Chương 17 — Kiếm Thuần Không Nhường Chỗ
CANON v1
Sân đá phía bắc thành được mở cửa muộn hơn dự định gần một khắc.
Không phải vì thiếu người.
Từ lúc trời vừa sáng, ngoài cửa sân đã có hơn hai mươi người đứng chờ, từ đệ tử các tông môn đến người của những đội hộ vận muốn tranh Hộ Tuyến Khế. Nhưng bên trong, Phan Nhạc vẫn dẫn bốn người Tây Uyên đi dọc từng khe ghép giữa các phiến đá, dùng chùy gỗ gõ xuống nền, cúi xem bụi trong rãnh và đánh lại ba vết nứt cũ bằng phấn vàng.
Tạ Hoài Uyên đứng dưới mái hiên phía đông, nhìn người cuối cùng cắm một chiếc nêm gỗ mỏng vào mép sân rồi rút ra. Nêm không bị đất ép lệch. Một chậu nước nhỏ được đổ vào rãnh kiểm, dòng nước chảy đúng đường cũ, không tự rút xuống một khe mới nào.
Hàn Tố Nghi mới gật đầu.
“Được. Mở sân.”
Một người Huyền Lô ở gần cửa nói nửa đùa nửa thật: “Ta cứ tưởng thử kiếm không cần xem nước chảy.”
Hàn Tố Nghi quay lại. “Hôm qua cũng có người tưởng mặt đất đã đứng yên.”
Người kia lập tức im.
Tạ Hoài Uyên không thấy việc chờ thêm một khắc có gì đáng phàn nàn. Nếu Tây Uyên vừa đóng một đoạn khảo sát vì nền trượt mà sáng hôm sau đã vội mở một sân đấu chỉ để giữ thể diện cho các bên, những lời Hàn Tố Nghi nói trong phiên bàn hôm qua mới thật sự thành trò cười.
Sân đá này nằm trong thành, cách trung tuyến Thanh Mạch đủ xa, bốn phía là tường thấp và mái hành lang. Vòng đấu được vạch bằng một đường vôi trắng rộng chừng sáu trượng. Ngoài vòng không có cọc trận, không có đá cảnh, không có bất kỳ vật gì đủ thuận tay để biến thành trận nhãn. Ngay cả giá kiếm cũng đặt sau hàng ghế giám đấu, cách mép vòng hơn ba trượng.
Hàn Tố Nghi đã nói “không dùng vật ngoài sân làm trận nhãn”, người Tây Uyên liền dọn sân đến mức chẳng còn gì để tranh cãi về chữ “ngoài”.
“Ngươi cười gì?”
Tạ Hoài Uyên quay sang.
Y tu hôm qua đứng cạnh hắn, hai tay khoanh trước ngực. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn vẻ như đã biết trước người bệnh sẽ làm điều mình vừa cấm.
“Ta không cười.”
“Khóe miệng có động.”
“Y tu cũng quản việc này?”
“Không.” Người nọ chìa tay. “Ta quản cổ tay. Đưa đây.”
Tạ Hoài Uyên ngoan ngoãn đưa tay phải ra.
Lớp băng dày hôm qua đã được tháo từ sáng sớm. Y tu đặt hai ngón lên đoạn kinh mạch phía trong, ấn lần lượt từ cổ tay lên cẳng tay, sau đó bảo hắn nắm lại, mở ra, xoay bàn tay sang trái rồi sang phải.
Lần xoay thứ ba, ở góc gần chạm giới hạn cũ, một tia đau mảnh chạy qua gân tay.
“Đau?”
“Có một chút.”
“Ở đâu?”
Tạ Hoài Uyên chỉ đúng chỗ.
Y tu ấn lại, lần này nhẹ hơn. “Không sưng. Không nóng thêm. Hôm qua ngươi có dùng lực sau khi rời chỗ ta không?”
“Không.”
“Ta tạm tin.”
“Vinh hạnh.”
Y tu không để ý câu ấy. Người nọ quay sang giá kiếm, lấy một thanh kiếm chuẩn của Hội đưa cho hắn. “Cầm.”
Kiếm dài hơn kiếm hắn thường dùng nửa tấc, trọng tâm hơi dồn về phía trước. Không phải kiếm xấu, chỉ là loại làm để nhiều người dùng được, vì vậy sẽ không hoàn toàn hợp tay bất kỳ ai.
Tạ Hoài Uyên nắm chuôi, thử một lần nâng kiếm ngang vai, hạ xuống rồi chuyển sang thế đâm. Cổ tay không đau. Hắn đổi hướng thêm hai lần, cố ý bỏ động tác xoay gấp mà cơ thể đời trước từng quen dùng. Vẫn chỉ còn cảm giác căng mỏng, không tăng.
Y tu nhìn hết rồi nói: “Được vào sân.”
Một người Quy Tàng đứng phía sau thở ra rõ ràng hơn chính Tạ Hoài Uyên.
Y tu vẫn chưa xong. “Được vào không có nghĩa là được tự làm hỏng tay. Nếu đau tăng, ngươi rút. Nếu sau trận tay sưng lên, ngươi tới tìm ta. Nếu cố giấu—”
“Tiền thuốc gấp đôi?”
“Không.” Y tu đáp. “Ta cho người Quy Tàng trông ngươi uống thuốc.”
Tạ Hoài Uyên im lặng một nhịp.
“Vậy ta sẽ cẩn thận.”
Y tu cuối cùng cũng hài lòng, rời đi.
“Ta bắt đầu hiểu vì sao ngươi chịu nghe lời.”
Giọng nói từ bên phải vọng tới.
Lạc Hành Chu đứng ngoài vòng người dự thử, trong tay không có trận bàn hay sổ ghi. Hôm nay hắn mặc áo Vô Tướng gọn hơn ngày khảo sát, thanh kiếm thẳng vẫn đeo bên hông, nhưng rõ ràng không có ý xuống sân.
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn. “Lạc đạo hữu hôm nay không có công văn phải ký?”
“Không.”
“Không có trụ phải giữ?”
“Không.”
“Không có phép đo phải xem?”
“Không.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu như vừa xác nhận một việc quan trọng. “Vậy đúng là tới xem kiếm.”
Lạc Hành Chu không phủ nhận. “Hôm qua ta đã nói chưa xem đủ.”
Câu trả lời quá thẳng làm Tạ Hoài Uyên không tìm được chỗ nào để đẩy tiếp mà không biến thành cố ý. Hắn chỉ nâng thanh kiếm chuẩn trong tay. “Hy vọng Hội chọn kiếm không đến nỗi làm Lạc đạo hữu thất vọng.”
“Ta xem người, không xem kiếm.”
Tạ Hoài Uyên dừng một thoáng.
Lạc Hành Chu đã quay mắt về giữa sân, như thể câu vừa rồi chỉ mang nghĩa đơn giản nhất.
Có lẽ đúng là vậy.
Chính vì có thể đúng, Tạ Hoài Uyên càng không định tự giúp hắn chọn nghĩa khác.
Trận đầu tiên không có người Quy Tàng, cũng không có Ninh Chiếu Tuyết.
Hàn Tố Nghi cố ý cho hai người ít danh tiếng hơn lên trước. Một người là kiếm tu của đội hộ vận địa phương, một người đến cùng đoàn thương lộ phía nam. Hai bên nhận kiếm từ cùng một giá, được Phan Nhạc kiểm tay áo và túi đeo, sau đó đứng cách nhau ba bước trong vòng vôi.
“Nhắc lần cuối.” Phan Nhạc nói. “Kiếm chạm vị trí hợp lệ, hoặc ép người ra khỏi vòng, trận dừng. Kiếm chạm kiếm không tính. Đã có điểm thì không đánh tiếp. Ai cố tình đánh sau khi dừng, loại.”
Hai người cùng gật đầu.
Tiếng thanh gỗ gõ xuống vang một tiếng.
Người phía trái tiến trước, kiếm quét chéo vào vai. Người bên phải lùi nửa bước, đỡ bằng sống kiếm rồi lập tức xoay mũi kiếm về cánh tay cầm kiếm của đối phương. Hai thanh thép chạm nhau một tiếng ngắn. Người phía trái vừa muốn ép tiếp thì đầu kiếm bên kia đã lách khỏi thế giao, chạm vào mặt ngoài cẳng tay hắn.
Phan Nhạc giơ tay.
“Dừng. Một điểm hợp lệ.”
Toàn bộ trận chưa tới mười hơi thở.
Người thua nhìn cổ tay mình, rõ ràng còn muốn đánh tiếp theo phản xạ, nhưng cuối cùng chỉ thở ra rồi trả kiếm.
Tạ Hoài Uyên hiểu ngay vì sao Hàn Tố Nghi muốn trận đầu như vậy.
Không cần nói thêm về luật. Một điểm chạm là đủ để mọi người ngoài sân nhớ đây không phải nơi xem ai có thể đánh đối phương đến nằm xuống. Thói quen đổi thương lấy thế, cố chịu một nhát để trả một nhát nặng hơn, ở đây phần lớn đều vô nghĩa. Người bị chạm trước đã thua.
Điều đó làm trận đấu ngắn hơn, cũng làm mỗi sai lệch nhỏ đắt hơn.
“Tạ Hoài Uyên.”
Phan Nhạc gọi tên hắn.
Tạ Hoài Uyên bước vào vòng.
Đối thủ đầu tiên của hắn tên Lương Túc, người Huyền Lô, tuổi khoảng hai mươi lăm. Lương Túc không phải kiếm tu thuần, nhưng làm hộ vận nhiều năm, thân hình chắc, vai rộng, bước chân đặt xuống rất ổn. Khi nhận kiếm chuẩn, hắn thử trọng lượng bằng một lần hạ mũi kiếm rồi thôi, không múa thêm.
“Tạ đạo hữu.”
“Lương đạo hữu.”
Hai người hành lễ.
Phan Nhạc gõ thanh gỗ.
Lương Túc không đợi.
Hắn tiến thẳng vào giữa vòng, kiếm đi theo đường ngang thấp, không nhằm thân Tạ Hoài Uyên ngay mà ép vào đoạn từ khuỷu tay đến chuôi kiếm. Nếu Tạ cứng tay đón, lực va sẽ truyền thẳng lên cổ tay phải. Nếu tránh quá rộng, Lương Túc có thể lấy luôn trung tâm vòng và tiếp tục đẩy người ra ngoài.
Một cách đánh rất hợp người quen giữ đường.
Tạ Hoài Uyên lùi chân phải nửa bước.
Hắn không chặn.
Mũi kiếm của Lương Túc lướt qua trước ngực, còn chưa kịp đổi hướng thì Tạ Hoài Uyên đã dùng đoạn gần chuôi kiếm gạt vào thân kiếm đối phương. Không phải một cú xoay cổ tay. Lực đi từ vai xuống khuỷu, chỉ mượn cổ tay giữ góc.
Hai kiếm chạm nhau.
Lương Túc lập tức ép tiếp.
Tạ Hoài Uyên nhường thêm một bước.
Ngoài vòng có tiếng xì xào rất nhỏ.
Người biết danh hắn có lẽ đã chờ một nhát phản kích sạch sẽ hơn. Nhưng sân này không quan tâm người ngoài chờ gì. Lương Túc nặng hơn hắn, lực tay khỏe hơn, lại đang chủ động đẩy đường kiếm về phía cổ tay bị mỏi. Cứng đối cứng chỉ để chứng minh mình không lùi là việc ngu xuẩn.
Bước thứ ba, gót Tạ Hoài Uyên đã cách vạch vôi chưa tới hai thước.
Lương Túc thấy rõ, kiếm chuyển từ ngang thành chéo, ép từ vai trái xuống để khóa đường lách vào trong.
Tạ Hoài Uyên chờ đúng lúc ấy.
Chân trái hắn đổi vị trí trước, không nhanh đến mức mắt người theo không kịp, chỉ vừa đủ khiến đường chéo của Lương Túc mất mục tiêu cũ. Kiếm trong tay Tạ Hoài Uyên không đỡ nữa. Hắn hạ mũi kiếm, lách qua phía dưới thân kiếm đối phương, bước sát vào nửa thân.
Lương Túc lập tức thu tay.
Quá muộn một nhịp.
Mũi kiếm chuẩn dừng trên vai phải hắn.
Phan Nhạc giơ tay. “Dừng.”
Tạ Hoài Uyên thu kiếm ngay.
Lương Túc nhìn vạch vôi phía sau hắn rồi nhìn lại khoảng trống giữa hai người. “Ngươi cố ý nhường tới sát biên.”
“Ta chỉ cần ngươi tin thêm một bước là đủ.”
Lương Túc bật cười. “Kiếm tu Quy Tàng nói chuyện cũng giống đánh kiếm.”
“Ta nhận là khen.”
Hai người trả lễ rồi rời sân.
Cổ tay phải của Tạ Hoài Uyên vẫn ổn, nhưng đoạn gân phía trong đã căng hơn lúc kiểm ban sáng một chút. Không đau. Chưa tới mức phải dừng. Hắn vừa bước ra khỏi vòng đã thấy y tu hôm qua ngồi ở hàng ghế phía xa, ánh mắt rõ ràng đang hỏi mà không cần mở miệng.
Tạ Hoài Uyên giơ bàn tay lên, nắm rồi mở một lần.
Y tu quay đi.
“Ngươi tránh giao lực ba lần.”
Lạc Hành Chu đứng bên cột mái hiên, nói như nhận xét một việc không có gì bí mật.
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn. “Lạc đạo hữu đếm?”
“Không cần đếm mới thấy.”
“Vậy ngươi thấy gì nữa?”
“Ngươi đổi lực qua vai và khuỷu. Lần cuối mới cho cổ tay giữ góc.”
Đều là thứ vừa xảy ra trước mắt. Không có gì vượt khỏi một người quan sát kỹ có thể nhận ra.
Nhưng một trợ lý trắc mạch mười bảy tuổi đứng ngoài sân, nhìn một trận chỉ kéo dài hơn hai mươi hơi thở mà chú ý đến đúng đoạn hắn cố tình giảm tải cho thương cũ, vẫn là một chi tiết đáng lưu tâm.
Tạ Hoài Uyên cười rất ít. “Ta bắt đầu thấy người nên trả tiền xem là ta.”
Lạc Hành Chu bình thản đáp: “Ngươi cũng nhìn ta như vậy mấy ngày nay.”
Tạ Hoài Uyên không phủ nhận.
Phía trong sân, Phan Nhạc đã gọi tên Ninh Chiếu Tuyết.
Cả hai cùng quay lại.
Ninh Chiếu Tuyết nhận kiếm bằng tay phải.
Nàng không thử trọng tâm nhiều lần như vài người trước. Chỉ nâng kiếm lên ngang ngực, hạ xuống một lần rồi bước vào vòng. Đối thủ của nàng là một kiếm tu trẻ họ Phùng, thuộc đội hộ vận đã đăng ký từ trước Định Tuyến Hội. Người nọ thấp hơn Ninh Chiếu Tuyết một chút, bước chân nhẹ, rõ ràng thiên về tránh và phản công.
Tiếng gõ bắt đầu vừa vang, người họ Phùng đã lùi chéo sang phải.
Ninh Chiếu Tuyết tiến một bước.
Chỉ một bước ấy, nửa khoảng trống người kia định dùng đã biến mất.
Kiếm của nàng không nhanh đến mức thành một vệt sáng. Nó chỉ đi sớm hơn đúng một nhịp. Khi đối thủ còn đang tính đổi sang mép vòng bên kia, mũi kiếm đã chặn đường ấy. Người họ Phùng buộc phải dựng kiếm đỡ, thân kiếm va nhau, rồi lập tức lùi tiếp.
Ninh Chiếu Tuyết không đuổi theo vai, tay hay chân.
Nàng đi vào giữa.
Một bước, rồi một bước nữa.
Mỗi lần đối thủ định vòng sang bên, kiếm của nàng đều đã nằm trên đường ngắn nhất giữa hai vị trí. Không có cú giả lớn, không có động tác dụ mắt. Người họ Phùng vẫn còn rất nhiều chỗ để lùi nếu chỉ nhìn vòng sân, nhưng chỗ thật sự có thể đặt chân mà không đưa một phần thân thể vào đường kiếm của Ninh Chiếu Tuyết thì ít dần qua từng nhịp.
Đến bước thứ sáu, gót hắn chạm vạch vôi.
Hắn buộc phải phản công.
Kiếm đâm thẳng vào vai trái Ninh Chiếu Tuyết.
Nàng nghiêng thân vừa đủ, thân kiếm trượt dọc theo kiếm đối phương. Một tiếng thép cọ mảnh vang lên. Ninh Chiếu Tuyết không thu kiếm về. Nàng dùng chính đường trượt ấy đưa mũi kiếm sang ngang.
Điểm kiếm dừng trước ngực người kia.
“Dừng.”
Phan Nhạc lên tiếng.
Ninh Chiếu Tuyết lập tức hạ kiếm.
Không một nhát thừa.
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng rời vòng, ký ức đời trước tự nhiên lướt qua mà không cần hắn gọi.
Ninh Chiếu Tuyết sau này nhanh hơn, kiếm ý gọn hơn, một nhát có thể khiến khoảng cách vài trượng giống như bị xóa đi. Nhưng thứ khiến nàng khó đối phó nhất chưa bao giờ chỉ là tốc độ. Nàng không thích cho đối thủ thời gian nuôi một thế trận thành hình. Gặp một đường vòng, nàng cắt đường vòng. Gặp một lần lùi để đổi góc, nàng lấy luôn phần đất người kia muốn đổi tới.
Cái lõi ấy, ở tuổi này đã có rồi.
Và hiện tại, Tạ Hoài Uyên không có Kiếm Vực, không có bản mệnh kiếm, không có thân thể đủ để biến mọi nhận biết đời trước thành phản ứng đúng lúc.
Biết một người nguy hiểm ở đâu không làm đường kiếm của người đó chậm đi.
Ninh Chiếu Tuyết bước ngang chỗ hắn.
“Tay dùng được?” nàng hỏi.
“Y tu cho vào sân.”
“Ta hỏi tay.”
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng một nhịp. “Dùng được.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. “Vậy tốt.”
Nàng đi tiếp, không nói thêm.
Lạc Hành Chu ở bên cạnh bỗng lên tiếng: “Nàng không hỏi ngươi có đau không.”
“Vì không liên quan.”
“Đúng.”
Tạ Hoài Uyên nghiêng đầu. “Lạc đạo hữu rất tán thành?”
“Ngươi đã vào sân. Từ lúc đó, chỉ còn chuyện ngươi dùng được kiếm hay không.”
Một câu hoàn toàn hợp lý.
Cũng rất giống cách Lạc Hành Chu đời trước nhìn một chiến trường đã nhận lệnh.
Tạ Hoài Uyên lại ghi thêm một dấu trong đầu rồi bỏ nó xuống. Hôm nay hắn còn việc khác.
Vòng thứ hai khó hơn vòng đầu.
Đối thủ của Tạ Hoài Uyên lần này là một kiếm tu độc lập tên Trình Vân, nhỏ hơn Lương Túc nhưng nhanh hơn hẳn. Trình Vân đã đứng ngoài xem trận trước, vừa vào sân liền chọn cách khác: không ép mạnh vào cổ tay phải, cũng không tranh trung tâm bằng lực. Hắn liên tục đổi mũi kiếm giữa tay cầm kiếm và chân trước của Tạ Hoài Uyên, buộc Tạ phải phản ứng ngắn, nhanh, nhiều lần.
Cách ấy chạm đúng điểm khó hơn.
Một lần dùng lực mạnh, cổ tay có thể chịu được nếu đường lực sạch. Mười lần đổi góc nhỏ liên tiếp mới là thứ dễ kéo cơn mỏi cũ trở lại.
Tạ Hoài Uyên không thể dùng cách của đời trước.
Hắn đổi luôn cách đánh.
Trình Vân đâm vào tay phải lần thứ ba, Tạ không gạt mũi kiếm ra ngoài. Hắn lùi nửa bước, để đường kiếm hụt trước chuôi kiếm của mình, sau đó tiến thẳng bằng chân trái. Khoảng cách bỗng ngắn tới mức cả hai đều khó phát huy đầu kiếm.
Trình Vân lập tức xoay người, định dùng vai tránh rồi kéo lại cự ly.
Tạ Hoài Uyên không cho.
Hắn đổi tay trái lên đỡ dưới chuôi trong đúng một nhịp, dùng cả cánh tay đưa thân kiếm ngang qua, chặn đường xoay chứ không chém. Trình Vân buộc phải bước sang bên. Chân vừa đặt xuống, mũi kiếm Tạ Hoài Uyên đã rời khỏi thế ngang, chạm vào cạnh sườn hắn.
“Dừng.”
Phan Nhạc lại giơ tay.
Trình Vân nhíu mày, nhìn bàn tay trái Tạ vừa rời chuôi. “Được dùng hai tay?”
“Luật không cấm.” Phan Nhạc đáp.
Trình Vân thở ra. “Ta chỉ nhìn tay phải của ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nói: “Ta cũng có hai tay.”
Lần này ngay cả Phan Nhạc cũng bật cười.
Tạ Hoài Uyên rời sân với nhịp thở cao hơn trận trước một chút. Cổ tay bắt đầu âm ỉ, nhưng vẫn không có cảm giác nóng hay sưng. Hắn xoay thử rất nhỏ, rồi dừng ngay khi thấy y tu phía xa đã quay đầu sang.
Không cần tự kiểm thêm.
Ninh Chiếu Tuyết cũng thắng vòng thứ hai.
Trận của nàng dài hơn trận đầu, nhưng không vì nàng chậm lại. Đối thủ lần này hiểu rằng lùi liên tục chỉ tự giao trung tâm, nên ngay từ đầu đã tranh đường thẳng với nàng. Hai kiếm va nhau ba lần trong chưa đầy mười hơi thở, tiếng thép dồn gấp đến mức người ngoài vừa nhận ra thế khóa đầu tiên thì Ninh Chiếu Tuyết đã đổi sang thế thứ hai.
Nàng không thắng bằng chạm kiếm.
Nàng ép người kia rời vòng.
Không phải dùng sức đẩy. Mỗi lần đối thủ muốn giành lại trung tâm, Ninh Chiếu Tuyết đều đặt kiếm vào đúng đường buộc hắn phải chọn giữa lùi hoặc nhận điểm chạm. Hắn chọn lùi bốn lần. Lần thứ năm, chân sau đã nằm ngoài vạch vôi.
Phan Nhạc gõ thanh gỗ xuống án.
“Nhánh Giáp, trận cuối.”
Trong sân lập tức yên hơn.
Tạ Hoài Uyên và Ninh Chiếu Tuyết cùng bước lên.
Không ai ngoài họ cần nhắc lại việc người thắng trận này sẽ giữ vị trí đứng đầu Nhánh Giáp trong lần xét Hộ Tuyến. Khế chính thức còn bị treo cho tới khi tuyến mở, nhưng thứ tự tranh suất hôm nay là thật. Quy Tàng muốn giữ quyền hộ tuyến của mình. Cô Phong muốn có một chỗ không phải đi sau bóng của đại tông môn.
Ninh Chiếu Tuyết đứng cách hắn ba bước.
“Ta hỏi lần cuối.” Nàng nói. “Tay ngươi dùng được?”
“Dùng được.”
“Vậy ta không nhường.”
Tạ Hoài Uyên nâng kiếm. “Ta cũng không cần.”
Phan Nhạc nhìn sang y tu.
Người nọ không phản đối.
Thanh gỗ hạ xuống.
Ninh Chiếu Tuyết bước trước.
Không dò.
Không vòng.
Kiếm đi thẳng vào khoảng giữa vai phải và cổ tay Tạ Hoài Uyên, một đường tưởng như quá rõ để gọi là khó tránh.
Tạ Hoài Uyên nghiêng thân, dùng thân kiếm đón lệch sang ngoài. Hắn không siết cổ tay, lực chuyển qua khuỷu đúng như hai trận trước. Thép chạm thép.
Ninh Chiếu Tuyết đổi ngay.
Mũi kiếm vừa bị gạt khỏi đường cũ đã quay xuống thấp, cắt vào khoảng chân trước hắn định dùng để lấy góc. Tạ Hoài Uyên buộc phải rút chân về. Chỉ một bước ấy, vị trí hắn vừa muốn dùng làm điểm mở cho thế sau đã mất.
Nàng tiến tiếp.
Tạ Hoài Uyên thử đưa mũi kiếm sang vai trái nàng, không phải để lấy điểm ngay mà để buộc nàng chọn đỡ hoặc lùi.
Ninh Chiếu Tuyết không chọn cả hai.
Nàng tiến nửa bước vào sát đường kiếm, xoay thân vừa đủ để mũi kiếm hắn lướt qua ngoài vai, đồng thời đưa chuôi kiếm ép vào thân kiếm Tạ. Khoảng cách giữa hai người bỗng ngắn đến mức mọi đường kiếm đẹp đều trở nên vô dụng.
Tạ Hoài Uyên phải đổi bước.
Cổ tay phải nhói rất mảnh.
Không nặng.
Nhưng đủ để nhắc hắn rằng cơ thể này không phải cơ thể đã cùng Ninh Chiếu Tuyết đánh qua hàng trăm hiệp trong ký ức.
Hai người tách ra nửa bước.
Lần đầu từ lúc thử kiếm bắt đầu, Tạ Hoài Uyên thấy mình không có một nhịp thừa để dựng thế lớn hơn.
Ninh Chiếu Tuyết không cho.
Nàng lại nâng kiếm.
Tạ Hoài Uyên hạ mũi kiếm thấp hơn một chút, chân trước đổi sang vị trí gần hơn.
Lần này hắn không chờ nàng bước vào thế mình muốn.
Hắn bước lên trước.