Chương 11 — Tây Uyên Không Thuộc Về Ai
CANON v1
Sáng hôm sau, khi trời vừa sáng hẳn, ba đội khảo sát vẫn chưa ra khỏi khu hội tuyến. Theo lịch đã duyệt từ chiều hôm trước, Vô Tướng có thể đưa người tới ba điểm nông ngay trong buổi sáng. Trận trụ đã chuyển ra sân, ngựa và xe cũng đã chuẩn bị. Nhưng trước khi cổng tây mở cho đoàn khảo sát, Hàn Tố Nghi gọi những bên có quyền lợi gắn với ba phép đo trở lại phòng nghị sự.
Nàng cho người khiêng vào ba thứ. Một túi linh cốc đã mốc nửa đáy. Một chốt trục xe gãy làm đôi. Và một cuốn sổ thuốc dày hơn bàn tay.
Người của Huyền Lô Thương Minh nhìn túi linh cốc trước, người Quy Tàng nhìn chốt trục, còn mấy trận sư Vô Tướng gần như đồng thời nhìn cuốn sổ. Tạ Hoài Uyên ngồi ở hàng sau, thấy vậy thì biết buổi họp này ít nhất sẽ không buồn ngủ.
Hàn Tố Nghi đặt cả ba vật lên án giữa phòng. “Các vị đều muốn biết Thanh Mạch đáng bao nhiêu.”
Một quản sự Huyền Lô nói: “Nếu Hàn chấp sự có bảng giá khoáng, chúng ta đã xem rồi.”
“Ta không nói khoáng.” Hàn Tố Nghi mở cuốn sổ thuốc. “Đoàn lớn đi từ Bắc Lĩnh vào Tây Uyên theo tuyến hiện tại, trời khô thì gần ba tuần. Gặp hai đoạn sạt như đầu tháng này, hơn ba tuần cũng không lạ. Nếu hành lang Thanh Mạch chịu được tải, cùng một đoàn có thể xuống dưới một tuần.”
Nàng lật một trang. “Đây là tiền thuốc của bảy người sửa đường bị thương ở đoạn Bạch Nhai. Đây là phần linh dược phải bỏ vì xe dược bị giữ sau một đoàn quặng. Đây là số cỏ nuôi thú kéo tăng thêm khi đường tắc bốn ngày.”
Hàn Tố Nghi không đọc hết từng con số. Nàng chỉ đẩy sổ sang bên trái. “Các vị muốn tính tiền thì tự tính. Ta chỉ muốn các vị nhìn xem một tuần đường được làm từ những gì.”
Tạ Hoài Uyên nhìn chốt trục gãy. Mấy ngày trước, một cái trục khác suýt khiến ba mươi hai hòm Huyền Cương biến thành tổn thất đã được ghi sẵn trên giấy. Ở đây không có âm mưu nào trong chiếc chốt trước mặt. Nó chỉ gãy vì đường xấu và xe nặng. Nhưng hậu quả cuối cùng đối với người chờ hàng đôi khi không khác nhiều.
Vị trưởng bối Quy Tàng ngồi phía trước hỏi: “Nếu Thanh Mạch mở, Tây Uyên dự kiến cho đoàn nặng đi riêng?”
“Đó là một phương án.”
“Như vậy tuyến cũ giảm áp lực.”
“Đúng.”
“Chi phí sửa đường cũng giảm.”
“Có thể.” Hàn Tố Nghi đáp. “Nếu hành lang mới không bắt chúng ta sửa một loại hỏng khác đắt hơn.”
Người của Vô Tướng lên tiếng: “Cho nên phải khảo sát trước.”
“Cho nên phải khảo sát trước.” Hàn Tố Nghi gật đầu, rồi nhìn sang phía Huyền Lô. “Và cho nên chưa ai được mang khí cụ khai khoáng vào chỉ vì nghe hai chữ ‘ổn định lại’.”
Quản sự Huyền Lô thở dài. “Hàn chấp sự nhìn ta làm gì? Ta chưa xin.”
“Ta nhìn trước.”
“Thất Thành Hội tiếp khách rất chu đáo.”
“Khách ở lâu thì nên chu đáo hơn.”
Có vài tiếng cười nhỏ quanh bàn. Tạ Hoài Uyên không cười thành tiếng. Trong ký ức đời trước, Tây Uyên từng là một cái tên xuất hiện trong vô số công văn: tuyến nào mở, mỏ nào cạn, trận trụ nào hỏng, đội nào rút. Người ta nói “Tây Uyên được thông tuyến” như thể một nét mực kéo từ bắc xuống nam là đủ. Ngồi ở đây mới thấy một nét mực ấy phải đi qua bánh xe, giếng nước, cỏ nuôi thú, tiền thuốc và những người đứng dưới rãnh sửa đường.
Thanh Mạch đáng tranh không chỉ vì Huyền Cương. Nó khiến một hòm thuốc tới sớm hơn. Khiến một đoàn kiếm liệu bớt phải nuôi thêm hộ vệ nửa tháng. Khiến một thành phía tây không phải mua linh cốc với giá đã cộng thêm ba lần phí đường.
Cũng chính vì vậy, ai giữ hành lang ấy sẽ nắm một thứ đáng sợ hơn một mỏ khoáng. Quyền khiến rất nhiều người phải đi qua mình.
Vị trưởng bối Quy Tàng hỏi: “Nếu kết quả khảo sát cho thấy tuyến dùng được, Thất Thành định phân quyền hộ tuyến thế nào?”
Hàn Tố Nghi khép sổ thuốc. “Đó là việc thứ hai hôm nay.”
Hộ Tuyến Khế được mang ra bằng một hộp gỗ đen. Không phải một tấm khế duy nhất. Bên trong có bảy bản giấy dày, mỗi bản đóng một dấu thành khác nhau ở góc dưới. Ở giữa còn một tờ trắng chưa có tên bất kỳ thế lực nào.
Hàn Tố Nghi đặt tờ trắng lên trên cùng. “Trước tiên sửa một hiểu lầm.” Nàng nhìn phía Quy Tàng, rồi Vô Tướng, sau đó cả Huyền Lô. “Có Hộ Tuyến Khế không có nghĩa sở hữu tuyến.”
Một chấp sự Quy Tàng nói: “Không ai ở đây nói sở hữu.”
“Chưa nói.” Hàn Tố Nghi đáp. “Nhưng hai ngày qua ta đã nghe ba lần câu ‘giao đoạn này cho Quy Tàng’, hai lần ‘giao quyền trụ cho Vô Tướng’ và một lần ‘để Huyền Lô nhận khu khai thác’. Ta muốn tiết kiệm thời gian trước khi nghe lần thứ bảy.”
Nàng đặt đầu ngón tay lên tờ khế trắng. “Khế cho quyền bố trí người tuần, quyền nhận phần phí đã định, quyền ưu tiên dùng một số trạm khi đang thực hiện nhiệm vụ. Đổi lại, bên giữ khế phải đủ người giữ đường, cứu hộ khi có sự cố, báo hỏng đúng hạn và chịu phạt nếu bỏ tuyến.”
“Thời hạn?”
“Có hạn.”
“Có thể thu hồi?”
“Có.”
“Thất Thành Hội tự thu?”
“Không.” Hàn Tố Nghi chỉ vào bảy con dấu. “Đoạn đi qua thành nào, quyền của thành đó phải có mặt. Đoạn qua đất dân cư thì người giữ đất có phần xác nhận theo khế địa phương. Thất Thành Hội điều phối, không thay mọi người bán đất của họ.”
Nàng dừng một chút. “Cho nên cũng đừng hỏi Tây Uyên sẽ thuộc về ai sau khi Thanh Mạch mở.” Không ai lên tiếng. “Hội không có một Tây Uyên để đem tặng các vị.”
Câu nói rất bằng. Không mang ý khiêu khích. Chính vì thế càng khó coi như lời khách sáo. Vị trưởng bối Vấn Chiến của Quy Tàng không có mặt trong chuyến này, nhưng Tạ Hoài Uyên đoán nếu ông nghe được, ông cũng sẽ không thích cách nói ấy. Không thích không có nghĩa nó sai.
Một trưởng bối Quy Tàng cầm bản dự thảo lên. “Đại tông môn bỏ nhiều người hơn để giữ tuyến. Nếu quyền bị chia quá nhỏ, lúc có yêu thú hoặc sạt mạch, ai điều phối?”
“Bên giữ đoạn xảy ra sự cố điều phối trước.” Hàn Tố Nghi đáp. “Nếu vượt khả năng, dùng điều khoản hiệp trợ. Nếu vẫn vượt, Thất Thành gọi lực lượng chung.”
“Chậm một tầng.”
“Độc quyền cả hành lang thì nhanh hơn.”
“Đúng.”
“Cũng khiến một lệnh sai của một bên khóa cả hành lang nhanh hơn.”
Hai người nhìn nhau. Không ai nhượng ngay. Tạ Hoài Uyên thấy cuộc tranh luận này quen thuộc. Kiếm trận càng tập trung càng dễ phát lực cùng lúc, nhưng một điểm gãy cũng dễ kéo theo toàn trận. Phân nhỏ thì khó điều khiển hơn, đổi lại một đoạn hỏng chưa chắc làm tất cả cùng chết.
Không có đáp án chỉ cần nghe là biết bên nào ngu. Chỉ có thứ người ta sợ mất nhiều hơn.
Ngoài cửa có tiếng bước chân. Một người của Thất Thành đưa thêm một thẻ đăng ký vào. “Hộ Tuyến Khế, thêm một bên.” Hàn Tố Nghi nhận lấy, đọc qua rồi đặt lên án.
Cô Phong Kiếm Xá.
Phía Quy Tàng có người hơi nhíu mày. Không phải vì cái tên xa lạ. Cô Phong Kiếm Xá ở phía tây bắc, truyền thừa kiếm lâu đời nhưng người ít, đất ít, tài nguyên càng ít. Đủ để người học kiếm từng nghe tới, chưa đủ để ngồi ngang hàng Quy Tàng khi bàn một tuyến lớn.
Một chấp sự hỏi: “Cô Phong muốn giữ đoạn nào?”
“Chưa chỉ định.”
Người trả lời không phải Hàn Tố Nghi. Một nữ kiếm tu vừa bước vào cửa. Áo kiếm của nàng màu tro nhạt, không có hoa văn tông môn lớn. Bao kiếm bọc một lớp da cũ, phần gần chuôi đã sờn đến mức thấy vết thay hai lần. Nàng trông không lớn hơn Tạ Hoài Uyên bao nhiêu.
Tạ Hoài Uyên nhận ra Ninh Chiếu Tuyết ngay. Không phải nhờ y phục. Đời trước, hắn đã nhìn thanh kiếm của nàng quá nhiều lần. Ninh Chiếu Tuyết lúc này trẻ hơn người trong ký ức, nhưng bước chân vẫn thẳng đến mức gần như không có động tác thừa. Người khác vào một phòng có nhiều đại tông môn thường sẽ liếc qua vị trí chủ tọa trước.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn tờ khế. Rồi mới nhìn người. Tạ Hoài Uyên thấy rất hợp lý. Nàng hành lễ với bàn chủ tọa. “Ninh Chiếu Tuyết, Cô Phong Kiếm Xá.”
Hàn Tố Nghi chỉ chỗ ngồi trống cuối dãy. “Cô Phong đến muộn.”
“Đường phía tây vừa sửa cầu.”
“Có giấy xác nhận?”
Ninh Chiếu Tuyết lấy từ tay áo ra một tờ giấy gấp tư. Hàn Tố Nghi xem xong mới gật đầu. “Ngồi.”
Một quản sự Huyền Lô hỏi: “Cô Phong định lấy Hộ Tuyến Khế bằng bao nhiêu người?”
Ninh Chiếu Tuyết ngồi xuống. “Đủ người cho đoạn được giao.”
“Ta hỏi con số.”
“Sau khi biết đoạn.”
Người kia cười. “Không biết mình có bao nhiêu người?”
“Biết.” Ninh Chiếu Tuyết đáp. “Không biết các vị định nhét bao nhiêu việc vào một chữ ‘hộ tuyến’.” Nụ cười trên mặt quản sự Huyền Lô dừng một thoáng rồi lại trở về.
Hàn Tố Nghi kéo tờ khế trắng sang phía Ninh Chiếu Tuyết. “Cô Phong muốn gì?”
“Quyền giữ một đoạn bằng năng lực của mình.”
“Lợi ích?”
“Phí tuyến theo khế. Quyền qua trạm không phải chờ một tông môn khác cho phép. Suất đổi khoáng theo phần trách nhiệm.”
“Vì sao Thất Thành nên cho?”
“Không nên cho.”
Căn phòng yên đi. Ninh Chiếu Tuyết nói tiếp: “Nên để Cô Phong tranh.”
Tạ Hoài Uyên hạ mắt xuống chén trà. Câu trả lời ấy cũng rất giống người trong ký ức. Đời trước, Ninh Chiếu Tuyết từng nói với hắn một câu gần tương tự trước một trận kiếm: đừng nhường, ta không thiếu cái đó.
Tạ Hoài Uyên không nhớ chính xác lúc ấy hai người đã quen bao lâu. Hắn chỉ nhớ mình đã không nhường. Và mất ba ngày mới hết đau vai.
Hàn Tố Nghi hỏi: “Nếu thử thua?”
“Không lấy.”
“Không kiện đại tông môn chèn ép?”
“Nếu luật thiên vị, kiện luật.” Ninh Chiếu Tuyết đặt tay lên bao kiếm. “Nếu kiếm ta chậm, luyện lại.”
Tạ Hoài Uyên nghe một đệ tử Quy Tàng bên cạnh khẽ hít vào. Hắn hiểu phản ứng ấy. Người của Quy Tàng thường không ghét ai nói về kiếm như vậy. Vấn đề chỉ là họ rất dễ muốn thử xem người nói có làm được hay không.
Hàn Tố Nghi không cho bất kỳ ai cơ hội rút kiếm ngay trong phòng. “Phần thử Hộ Tuyến Khế sẽ định sau khi tuyến đủ điều kiện mở thử.”
Nàng gấp thẻ Cô Phong lại. “Quy Tàng không có suất mặc định. Cô Phong cũng không có. Người nào muốn quyền thì chuẩn bị chứng minh mình gánh được việc đi kèm.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. Trưởng bối Quy Tàng không phản đối câu cuối. Tạ Hoài Uyên cũng không. Hắn chỉ ghi nhớ một việc.
Trong lịch sử hắn từng sống, Ninh Chiếu Tuyết không xuất hiện ở Tây Uyên sớm như thế này trong trí nhớ của hắn. Nhưng ký ức về giai đoạn này vốn có nhiều khoảng không liên quan trực tiếp tới hắn. Thêm một cái tên đến sớm chưa phải dấu trời đất đảo lộn. Chỉ là thêm một lý do không được dùng đời trước như lịch trực ban của đời này.
Việc thứ ba bắt đầu bằng một câu hỏi rất đơn giản. “Ai tin số do đối thủ mình đo?” Hàn Tố Nghi hỏi.
Không ai giơ tay. Nàng chờ một nhịp. “Rất tốt. Cuối cùng có chuyện chúng ta đồng ý.”
Một trưởng bối Vô Tướng nói: “Nếu dùng cùng pháp khí, cùng quy cách—”
“Ta không hỏi pháp khí.” Hàn Tố Nghi cắt ngang. “Ta hỏi người.”
Người kia im. Hàn Tố Nghi mở bản đồ ba điểm khảo sát đã được duyệt từ hôm trước. “Các vị vừa mất nửa ngày tranh xem ai có quyền yêu cầu đo lại. Nếu lát nữa mỗi bên tự dẫn người tới một điểm, chiều về ôm ba bộ số khác nhau rồi bảo bên kia đọc sai, chúng ta sẽ có thêm một ngày rất dài.”
Tề Mặc ngồi bên Vô Tướng, đáp: “Vậy để người Tây Uyên có mặt ở cả ba điểm.”
“Có.”
“Chưa đủ?”
“Chưa.”
Hàn Tố Nghi chỉ điểm thứ nhất. “Vô Tướng đo. Tây Uyên ghi. Quy Tàng nói không tin vì đoạn này ảnh hưởng tải đoàn.”
Nàng chỉ điểm thứ hai. “Quy Tàng hộ tuyến, Vô Tướng nói vị trí người đứng làm nhiễu phép đo.”
Rồi điểm thứ ba. “Huyền Lô nhìn kết quả, bảo mốc này không đủ để quyết định có đưa khí cụ vào hay không.”
Quản sự Huyền Lô giơ tay. “Ta chưa nói câu đó.”
“Lát nữa nói cũng giống.”
“Ta bắt đầu thấy Hàn chấp sự rất hiểu chúng ta.”
“Ta chỉ nghe nhiều.” Hàn Tố Nghi đặt ba thẻ gỗ lên bản đồ. “Mỗi điểm có người Vô Tướng làm phần trắc. Có người Tây Uyên giữ bản ghi và quyền dừng nếu ảnh hưởng đất, đường hoặc người. Đoạn nào kết quả có thể dùng để đổi quyền hộ tuyến thì có thêm người của bên giữ hoặc đang tranh quyền tuyến cùng nhìn.”
Một chấp sự Quy Tàng hỏi: “Để kiểm Vô Tướng?”
“Để kiểm nhau.”
“Kiếm tu không đọc được trận số.”
“Trận sư cũng không nhất thiết biết một đoàn xe nặng khi trượt sẽ cắt dây về hướng nào.” Hàn Tố Nghi đáp. “Ta không cần một người làm được việc của ba người. Ta cần lúc có tranh chấp, không ai được nói ‘chỉ người của ta có mặt nên cứ tin ta’.”
Tạ Hoài Uyên nhìn ba điểm trên bản đồ. Lập luận này có một cái giá rõ ràng. Đội sẽ chậm hơn. Người nhiều hơn. Mỗi quyết định nhỏ phải nói thành lời thay vì một bên tự làm cho nhanh.
Nhưng đổi lại, nếu một trụ làm nứt nền đường, sẽ có người biết ai đã yêu cầu đặt, ai đã cảnh báo và ai vẫn đồng ý tiếp tục. Một cách làm chậm hơn đôi khi không phải vì người nghĩ ra nó kém thông minh. Có thể họ chỉ không muốn tốc độ được mua bằng việc không ai chịu trách nhiệm sau đó.
Tề Mặc kéo danh sách người của Vô Tướng ra. “Điểm phía bắc ta đi.”
Hàn Tố Nghi gật đầu. “Được. Tây Uyên cử một người đo nền tuyến và một người giữ đất đi cùng.”
“Điểm tây nam?”
“Một trận sư khác của các vị. Huyền Lô có người quan sát vì kết quả liên quan vùng khoáng dự kiến.”
Tề Mặc nhìn điểm còn lại. “Trung tuyến.”
“Lạc Hành Chu.”
Tên được nói ra rất tự nhiên. Tạ Hoài Uyên không nhìn sang phía Vô Tướng ngay. Hắn đã đoán khả năng này từ lúc Hàn Tố Nghi nói “đổi quyền hộ tuyến”. Điểm trung tuyến nằm sát đường xe đang dùng. Người đi cùng phải vừa bảo vệ khảo sát vừa hiểu nếu đường bị khóa thì đoàn nào sẽ mắc lại trước.
Hàn Tố Nghi quay sang Quy Tàng. “Ta cần một người hộ tuyến ở đó.”
Chấp sự Quy Tàng nhìn danh sách. “Tạ Hoài Uyên.”
Lần này có vài ánh mắt chuyển qua. Không nhiều. Một thiên tài Quy Tàng và một đệ tử trẻ Vô Tướng bị xếp chung nghe có vẻ đáng chú ý, nhưng lý do trên giấy quá rõ để biến thành chuyện khác.
Hàn Tố Nghi hỏi: “Có vấn đề?”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Không.”
Phía đối diện, Lạc Hành Chu cũng nói: “Không.”
Hai tiếng gần như cùng lúc. Hàn Tố Nghi nhìn hai người. “Ta chưa hỏi Vô Tướng.”
Lạc Hành Chu im một nhịp. “Vậy coi như ta trả lời trước.”
“Tiết kiệm thời gian.” Tạ Hoài Uyên nói.
Hàn Tố Nghi cầm bút. “Ta không trả phí cho việc này.”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Vậy hơi đáng tiếc.”
Lạc Hành Chu không nói gì, nhưng Tạ Hoài Uyên thấy ngón tay đối phương đang giữ mép giấy dừng một thoáng. Có lẽ là nhịn một câu. Có lẽ chỉ là đang tính. Tạ Hoài Uyên không tự chọn đáp án thay người kia.
Hàn Tố Nghi viết tên hai người vào cùng một hàng. “Trung tuyến còn một người của Tây Uyên. Ra cổng tây sẽ gặp.”
Một trưởng bối Quy Tàng hỏi: “Nếu bên nào không chấp nhận cách phân người?”
“Có thể rút.”
“Đổi người?”
“Rút khỏi quyền dùng kết quả điểm đó để tranh phần lợi ích liên quan.”
Câu trả lời khiến vài người ngồi thẳng hơn. Hàn Tố Nghi đặt bút xuống. “Không ai bị ép đi cùng ai. Nhưng muốn dùng một phép đo để xin quyền trên đất và đường của Tây Uyên thì chấp nhận để người khác nhìn mình đo.” Lần này không ai xin rút.
Tan họp, Tạ Hoài Uyên bị chấp sự Quy Tàng giữ lại để kiểm vật dụng hộ tuyến. Việc rất đơn giản.
Hai cuộn dây chịu lực. Ba phù báo nguy. Một bộ nêm giữ bánh xe. Thuốc cầm máu. Một tấm bản đồ tuyến mới sửa.
Không có thứ nào xứng với hai chữ “thiên tài”. Tạ Hoài Uyên lại thấy yên tâm. Một đoạn đường thật thường được giữ bằng những thứ nhàm chán như vậy trước khi phải dùng đến kiếm.
Khi hắn mang đồ sang sân phía tây để đối chiếu với danh sách chung, người Vô Tướng đã ở đó. Ba bộ trụ nông xếp trên giá gỗ. Mỗi bộ chỉ dài hơn cánh tay, dùng để đọc phản ứng lớp đất gần mặt chứ chưa chạm tới tầng sâu. Một đệ tử đang lau phần tiếp đất. Tề Mặc đứng bên cạnh kiểm dấu niêm.
Lạc Hành Chu ở cuối sân. Thanh kiếm thẳng mảnh đã rút khỏi vỏ. Tạ Hoài Uyên dừng cách đó đủ xa để không bị coi là nhìn trộm việc của Vô Tướng. Lạc Hành Chu không luyện kiếm.
Trước mặt hắn là một trụ nông đặt ngang trên hai giá thấp. Một đệ tử khác đang dùng trận châm kiểm đường dẫn trên thân trụ. Mỗi lần chạm tới một điểm, ánh sáng chạy dọc theo rãnh rồi tắt. Tới một góc gần chân trụ, đệ tử kia nhíu mày. “Châm này hơi ngắn.”
Lạc Hành Chu đưa kiếm tới. “Lùi ra.”
Đệ tử kia tránh sang bên. Mũi kiếm chạm vào điểm dẫn. Một đường sáng mảnh chạy dọc thân trụ. Đáng lẽ chỉ là một động tác thẳng.
Nhưng ở giữa đường, linh quang lệch xuống một rãnh bên. Lạc Hành Chu xoay cổ tay rất ít, như muốn đổi góc truyền lực mà không nhấc mũi kiếm khỏi điểm chạm. Thanh kiếm hiện tại không thuận theo ý đó. Lưỡi kiếm thẳng và cứng.
Lạc Hành Chu đổi chân. Nửa bước sang phải, vai hạ thấp, cả thân người thay cho phần xoay mà thanh kiếm không làm được. Linh quang lập tức chạy đúng rãnh.
Chỉ một động tác nhỏ. Người không biết Lạc Hành Chu có thể thấy hắn xử lý gọn. Tạ Hoài Uyên lại thấy thiếu.
Đời trước, trong tay Lạc Hành Chu từng có một thanh kiếm không bắt chủ nhân phải dùng cả vai và bước chân chỉ để đổi một góc truyền lực như thế. Thanh kiếm hiện tại dùng được. Nhưng không đúng tay.
Cảm giác ấy giống nhìn một người viết chữ quen bằng bút mềm bị đưa cho một thanh than cứng. Chữ vẫn ra, thậm chí vẫn đẹp hơn phần lớn người khác. Chỉ có người đã nhìn nét cũ đủ lâu mới biết hắn đang phải ép ngón tay thêm bao nhiêu.
Tạ Hoài Uyên không biết Lạc Hành Chu mười bảy tuổi đã nhận ra điều đó tới đâu. Cũng không biết thanh kiếm đời trước của đối phương bắt đầu thành hình từ năm nào. Ký ức của hắn về Lạc Hành Chu có quá nhiều phần bắt đầu ở đoạn giữa.
Tề Mặc nhìn thấy Tạ Hoài Uyên trước. “Quy Tàng xong rồi?”
“Phần của ta.” Tạ Hoài Uyên giơ cuộn dây trong tay. “Không biết phần của đường có xong không.”
“Đường mà xong thì không cần các ngươi.”
“Có lý.”
Lạc Hành Chu rút kiếm khỏi trụ. Ánh sáng tắt. Tạ Hoài Uyên nhìn thanh kiếm một lần rồi chuyển mắt sang bộ trụ. “Có vấn đề?”
Lạc Hành Chu đáp: “Không.”
“Tề đạo hữu vừa kiểm?”
“Ta kiểm trụ.” Tề Mặc nói. “Hắn kiểm chỗ dùng kiếm có làm số đọc lệch không.”
Tạ Hoài Uyên nhìn Lạc Hành Chu. “Vậy kết quả?”
“Kiếm dùng được.” Lạc Hành Chu tra kiếm vào vỏ.
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Nghe không giống lời khen.”
“Không phải thứ gì dùng được cũng đáng khen.”
“Quy Tàng sẽ buồn nếu nghe câu đó về kiếm.”
“Ta đang nói thanh của ta.”
“Vậy Quy Tàng đỡ buồn.”
Tề Mặc cúi xuống kiểm niêm trụ tiếp theo. “Ta thì bắt đầu buồn.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Vì sao?”
“Lát nữa ta không đi cùng hai người.”
Lạc Hành Chu nhìn Tề Mặc. “Tề sư huynh có thể xin đổi.”
“Không.” Tề Mặc đáp ngay. “Điểm bắc khó hơn.”
Câu nói khiến lý do chọn người trở về đúng chỗ của nó. Không ai ở đây được xếp theo việc ai nói chuyện hợp với ai. Tề Mặc lấy điểm khó nhất vì hắn là người có trách nhiệm kỹ thuật cao nhất.
Lạc Hành Chu đi trung tuyến vì phương án điều chỉnh Thanh Mạch có phần hắn theo dõi. Tạ Hoài Uyên đi cùng vì đó là điểm sát đường vận, cần người hiểu bảo hộ thực địa. Tây Uyên thêm người của mình vì đất và đường ở dưới chân họ.
Tạ Hoài Uyên nhìn sang bảng phân tổ vừa được treo ở cửa sân. Ba hàng tên. Ba điểm. Không bên nào có đủ người của mình để tự kể toàn bộ câu chuyện nếu ngoài tuyến lát nữa xảy ra việc.
Ninh Chiếu Tuyết cũng đứng gần bảng từ lúc nào. Nàng không có tên trong ba đội khảo sát. Cô Phong chưa có quyền nào ở Thanh Mạch để đòi một chỗ chỉ vì đã nộp đơn Hộ Tuyến Khế. Ninh Chiếu Tuyết đọc xong rồi quay đi, không hỏi vì sao mình không được xếp.
Tạ Hoài Uyên thấy chi tiết ấy đáng nhớ hơn việc nàng tới sớm hay muộn. Người thật sự muốn tranh một suất thường hiểu chưa giành được gì thì không nên cư xử như đã sở hữu nó.
Hàn Tố Nghi từ hành lang đi tới, trên tay cầm ba thẻ đường màu vàng. Nàng phát từng thẻ cho người phụ trách. Tới hàng trung tuyến, Hàn Tố Nghi đưa một thẻ cho Lạc Hành Chu, một thẻ cho Tạ Hoài Uyên. “Nửa canh giờ nữa, cổng tây.”
Tạ Hoài Uyên nhận lấy. “Người Tây Uyên đi cùng chúng ta là ai?”
“Ra cổng sẽ biết.”
“Không cho xem trước?”
“Để hai vị có một chuyện không kịp nghiên cứu nhau.”
Lạc Hành Chu nhìn Hàn Tố Nghi. Tạ Hoài Uyên im một nhịp. “Chúng ta rõ đến vậy sao?”
“Không.” Hàn Tố Nghi đáp. “Hai vị kín đến mức người khác càng dễ thấy đang giấu.”
Nói xong, nàng đưa thẻ cuối cho Tề Mặc rồi đi tiếp. Tạ Hoài Uyên nhìn tấm thẻ vàng trong tay. Phía trên chỉ có ba dòng: trung tuyến, giờ xuất phát, phạm vi được phép khảo sát. Không có dòng nào yêu cầu hắn tin Lạc Hành Chu. Cũng không có dòng nào cho phép hắn bỏ qua nếu đối phương làm đúng.
Bên kia sân, Lạc Hành Chu cất thẻ vào tay áo. Tạ Hoài Uyên làm như vậy. Lát nữa, hai người sẽ cùng đi một đoạn đường mà cả Quy Tàng lẫn Vô Tướng đều muốn có tiếng nói. Nhưng tên của hai tông môn không nằm ở dòng đầu trên tấm thẻ. Dòng đầu chỉ ghi:
Tây Uyên — trung tuyến.