn biết trong đầu mình đang có hai đời chồng lên nhau.
Một đời bắt đầu ở đây.
Một đời kết thúc ở Thiên Tẫn.
Giữa chúng là hàng chục năm đủ để một tông môn đổi ba đời chấp sự, một gia tộc mất đi nửa số chi mạch, vô số thành trì dựng rồi sụp, vô số người từ không quen thành đồng minh, từ đồng minh thành người chết.
Nếu hắn thật sự trở lại, chỉ cần một lựa chọn khác hôm nay, những điều ấy đều có thể đổi.
Ý nghĩ đó đáng sợ hơn bất kỳ kiếm nào.
Tạ Hoài Uyên không tin “biết tương lai” là một quyền năng.
Hắn từng nhìn quá nhiều kế hoạch hoàn hảo chết vì một người đến chậm nửa khắc, một tuyến tiếp tế đứt sớm một ngày, một kẻ đáng lẽ sợ chết bỗng dưng không chịu lùi.
Tương lai vốn không phải thứ nằm yên để người khác biết.
Nếu bây giờ chính hắn trở thành biến số lớn nhất, ký ức kia càng không thể xem như thiên mệnh.
Hắn quay lại nhìn đỉnh Tàng Huyền lần cuối.
Giàn gỗ quanh Kiếm Bia đã dựng thêm một tầng. Một chấp sự đứng trên cao đang chỉ người chuyển thanh chống sang phía tây. Mọi việc bình thường đến mức gần như vô lễ với cái chết hắn vừa trải qua.
Nhưng Tạ Hoài Uyên lại thấy như vậy rất tốt.
Thiên hạ không cần biết hắn từng chết.
Quy Tàng cũng không cần vì hắn trở lại mà lập tức đổi trời thay đất.
Ít nhất là chưa.
Hắn cần kiểm tra thêm.
Cần biết trong đời này còn những gì đúng với ký ức.
Cần biết cổ huyết của mình đang ở trạng thái nào.
Cần biết Tạ gia đã đi đến bước nào trong chuỗi suy yếu.
Và trước khi làm tất cả những việc ấy, hắn cần nhớ một điều đơn giản nhất.
Cơ thể này mới mười tám tuổi.
Tạ Hoài Uyên đưa tay phải lên. Cảm giác tê nơi hai ngón đã giảm, nhưng mạch cổ tay vẫn âm ỉ đau.
Một vết thương nhỏ, đủ để nhắc hắn rằng đời trước không thể được mang nguyên xi vào đời này.
Hắn thu tay vào tay áo.
Rồi bước xuống bậc đá của Chấp Sự Điện.
Trong đầu, một quy tắc đầu tiên được đặt xuống, đơn giản hơn mọi kế hoạch hắn từng lập trên chiến trường.
Trước khi biết mình đang đứng ở đâu, không thay đổi việc gì quá lớn.
Không cứu cả thiên hạ.
Không báo thù một cái chết chưa hiểu.
Không tìm Lạc Hành Chu.
Ít nhất hôm nay.
Tạ Hoài Uyên đi qua biển mây đang dần sáng, trở về sân luyện để xử lý cổ tay trước khi có ai nhìn ra khác thường.
Thanh kiếm bên hông theo bước chân khẽ chạm vào vỏ.
Lần này, nó không rơi nữa.