Chương 12 — Đồng Đội Bất Đắc Dĩ
CANON v1
Cổng tây mở đúng giờ, nhưng người thứ ba của nhóm trung tuyến đến trước cả Lạc Hành Chu và Tạ Hoài Uyên. Người nọ khoảng ba mươi, mặc áo vải màu xám đất, cổ tay quấn hai vòng dây da đã sẫm vì mồ hôi. Bên hông không có kiếm, chỉ treo một con dao ngắn dùng cắt dây và một ống tre đựng bút. Trên tay hắn là quyển sổ bọc gỗ mỏng, góc dưới đóng dấu Tây Uyên Thất Thành Hội. Khi Lạc Hành Chu tới, người nọ đang cúi kiểm hai dấu bánh xe hằn trên nền trước cổng như thể việc đó quan trọng hơn chuyện hai đệ tử đại tông môn sắp đi cùng mình.
Hắn ngẩng lên khi nghe tiếng chân. “Lạc Hành Chu?”
“Phải.”
“Ta là Phan Nhạc, coi tuyến trung đoạn. Hôm nay ta giữ bản ghi và quyền dừng.” Phan Nhạc đóng sổ lại, chỉ sang thẻ đường màu vàng trong tay Lạc Hành Chu. “Thẻ của ngươi.”
Lạc Hành Chu đưa ra. Phan Nhạc đối chiếu dấu, trả lại ngay rồi hỏi: “Trụ đâu?”
“Xe phía sau.”
“Kiếm đâu?”
Lạc Hành Chu nhìn hắn rồi đặt tay lên chuôi thanh kiếm thẳng bên hông.
Phan Nhạc chỉ con dao bên hông mình. “Ta hỏi để biết lúc có chuyện nên nhìn tay ai trước.”
“Ở đây.” Lạc Hành Chu đáp.
“Được.” Phan Nhạc quay sang cổng đúng lúc Tạ Hoài Uyên bước tới. “Người còn lại cũng tới rồi.”
Tạ Hoài Uyên không mang nhiều đồ. Một cuộn dây chịu lực khoác qua vai trái, phù báo nguy ở túi bên hông, kiếm Quy Tàng đeo sau lưng. Hắn nhìn Phan Nhạc trước, nhìn xe trụ sau, cuối cùng mới nhìn Lạc Hành Chu. Trình tự ấy rất hợp với một người đi làm việc ngoài tuyến, không cho Lạc Hành Chu thêm được dấu gì đáng ghi.
“Tạ Hoài Uyên.” Phan Nhạc kiểm thẻ của hắn như đã làm với Lạc Hành Chu. “Ta nói một lần trước khi đi. Người Vô Tướng quyết cách đo trong phạm vi đã duyệt. Người Quy Tàng giữ người, xe và đường khỏi bị phép đo kéo vào nguy hiểm. Ta giữ bản ghi của Tây Uyên và có quyền bảo dừng nếu công việc chặn tuyến, chạm phần đất chưa được phép hoặc khiến người ngoài bị kéo vào.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Nếu hai bên cùng bảo mình đúng?”
“Ta không xử ai đúng về trận hay kiếm.” Phan Nhạc đáp. “Ta chỉ xử có tiếp tục được hay không. Muốn cãi thì cãi trước khi đóng trụ. Đóng rồi mới cãi, ta tính thời gian ấy vào phần chặn đường.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn một nhịp. “Tây Uyên còn tính cả thời gian cãi nhau?”
“Nếu cãi giữa đường thì tính.”
Lạc Hành Chu nói: “Hợp lý.”
Tạ Hoài Uyên quay sang hắn. “Lạc đạo hữu đồng ý nhanh như vậy, ta thấy mình nên cẩn thận hơn.”
“Ngươi có thể cãi.”
“Rồi bị tính giờ?”
“Ta không trả.”
Phan Nhạc mở cổng phụ. “Hai vị nếu định dùng nửa ngày để chứng minh ai nói nhiều hơn thì ở đây cũng được. Ta đi trước.”
Hai người im lặng đi theo. Con đường trung tuyến chưa phải Thanh Mạch mới. Nó là đoạn nối từ thành ra vùng khảo sát, một phần đi cùng tuyến hàng cũ rồi mới tách về phía tây. Đường đủ rộng cho hai xe nhẹ tránh nhau nhưng có nhiều chỗ lề ngoài đã nứt, nhất là sau mưa. Phan Nhạc đi sát mép trong, thỉnh thoảng dừng ghi một dấu bánh sâu hoặc nhấc viên đá khỏi rãnh thoát nước. Lạc Hành Chu đi phía sau xe trụ, mắt nhìn mặt đường nhiều hơn cảnh núi.
Hắn không cần Vô Tự để nhận ra vì sao Hàn Tố Nghi nhất quyết nhét người địa phương vào mỗi đội. Một trận sư nhìn nền đá, trước hết sẽ nghĩ nó truyền lực thế nào. Kiếm tu nhìn cùng chỗ có thể nghĩ đứng ở đâu nếu bị ép giao thủ. Phan Nhạc lại nhìn vết bánh, rãnh nước và khoảng trống giữa hai cọc gỗ, rồi biết một chiếc xe chở nặng sẽ mắc ở đâu trước cả khi có ai cắm xuống đất một cây trận trụ. Ba người nhìn cùng một con đường nhưng không thật sự nhìn cùng một thứ.
Đi được gần nửa canh giờ, Phan Nhạc dừng ở một khúc cua có vách đá thấp bên trái và sườn dốc thoải bên phải. Hắn kéo một nhánh cây khô ra khỏi rãnh nước rồi chỉ về phía trước. “Từ đây xe nặng thường xuống nhanh hơn người đánh xe muốn. Nếu hôm nay cần chặn đường để đo, phải chặn từ mốc đá phía trên, không được đứng tới đây mới giơ cờ.”
Lạc Hành Chu nhìn độ dốc. “Chúng ta chỉ đặt trụ nông ngoài mép trong. Không cần khóa cả đường.”
“Ta biết.” Phan Nhạc đáp. “Nhưng ‘không cần’ và ‘không xảy ra’ không phải một câu.”
Tạ Hoài Uyên đứng ở phía ngoài khúc cua, nhìn ngược lên hướng xe sẽ tới. “Nếu trụ có phản lực, người phía trên báo dừng xe. Người phía dưới để lối ngoài trống. Không xếp người thành hàng ngang.”
Phan Nhạc hỏi: “Vì?”
“Nếu xe xuống không kịp dừng, phải còn đường cho nó nghiêng đầu chứ không chỉ có đường đâm thẳng.”
Lạc Hành Chu nhìn khoảng trống Tạ Hoài Uyên vừa chọn. Bên ngoài là lề mềm hơn, không phải chỗ tốt để đứng lâu, nhưng nếu một xe mất kiểm soát thật sự lao xuống, đó đúng là khoảng duy nhất còn đủ rộng cho người đánh xe bẻ đầu thú kéo mà không quét trúng cả đội khảo sát. Không phải cách nhìn của trận sư, nhưng kết quả lại giống hắn nếu bắt đầu từ câu hỏi “lực sẽ thoát đi đâu”.
Lạc Hành Chu hỏi: “Nếu nền ngoài yếu hơn tưởng tượng?”
Tạ Hoài Uyên không trả lời ngay. Hắn cúi xuống nhìn một đường nứt nhỏ chạy từ mép bánh cũ tới bụi cỏ bên sườn dốc, dùng mũi giày gạt lớp cát mỏng trên đó. “Vậy không cho xe nghiêng ra ngoài. Cắt dây nối xe sau trước, giữ xe đầu ở mép trong, bỏ hàng nếu cần.”
“Bỏ hàng?”
“Người xuống trước hàng.” Tạ Hoài Uyên đứng dậy. “Lạc đạo hữu hỏi vì phép đo hay vì muốn xem ta chọn gì?”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Cả hai.”
Tạ Hoài Uyên mỉm cười vừa đủ. “Ta hỏi để biết câu trả lời nên ngắn tới đâu.”
“Vậy câu trả lời vừa rồi dùng được cho cả hai.”
Lạc Hành Chu không hỏi thêm. Tạ Hoài Uyên biết mình đang bị quan sát; điều đó đã rõ từ hôm qua. Việc người kia vẫn trả lời không có nghĩa hắn không đề phòng, chỉ có nghĩa Tạ Hoài Uyên không thấy cần né một câu hỏi có thể giải thích hoàn toàn bằng việc ngoài tuyến. Đó là lựa chọn hợp lý, và chính vì hợp lý nên nó không giúp Lạc Hành Chu loại được khả năng nào.
Đội khảo sát đi thêm hơn hai dặm thì gặp chiếc xe đầu tiên trượt khỏi đường. Nó không xảy ra ở nơi Lạc Hành Chu vừa hỏi, cũng không có trận trụ nào liên quan. Một xe hàng hai bánh từ hướng ngược lại đang kéo lên dốc, phía sau là hai con thú kéo vai thấp, bốn chân ngắn nhưng rất khỏe. Trên xe xếp những thùng gỗ dài bọc dây thừng, có mùi dầu cây và dược thảo khô. Người đánh xe vừa ghìm dây cương vừa quát người đi bộ phía sau tránh sang một bên.
Bánh trái đi qua một mảng đất sẫm màu. Mép đường lún xuống, chiếc xe nghiêng ngay về phía rãnh thoát nước.
Phan Nhạc phản ứng trước bằng tiếng quát. “Bỏ dây sau!”
Người phụ xe phía sau chưa kịp hiểu. Dây buộc xe với hai kiện hàng nhỏ kéo ngoài đuôi đã căng cứng, giữ toàn bộ khối lượng lệch về phía dốc. Tạ Hoài Uyên rút kiếm. Không chém dây nối hai con thú kéo ở phía trước; lưỡi kiếm lướt qua đúng nút dây phía sau đang kéo ngược trọng tâm xe.
Dây đứt. Hai kiện hàng nhỏ lăn xuống rãnh thay vì kéo cả xe theo.
Cùng lúc đó, Lạc Hành Chu đã nhảy sang mép trong. Hắn không chạm vào bánh xe. Một trận châm từ tay áo ghim xuống khe đá còn chắc cách bánh phải hơn một trượng, chiếc thứ hai đóng chéo về phía trước. Hai điểm không đủ thành trận hoàn chỉnh, nhưng đủ cho một đường dẫn ngắn giữ lớp đất dưới bánh phải khỏi tiếp tục trượt cùng lúc với bánh trái.
“Tạ Hoài Uyên.”
“Biết.”
Tạ Hoài Uyên đã vòng tới đầu xe. Hắn dùng cuộn dây chịu lực ném qua một cọc đá bên trong, không quấn vào thân xe mà móc vào càng kéo phía trước. Nếu buộc thân xe, lực kéo sẽ tiếp tục xoay nó xuống dốc. Móc vào càng trước khiến đầu xe bị ép quay nhẹ vào trong, đúng hướng Lạc Hành Chu đang giữ nền.
“Ba nhịp.” Tạ Hoài Uyên nói.
Lạc Hành Chu đặt hai ngón tay lên cán trận châm. “Kéo.”
Tạ Hoài Uyên siết dây ở nhịp đầu. Hai con thú kéo hoảng loạn giật lên, chiếc xe rung mạnh. Lạc Hành Chu không cố khóa cứng nền mà thả cho lớp đất nhúc nhích một ít, rồi mới trả lực vào khe đá chắc. Nhịp thứ hai, đầu xe xoay thêm. Nhịp thứ ba, bánh trái trượt khỏi phần đất lún nhưng không rơi xuống rãnh.
Phan Nhạc và người đánh xe lập tức chèn nêm vào bánh. Mọi thứ dừng lại. Từ lúc bánh xe lún đến lúc đứng yên chưa tới mười hơi thở.
Người phụ xe vẫn còn ôm cây gậy kéo hàng, mặt trắng bệch. Một trong hai kiện hàng rơi xuống rãnh vỡ góc, mấy bó dược thảo bọc dầu lăn ra nhưng không có ai bị thương. Hai con thú kéo thở phì phì, chân trước cào nền, chưa con nào gãy chân.
Phan Nhạc kiểm người trước, kiểm thú sau, cuối cùng mới cúi nhìn kiện hàng vỡ. “Mất bao nhiêu?”
Người đánh xe nuốt khan. “Chắc... hai bó bị dập.”
“Xe?”
“Trục chưa sao.”
“Vậy nhặt hàng lên. Đừng kéo tiếp qua chỗ này.” Phan Nhạc chỉ một lối vòng hẹp sát mép trong. “Ta cho người từ trạm gần nhất ra kê đá. Các ngươi đi từng xe.”
Người đánh xe nhìn Tạ Hoài Uyên rồi nhìn Lạc Hành Chu, vội cúi đầu cảm tạ. Tạ Hoài Uyên chỉ nói: “Kiểm lại nút càng trước khi đi.” Lạc Hành Chu thì cúi rút hai trận châm khỏi khe đá, lấy một nhúm đất sẫm dính ở mũi châm rồi vê giữa hai ngón tay.
Phan Nhạc nhìn hắn. “Định đo luôn?”
“Không.” Lạc Hành Chu phủi đất đi. “Chỉ xem vì sao lún.”
“Vì đêm qua có nước ngầm rỉ ra.” Phan Nhạc dùng cán bút chỉ một vệt ẩm mảnh sát vách. “Chỗ này mỗi năm lún hai ba lần. Người sửa đường biết, bản đồ địa mạch của các ngươi chưa chắc ghi.”
Lạc Hành Chu nhìn vệt nước rồi hỏi: “Nước đi từ khe trên?”
“Thường là vậy.”
“Thường?”
“Có năm nó không rỉ ở đây mà rỉ thấp hơn ba trượng.” Phan Nhạc đáp. “Ta không biết dưới đất nó đổi đường thế nào. Ta chỉ biết mỗi lần đổi, xe sẽ dạy chúng ta trước.”
Lạc Hành Chu không nói gì. Câu ấy đáng ghi hơn nhiều lời giải thích dài.
Khi xe hàng đã đi qua, ba người tiếp tục lên đường. Tạ Hoài Uyên cuộn lại dây chịu lực, phần bị siết đã xước một đoạn. Lạc Hành Chu đi bên cạnh một lúc rồi hỏi: “Lúc nãy vì sao ngươi cắt dây sau?”
“Vì nó đang kéo xe xuống.”
“Ta hỏi vì sao không giữ cả hai kiện hàng.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn. “Lạc đạo hữu thật sự muốn nghe?”
“Muốn.”
“Vì hai kiện hàng rẻ hơn một người đánh xe, hai con thú kéo và cả chiếc xe.”
“Ngươi không biết trong kiện có gì.”
“Ta biết nó đang ở sau xe.” Tạ Hoài Uyên đáp. “Nếu trong đó là bảo vật khiến người ta đáng chết để giữ, chủ hàng nên cho người hộ tuyến biết từ trước.”
Lạc Hành Chu dừng mắt trên cuộn dây một nhịp. Cách chọn rất dứt khoát. Không phải vì Tạ Hoài Uyên coi thường vật tư, mà vì hắn đã đặt sẵn thứ tự bỏ cái gì trước khi nguy hiểm buộc mình lựa chọn. Người chưa từng gặp đủ những tình huống phải bỏ một thứ để giữ thứ khác hiếm khi phản ứng nhanh đến vậy.
Nhưng “hiếm” vẫn không phải “không thể”. Quy Tàng có tuyến huấn luyện thực địa. Tạ Hoài Uyên lại là người được chọn vào đoàn hộ tuyến vì chính năng lực ấy. Lạc Hành Chu không thể dùng một lần cắt dây đúng để phủ định cả một con đường giải thích hiện tại.
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Còn Lạc đạo hữu? Vì sao không khóa bánh trái?”
“Đất dưới nó đã mất.”
“Ta thấy.”
“Khóa vật đang rơi vào chỗ không còn điểm chịu lực chỉ làm nó kéo cả điểm khóa đi cùng.”
“Cho nên ngươi giữ bánh phải.”
“Ừ.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu như thể câu trả lời đã đủ. “Vậy ít nhất hôm nay chúng ta cùng thích bỏ thứ đang không cứu được.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Không giống nhau.”
“Ta biết.” Tạ Hoài Uyên nói. “Một bên là hàng, một bên là đất.”
“Ta nói cách nghĩ.”
“Vậy càng không giống.”
Lạc Hành Chu không tiếp tục. Phan Nhạc đi phía trước nghe thấy, không quay đầu nhưng vai động một cái rất nhỏ. Không rõ là ho hay cười.
Sự phối hợp vừa rồi trơn hơn mức nên có giữa hai người mới làm việc cùng lần đầu. Lạc Hành Chu biết tại sao phần của mình trơn. Hắn từng sống qua quá nhiều trận địa mà một khoảnh khắc chậm tay đủ khiến nền đất, trận điểm hoặc người đứng trên đó cùng biến mất. Hắn không cần hỏi mình nên giữ phần nào trước.
Tạ Hoài Uyên cũng có thể có một lời giải thích tương tự mà không cần liên quan đến bí mật lớn hơn. Điều đáng chú ý không phải việc cả hai phản ứng nhanh, mà là họ gần như không cản nhau.
Điểm khảo sát trung tuyến nằm ngoài đường chính hơn ba mươi trượng, trên một khoảng đất bằng kẹp giữa sườn đá và dải cây thấp. Từ đây vẫn nhìn thấy xe qua tuyến cũ, nhưng tiếng bánh chỉ còn thành nhịp trầm xa xa. Trên bản đồ, nơi này được chọn vì lớp đá mặt đủ ổn để đặt trụ nông mà không phải đào qua đất dân cư hoặc chặn đường.
Phan Nhạc đi một vòng quanh mốc gỗ đã cắm từ hôm trước. Hắn xem dấu đỏ trên mốc, đối chiếu với thẻ đường rồi mới nói: “Phạm vi đúng. Đào trong vòng ba thước quanh mốc, sâu không vượt mức đã ghi. Nếu gặp khe nước, xương cốt, vật chôn hoặc lớp đất có dấu người từng xây, dừng trước rồi báo.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Xương thú cũng dừng?”
“Thấy rồi mới phân.”
“Rất rộng.”
“Đào nhầm mộ xong mới hỏi hẹp hay rộng thì muộn.”
Tạ Hoài Uyên không phản đối nữa. Lạc Hành Chu mở hộp trụ. Bộ trắc hôm nay nhỏ hơn bộ dùng ở Vô Tướng Đạo Viện, phần chân chỉ đủ xuống lớp đất nông. Hắn đặt ba đoạn thân trụ lên vải, kiểm niêm rồi đưa một bản giấy cho Phan Nhạc. “Số niêm.”
Phan Nhạc đối chiếu từng đoạn. “Khớp.”
“Ta bắt đầu mở mốc.”
“Ghi giờ rồi.”
Tạ Hoài Uyên đứng cách hai người một khoảng không xa, vị trí nhìn được cả đường chính lẫn sườn đá. Hắn không chen vào phần trắc. Chỉ khi một xe hàng phía xa xuất hiện ở khúc cua, ánh mắt mới chuyển sang đường rồi trở lại sau khi chắc chắn xe không rẽ vào lối khảo sát.
Lạc Hành Chu nhận ra mình đang theo dõi điều đó dù không cần, rồi thu tâm trí về mặt đất.
Lớp đất đầu không có gì lạ. Dưới một gang tay là đá vụn xám xanh trộn cát khô, đúng mô tả bản địa tầng. Lạc Hành Chu dùng trận châm dò bốn phía, chọn một khe đủ chắc rồi mới dựng chân trụ. Phan Nhạc ghi thứ tự thao tác; Tạ Hoài Uyên giữ ngoài phạm vi, không để bóng kiếm hoặc linh lực của mình chạm vào điểm đo.
“Ngươi đứng xa thêm nửa bước.” Lạc Hành Chu nói.
Tạ Hoài Uyên lùi nửa bước ngay. “Ở đây?”
“Được.”
“Không hỏi vì sao?”
“Ngươi muốn giải thích?”
“Không.”
“Vậy đỡ mất giờ chặn đường.”
Phan Nhạc đang viết bỗng dừng bút. “Ta chưa tính giờ ở đây.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Hàn chấp sự chọn người rất kỹ.”
Phan Nhạc đáp: “Ta sẽ ghi câu đó nếu sau này nàng hỏi.”
Lạc Hành Chu tra ba trận châm phụ xuống đất theo vòng hẹp quanh trụ. Không có đại trận nào được dựng. Các châm chỉ làm một việc: tách rung từ mặt đường và bước chân bên ngoài khỏi nhịp phản hồi của lớp đất ngay dưới mốc. Khi ánh sáng ở chân trụ ổn định, hắn mới đẩy một dòng linh lực mỏng xuống.
Mũi kim trên mặt trụ rung nhẹ, quay sang trái rồi dừng. Lạc Hành Chu nhìn vị trí đó một nhịp, không chạm vào trụ.
Phan Nhạc hỏi: “Có gì?”
“Chưa biết.”
Tạ Hoài Uyên không hỏi tiếp. Hắn chỉ nhìn hướng mũi kim đang chỉ, sau đó nhìn lên sườn đá phía tây.
Theo bản địa tầng đặt bên cạnh, mạch hướng nông ở đoạn này đáng lẽ đi chếch theo dải đá xám xanh rồi vòng dần về bắc. Mũi kim lại chỉ gần như ngang sang sườn tây, nơi trên cả ba bản đối chiếu đều được ghi là tầng đá đặc, ít khe dẫn và không nối với hành lang mạch chính.
Lạc Hành Chu kiểm linh lực đầu vào trước, rồi kiểm ba châm tách rung. Cả hai đều không sai.
“Có xe qua lúc vừa đo?” Lạc Hành Chu hỏi.
Phan Nhạc nhìn về tuyến. “Một xe nhẹ, cách hơn ba mươi trượng. Không dừng, không rẽ.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Ta không dùng linh lực.”
“Ta biết.”
Lạc Hành Chu rút mũi kim khỏi trụ, đổi sang chiếc dự phòng có cùng niêm. Lần thứ hai, hắn xoay cả mặt trụ sang hướng khác trước khi truyền lực để loại khả năng cơ cấu bên trong bị kẹt theo một phía cố định.
Mũi kim quay một vòng ngắn rồi lại chỉ sang sườn tây.
Phan Nhạc cúi xuống sổ. “Ta ghi hai lần giống nhau.”
“Ghi cả việc đã đổi kim.”
“Đã ghi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn bản đồ. “Bản sai?”
Lạc Hành Chu lắc đầu. “Chưa đủ để nói.”
“Trụ sai?”
“Cũng chưa đủ.”
“Vậy còn gì?”
“Lớp chúng ta đang đo không đi theo thứ người lập bản tưởng nó phải đi.” Lạc Hành Chu ngừng một chút. “Hoặc có thứ khác kéo hướng phản hồi.”
Tạ Hoài Uyên không nói “thứ gì”. Hắn nhìn sườn đá, rồi cúi nhặt một viên đá nhỏ gần chân mình, bẻ lớp đất bám ngoài. “Mặt đá ở đây không có dấu dòng lực rõ.”
“Đúng.”
“Nhưng mũi kim vẫn chỉ vào đó.”
“Đúng.”
Phan Nhạc hỏi: “Có cần đào sâu?”
“Không.” Lạc Hành Chu đáp ngay. Tạ Hoài Uyên nhìn hắn, nhưng Lạc Hành Chu chỉ mức sâu được phép trên thẻ. “Dấu lạ không cho chúng ta thêm quyền. Hôm nay chỉ đo nông.”
Phan Nhạc gật đầu, ghi thêm một dòng. “Vậy làm gì tiếp?”
“Đo lại ở hai điểm phụ trong phạm vi cho phép. Không đổi độ sâu, không đổi mức truyền lực.”
“Và nếu vẫn chỉ cùng hướng?”
“Giữ nguyên số ghi.”
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Không sửa cho hợp bản đồ?”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Ngươi nghĩ ta sẽ sửa?”
“Ta đang thử xem Lạc đạo hữu có giận khi bị hỏi một câu quá dễ hay không.”
“Không.”
“Đáng tiếc.”
Phan Nhạc khép nắp ống mực. “Ta bắt đầu hiểu vì sao Hàn chấp sự nói hai vị cần người thứ ba.”
Lạc Hành Chu không đáp. Điểm phụ thứ nhất cách mốc chính chưa tới hai thước. Kết quả lệch ít hơn, nhưng vẫn nghiêng sang tây. Điểm thứ hai gần mép sườn đá hơn một chút, mũi kim ban đầu rung về bắc như bản đồ, sau ba hơi thở lại chậm rãi quay ngang.
Lạc Hành Chu không thích chuyển động đó. Không phải vì nó nguy hiểm ngay lập tức. Mọi thứ quanh họ vẫn yên. Mặt đất không rung, linh lực không dội, trận trụ không nóng. Nhưng một dấu ổn định rồi tự đổi hướng khi điều kiện bên ngoài không đổi nghĩa là ít nhất một thứ trong cách họ đang hiểu lớp đất này chưa đúng.
Phan Nhạc nhìn ba hàng số ghi. “Ta có tín phù liên tuyến. Có gửi người phụ trách phía bắc không?”
“Gửi.” Lạc Hành Chu nói. “Ghi nguyên ba lần. Không diễn thêm.”
Phan Nhạc viết ngắn gọn lên mảnh giấy mỏng, ép vào phù rồi truyền đi. Chưa đầy nửa khắc, tín phù đáp trở lại, trên mép giấy có nét bút của Tề Mặc.
Giữ nguyên số. Đo lặp cùng điều kiện. Không sửa bản ghi để khớp bản cũ. Nếu ba điểm còn lệch, niêm trụ tại chỗ, không tự tăng độ sâu.
Lạc Hành Chu đọc một lần rồi đưa cho Phan Nhạc lưu cùng sổ.
Tạ Hoài Uyên nói: “Tề đạo hữu trả lời rất giống ngươi.”
“Ngươi nên nói ta trả lời giống Tề sư huynh.”
“Có khác?”
“Có.”
“Ta nghe.”
Lạc Hành Chu nhìn ba mũi châm quanh chân trụ. “Tề sư huynh từ đầu đã giữ quy củ này.”
Tạ Hoài Uyên im lặng một nhịp, chỉ đủ để Lạc Hành Chu nhận ra mình vừa nói nhiều hơn thường lệ. Hắn không hỏi về Tề Mặc, cũng không dùng câu đó để thăm dò thêm, chỉ quay sang sườn đá phía tây. “Vậy hôm nay giữ nó là chưa biết.”
Lạc Hành Chu gật đầu. Họ đo lặp lần cuối. Mũi kim lại quay, không hướng về dải đá xám xanh được đánh dấu trên bản, cũng không hướng theo đường xe.
Nó chậm rãi dừng ở phía sườn đá khô, nơi bản địa tầng hiện tại nói rằng mạch nông không có đường để đi.