Chương 18 — Một Kiếm Hợp Lệ
CANON v1
Hắn bước lên trước. Ninh Chiếu Tuyết không lùi.
Khoảng cách ba bước bị rút còn hai trong một nhịp. Tạ Hoài Uyên đưa kiếm từ thấp lên, mũi kiếm không nhắm vào người nàng mà cắt ngang đường giữa hai bên. Nếu Ninh Chiếu Tuyết tiếp tục tiến thẳng, cánh tay cầm kiếm sẽ đi qua trước mũi kiếm hắn. Nếu nàng đổi hướng, hắn sẽ có nửa nhịp để lấy lại trung tâm vừa bị mất.
Đó là cách hắn quen bắt đầu một thế ép. Không cần kiếm trận. Không cần trận nhãn. Chỉ cần đối thủ chấp nhận một lựa chọn đầu tiên, lựa chọn thứ hai sẽ hẹp hơn lựa chọn thứ nhất.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn thấy đường ấy. Nàng vẫn tiến. Kiếm chuẩn của Hội dựng nghiêng trước thân, không va thẳng vào mũi kiếm Tạ Hoài Uyên. Nàng dùng đoạn giữa thân kiếm lướt qua đường cắt, ép mũi kiếm hắn lệch xuống nửa tấc rồi bước chân trái vào trong.
Nửa tấc ấy không đáng kể nếu chỉ nhìn kiếm. Nhưng nó đủ để cánh tay nàng không còn nằm trên đường Tạ đã chặn. Mũi kiếm của Ninh Chiếu Tuyết lập tức hướng lên vai phải hắn.
Tạ Hoài Uyên xoay người tránh. Cổ tay phải không xoắn theo phản xạ cũ; hắn kéo khuỷu về, dùng vai đưa cả cánh tay đổi góc. Đường tránh rộng hơn một chút, chậm hơn một chút, nhưng vẫn kịp.
Mũi kiếm lướt qua tay áo. Không chạm. Tạ Hoài Uyên vừa đặt lại chân sau, kiếm Ninh Chiếu Tuyết đã đổi sang ngang.
Hắn đỡ. Tiếng thép vang lên ngắn, không nặng. Ninh Chiếu Tuyết không dồn lực vào thế va. Nàng chỉ cần biết kiếm hắn đang ở đâu. Ngay khi hai thân kiếm chạm nhau, tay nàng đã thu nửa nhịp, mũi kiếm lại rời khỏi điểm tiếp xúc.
Tạ Hoài Uyên biết đường tiếp theo trước khi nó xuất hiện. Cạnh sườn trái. Hắn hạ khuỷu, mũi kiếm xoay xuống, đáng lẽ có thể cắt ngang từ trong ra ngoài để khóa đường nàng.
Đáng lẽ. Cơ thể hiện tại không đi hết quãng đổi lực ấy nhanh như trí nhớ. Một cơn căng mảnh chạy từ gốc ngón cái lên cổ tay. Không phải đau dữ, chỉ là dấu nhắc rất rõ rằng hắn đang định kéo một nhịp của người đã luyện kiếm mấy chục năm qua gân tay mười tám tuổi.
Tạ Hoài Uyên dừng xoay giữa chừng. Hắn không cố hoàn thành động tác. Chân phải lùi chéo, thân người tránh khỏi đường kiếm. Mũi kiếm Ninh Chiếu Tuyết quét qua trước bụng hắn, cách áo chưa đến một gang tay.
Ngoài vòng có người hít vào. Ninh Chiếu Tuyết không nhìn ra ngoài. Tạ Hoài Uyên cũng không.
Nàng đã bước tới nhịp thứ tư. Nếu cứ lùi, hắn sẽ bị nàng làm đúng điều nàng đã làm với hai đối thủ trước: giao từng đoạn sân cho nàng cho tới khi phía sau chỉ còn vạch vôi. Tạ Hoài Uyên đổi chân.
Lần này hắn không tránh sang ngoài đường kiếm, mà bước vào phía tay cầm kiếm của Ninh Chiếu Tuyết. Khoảng cách hẹp lại đột ngột. Kiếm dài mất bớt lợi thế khi hai người gần nhau. Ninh Chiếu Tuyết hạ chuôi, định xoay thân kiếm từ dưới lên. Tạ Hoài Uyên đưa tay trái chạm vào cuối chuôi kiếm của mình, không siết, chỉ đỡ đúng một nhịp để giữ thân kiếm ngang trước ngực.
Hai thanh kiếm kẹt vào nhau. Không ai có điểm. Ninh Chiếu Tuyết ngẩng mắt nhìn hắn.
Tạ Hoài Uyên nói rất thấp, đủ để chỉ người đối diện nghe thấy:
“Ngươi giữ nhịp kín hơn ta tưởng.”
Ninh Chiếu Tuyết chỉ nhíu mày.
“Xem hai trận đã đủ để tưởng?”
“Đủ để sai.”
“Vậy xem tiếp.”
Nàng đẩy mạnh chuôi kiếm. Tạ Hoài Uyên lập tức buông tay trái, thuận lực xoay vai, để thân kiếm hai bên trượt khỏi nhau thay vì cứng tay giữ. Ninh Chiếu Tuyết vừa thoát kiếm đã tiến tiếp.
Không hỏi thêm. Rất hợp nàng. Tạ Hoài Uyên lùi nửa bước rồi dừng.
Vị trí hiện tại cách vạch vôi phía sau còn hơn hai trượng. Trung tâm vòng nằm chéo bên trái hắn. Ninh Chiếu Tuyết đang ở trước mặt, hơi chếch phải. Ba điểm ấy đủ.
Hắn không cần một thế lớn. Chỉ cần làm nàng đi qua hai vị trí mình muốn. Ninh Chiếu Tuyết tiến.
Tạ Hoài Uyên nghiêng mũi kiếm sang trái, để hở vai phải nhiều hơn bình thường. Nàng không đánh vào chỗ hở. Kiếm của nàng đâm thấp xuống cánh tay cầm kiếm.
Tạ Hoài Uyên đã chờ đường ấy. Hắn rút khuỷu, đồng thời chuyển chân trái sang ngang. Kiếm không đỡ trực tiếp mà cắt từ ngoài vào, buộc Ninh Chiếu Tuyết phải nâng mũi kiếm nếu không muốn bị thân kiếm hắn đè lệch khỏi đường tấn công.
Nàng nâng. Lựa chọn thứ nhất. Tạ Hoài Uyên lập tức tiến chân phải, chiếm nửa khoảng giữa hai người.
Ninh Chiếu Tuyết có thể lùi thẳng để lấy lại cự ly, hoặc vòng sang trái hắn để giữ trung tâm. Nàng vòng trái. Lựa chọn thứ hai.
Mũi kiếm Tạ Hoài Uyên chuyển theo. Không nhanh hơn nàng. Nhưng hắn đã đặt nó ở đó trước khi nàng bước tới.
Ninh Chiếu Tuyết dừng chân trong một khoảnh khắc ngắn đến mức người ngoài có lẽ chỉ thấy tà áo nàng chậm lại. Tạ Hoài Uyên thấy rõ. Hắn đã lấy được nhịp đầu tiên.
Kiếp trước, rất nhiều người thua hắn từ chỗ này mà không biết mình đã thua từ khi nào. Một bước bị ép đổi, một đường kiếm phải nâng cao hơn dự định, một khoảng trống tưởng còn rộng nhưng thật ra đã nằm trong thế của hắn. Đến lúc nhận ra, lựa chọn cuối cùng thường chỉ còn một.
Nhưng Ninh Chiếu Tuyết không phải rất nhiều người. Nàng nhìn mũi kiếm đang chặn trước đường mình, rồi đột ngột bước thẳng vào. Không vòng tiếp.
Không lùi. Thẳng vào nơi hẹp nhất. Tạ Hoài Uyên hạ kiếm.
Ninh Chiếu Tuyết cũng hạ kiếm. Hai mũi kiếm gần như cùng lúc đổi từ vai xuống cánh tay đối phương. Nếu tiếp tục, cả hai đều có khả năng chạm.
Nhưng người chạm trước thắng. Tạ Hoài Uyên xoay cổ tay. Cơn đau mảnh lại nổi lên.
Lần này hắn không dừng hẳn. Hắn đổi đường lực xuống khuỷu, chấp nhận mũi kiếm chậm đi một phần nhỏ để giữ động tác sạch. Phần nhỏ ấy đủ.
Ninh Chiếu Tuyết rút tay về trước khi kiếm hắn tới, thân người xoay nghiêng, mũi kiếm nàng cắt ngang lên phía vai. Tạ Hoài Uyên thu kiếm chắn. Keng.
Nàng phá được thế. Không phải bằng một chiêu mạnh hơn. Nàng chỉ không đi tiếp con đường hắn đã vạch.
Tạ Hoài Uyên lùi một bước, lần đầu thật sự cười. Ninh Chiếu Tuyết nhìn thấy.
“Ngươi cười gì?”
“Hôm nay y tu đã hỏi câu này rồi.”
“Ta không phải y tu.”
“Ta biết.”
“Vậy đừng trả lời lệch.”
Tạ Hoài Uyên nâng kiếm trở lại. “Ta vừa xác nhận một việc.”
“Việc gì?”
“Ngươi không thích đi đường người khác chọn.”
Ninh Chiếu Tuyết đáp ngay: “Ai thích?” Thanh kiếm trong tay nàng đã tới trước khi câu cuối cùng rơi xuống.
Nhịp trận thay đổi từ đó. Ninh Chiếu Tuyết không còn để Tạ Hoài Uyên có đủ thời gian đặt hai lựa chọn liên tiếp.
Nàng không vội đến mức loạn kiếm. Trái lại, mỗi nhát đều càng ngắn hơn. Chỗ nào không cần quét rộng, nàng không quét. Chỗ nào một bước đủ ép người đổi chân, nàng không dùng hai bước. Kiếm chuẩn của Hội vốn hơi nặng đầu, vào tay nàng lại giống như không có đoạn thừa.
Tạ Hoài Uyên đỡ nhát thứ nhất bằng thân kiếm. Nhát thứ hai hắn tránh. Nhát thứ ba buộc hắn đổi tay trái lên cuối chuôi một hơi thở rồi lập tức bỏ.
Nhát thứ tư không nhằm người. Ninh Chiếu Tuyết cắt xuống khoảng trống trước mũi chân hắn. Tạ Hoài Uyên vừa định bước vào đó để lấy góc.
Hắn phải đổi. Một bước khác. Nàng đã ở đó.
Tạ Hoài Uyên không còn nghĩ về những trận đấu đời trước giữa hai người. Ký ức có thể nói Ninh Chiếu Tuyết sau này thích đổi nhịp ở đâu, thường dùng chân nào làm điểm bùng, từng có thói quen gì trước một đường kiếm giả. Nhưng thiếu niên trước mặt hắn đang đánh bằng thân thể hiện tại, hoàn cảnh hiện tại, mục tiêu hiện tại.
Nàng không phải cái bóng của người hắn từng biết. Và hắn cũng không phải người cầm kiếm ở đời trước. Mũi kiếm Ninh Chiếu Tuyết vụt tới.
Tạ Hoài Uyên nghiêng đầu tránh đường chém lên, thân kiếm đồng thời đẩy ngang vào cổ tay nàng. Ninh Chiếu Tuyết rút tay, nhưng lần này chậm hơn hắn nửa nhịp. Mũi kiếm Tạ Hoài Uyên có đường vào vai trái nàng.
Ngoài vòng lập tức im bặt. Tạ Hoài Uyên tiến. Ninh Chiếu Tuyết không lùi.
Nàng hạ trọng tâm, chân sau xoay một góc nhỏ, để vai trái rời khỏi đường mũi kiếm. Cùng lúc, kiếm nàng đâm thẳng từ dưới lên. Tạ Hoài Uyên buộc phải thu tay.
Cơ hội mất. Nhưng không hoàn toàn vô ích. Ninh Chiếu Tuyết đã phải đổi chân sau.
Tạ Hoài Uyên tiếp tục ép. Lần đầu từ đầu trận, nàng lùi một bước. Chỉ một bước.
Nhưng vòng sân đổi hẳn vị trí. Tạ Hoài Uyên không đuổi thẳng. Hắn nghiêng sang phải, để mũi kiếm giữ đường về trung tâm của nàng. Nếu Ninh Chiếu Tuyết muốn lấy lại giữa vòng, nàng phải đi qua trước kiếm hắn. Nếu nàng tiến sang trái, phía ấy sẽ đưa nàng gần vạch vôi hơn.
Một thế ép bắt đầu hình thành. Không phải kiếm trận. Không có linh lực cắm vào đất, không có vật ngoài sân, không có trận văn hay điểm neo. Chỉ là hai người, hai thanh kiếm, một vòng vôi và cách Tạ Hoài Uyên dùng vị trí để làm vài con đường trở nên đắt hơn những con đường khác.
Ninh Chiếu Tuyết nhìn sang vạch vôi bên trái một lần. Tạ Hoài Uyên thấy ánh mắt ấy. Nàng cũng biết hắn thấy.
Ninh Chiếu Tuyết bỗng dừng. Chỉ đúng một hơi thở. Tạ Hoài Uyên không tiến thêm.
Hắn biết kiểu im lặng này. Đối thủ bị ép thế thường có hai loại. Một loại càng chậm, càng tìm đường thoát. Một loại chấp nhận rằng đường thoát đang hẹp lại và dùng toàn bộ nhịp còn lại để đập vỡ thứ đang khép quanh mình.
Ninh Chiếu Tuyết luôn thuộc loại thứ hai. Nàng lao tới. Không có dấu báo trước ngoài việc mũi chân sau rời nền đá.
Kiếm đầu tiên đâm thẳng vào ngực. Tạ Hoài Uyên gạt sang ngoài. Kiếm thứ hai đổi ngay sang cánh tay.
Hắn thu khuỷu. Kiếm thứ ba gần như không có khoảng ngừng giữa hai đường trước, quét xuống chân trước. Tạ Hoài Uyên đổi bước.
Ninh Chiếu Tuyết theo đúng bước ấy. Không phải nàng biết hắn sẽ đặt chân ở đâu. Nàng chỉ không cho hắn đủ thời gian để đặt chân ở nơi khác.
Tạ Hoài Uyên lùi khỏi vị trí vừa chiếm. Thế ép chưa kịp khép đã bị xé mở. Ninh Chiếu Tuyết tiến thêm.
Tạ Hoài Uyên có thể tiếp tục lùi để kéo dài khoảng cách. Hắn không làm vậy. Lùi nữa chỉ trả lại toàn bộ trung tâm cho nàng. Một khi Ninh Chiếu Tuyết lấy lại nhịp quen thuộc, hắn sẽ phải bắt đầu từ đầu trong khi cổ tay đã qua bốn trận và thời gian chịu tải không còn nhiều như lúc sáng.
Hắn bước chéo vào trong. Hai kiếm va nhau ở khoảng rất gần. Tạ Hoài Uyên dùng vai trái chặn đường thân người, không chạm vào Ninh Chiếu Tuyết, chỉ chiếm đúng chỗ nàng cần để xoay kiếm. Nàng lập tức đổi hông, chuyển chuôi kiếm xuống thấp.
Tạ Hoài Uyên đã chờ. Mũi kiếm hắn vòng lên từ ngoài. Lần này đường kiếm rất sạch.
Vai phải Ninh Chiếu Tuyết ở ngay trước mũi kiếm. Một gang. Nửa gang.
Ninh Chiếu Tuyết đột ngột buông một tay khỏi chuôi. Không phải bỏ kiếm. Bàn tay trái nàng rời chuôi để thân trên xoay nhanh hơn, còn tay phải kéo kiếm lùi sát sườn. Vai phải thu vào đúng lúc mũi kiếm Tạ Hoài Uyên sượt qua lớp áo ngoài mà không chạm được thân.
Nàng đã đổi toàn bộ thế kiếm thành một đường cực ngắn. Mũi kiếm bật ra từ bên sườn. Tạ Hoài Uyên thấy rõ.
Đường vào bụng dưới. Hắn có hai cách. Cách nhanh nhất là xoay cổ tay phải, hạ mũi kiếm chặn chéo rồi lập tức phản lên. Đó là phản xạ đời trước, cũng là đường ngắn nhất.
Cổ tay hắn vừa động, gân tay đã kéo căng như sợi dây bị xoắn quá mức. Không thể. Cách thứ hai chậm hơn: thu khuỷu, kéo vai, đưa cả thân kiếm xuống bằng cánh tay.
Tạ Hoài Uyên chọn cách thứ hai ngay lập tức. Không do dự. Kiếm hắn hạ xuống.
Keng. Chặn được. Nhưng Ninh Chiếu Tuyết đã dùng chính lực chạm ấy để đổi hướng.
Mũi kiếm nàng trượt lên dọc thân kiếm Tạ Hoài Uyên. Từ bụng dưới lên ngực. Từ ngực sang vai.
Tạ Hoài Uyên rút kiếm về. Quá chậm nửa nhịp. Mũi kiếm Ninh Chiếu Tuyết dừng trên vai trái hắn.
Chỉ chạm áo. Không đâm. Không ép lực.
Nhưng chạm là chạm.
“Dừng!”
Giọng Phan Nhạc vang lên gần như cùng lúc. Ninh Chiếu Tuyết thu kiếm ngay. Tạ Hoài Uyên cũng hạ tay.
Cả sân im một khoảnh khắc. Rồi tiếng người mới trở lại, không lớn nhưng dồn thành một lớp ồn mỏng quanh vòng đấu. Phan Nhạc bước vào giữa hai người, nhìn vai trái Tạ Hoài Uyên, rồi nhìn mũi kiếm Ninh Chiếu Tuyết.
“Điểm chạm hợp lệ.”
Hắn quay sang bàn ghi.
“Nhánh Giáp, Ninh Chiếu Tuyết thắng.”
Không ai phải giải thích thêm. Tạ Hoài Uyên nhìn xuống cổ tay phải.
Cảm giác căng vẫn ở đó. Không nóng thêm. Không sưng. Vừa rồi hắn đã chọn đường lực chậm hơn vì cổ tay không chịu nổi đường nhanh nhất, và Ninh Chiếu Tuyết đã lấy chính nửa nhịp ấy.
Nhưng nếu chỉ nói hắn thua vì cổ tay, cũng là sai. Trước đó nàng đã buộc hắn phải dùng đến lựa chọn ấy. Nàng phá thế ép trước khi nó khép. Nàng đổi nhịp đúng lúc hắn không còn khoảng trống để dựng lại. Đến đường kiếm cuối cùng, nàng không đánh vào thương thế; nàng đánh vào khoảng thời gian giữa điều hắn nhìn thấy và điều thân thể hiện tại làm được.
Đó là kiếm của nàng. Không cần hắn nhường. Không cần ai giải thích hộ.
Y tu từ ngoài vòng đi tới, vẻ mặt không khác gì lúc sáng.
“Đưa tay.”
Tạ Hoài Uyên đưa tay phải ra. Ninh Chiếu Tuyết đứng bên cạnh chưa rời đi. Y tu ấn hai điểm ở cổ tay, bảo hắn nắm, mở, rồi xoay rất nhỏ. Tạ Hoài Uyên làm theo.
“Đau tăng?”
“Không đáng kể.”
Y tu nhìn hắn. Tạ Hoài Uyên sửa lời: “Tăng một chút lúc xoay nhanh. Hiện tại đã xuống.”
“Có tê?”
“Không.”
“Có nóng?”
“Không.”
Y tu gật đầu, nhưng vẫn nói: “Hôm nay hết kiếm.”
“Ta vừa thua.”
“Thắng ta cũng cấm.”
“Vậy công bằng.”
Y tu buông tay hắn ra. “Một canh giờ nữa kiểm lại.” Tạ Hoài Uyên gật đầu.
Ninh Chiếu Tuyết lúc này mới nói: “Ta không đánh vào tay phải.”
“Ta biết.”
“Ta cũng không muốn nghe người khác nói ta thắng vì tay ngươi.”
Tạ Hoài Uyên nhìn nàng. “Ngươi định đi giải thích với từng người?” Ninh Chiếu Tuyết nhíu mày. “Không.”
“Vậy đừng quản họ nói gì.”
“Còn ngươi?”
“Ta?”
“Ngươi nói gì?”
Tạ Hoài Uyên cúi nhìn thanh kiếm chuẩn trong tay, rồi trả nó cho người giữ giá kiếm.
“Ta thua một kiếm.”
Ninh Chiếu Tuyết chờ. Tạ Hoài Uyên nói tiếp: “Hợp lệ.” Nét căng giữa mày nàng cuối cùng mới hạ xuống một chút.
“Được.”
Chỉ một chữ. Rất giống Ninh Chiếu Tuyết.
Phan Nhạc gọi người của Cô Phong tới bàn ghi để xác nhận kết quả nhánh. Hàn Tố Nghi vẫn ngồi phía sau án, không vội trao bất kỳ lệnh bài nào. Thắng trận là thắng trận. Khế chưa mở vẫn là khế chưa mở. Tây Uyên không vì một trận kiếm đẹp mà quên những điều đã nói hôm qua.
Ninh Chiếu Tuyết đi được hai bước rồi quay lại.
“Tạ Hoài Uyên.”
“Hửm?”
“Lần sau tay lành, đánh lại.”
Không phải khiêu khích. Cũng không phải an ủi. Chỉ là một lời hẹn kiếm đơn giản đến mức không cần thêm nghĩa khác.
Tạ Hoài Uyên đáp: “Được.” Nàng quay đi. Tạ Hoài Uyên lúc này mới nhìn sang phía hành lang.
Lạc Hành Chu vẫn đứng ở chỗ cũ. Hắn không có vẻ bất ngờ vì kết quả, cũng không có vẻ hài lòng vì Tạ Hoài Uyên thua. Ánh mắt chỉ dừng ở cổ tay phải một thoáng, sau đó chuyển lên vai trái nơi kiếm Ninh Chiếu Tuyết vừa chạm.
Tạ Hoài Uyên biết hắn đã nhìn thấy đường kiếm cuối cùng. Có lẽ còn nhìn rõ hơn phần lớn người ngoài sân. Lạc Hành Chu bước tới khi người quanh vòng bắt đầu tản sang bàn ghi.
“Thấy được?” hắn hỏi.
Tạ Hoài Uyên biết hắn hỏi gì.
“Thấy.”
“Vẫn không kịp.”
“Ừ.”
Lạc Hành Chu im một nhịp. Tạ Hoài Uyên nhìn hắn. “Lạc đạo hữu định an ủi ta?”
“Không.”
“May quá.”
“Ta chỉ định nói đường cuối của nàng rất sạch.”
Tạ Hoài Uyên quay nhìn Ninh Chiếu Tuyết đang ký xác nhận bên bàn ghi.
“Ta biết.”
Lần này Lạc Hành Chu không nói thêm. Phan Nhạc gõ thanh gỗ lên mép án, gọi các bên giữ lại để công bố thứ tự nhánh và phần việc tiếp theo. Tạ Hoài Uyên đứng dưới mái hiên, cổ tay còn âm ỉ, vai trái không hề đau, trong đầu lại rất yên.
Một điểm đã được tính. Người thắng đã có tên. Còn Hộ Tuyến Khế, từ đầu đến cuối, vẫn chưa phải phần thưởng chỉ cần thắng kiếm là có thể cầm đi.