Chương 20 — Ngưỡng An Toàn Cũ
CANON v1
Sáng hôm sau, người Tây Uyên lại bắt tất cả đứng ngoài dây vàng. Lạc Hành Chu đến trước giờ hẹn gần nửa khắc, nhưng Tề Mặc đã có mặt. Hai người Tây Uyên hôm qua đang đi từ mốc đá thứ nhất về phía chân dốc, một người cầm chùy gỗ, người kia mang bình nước nhỏ và bó que đánh dấu. Mỗi chỗ nền cũ từng lún đều được gõ lại, rãnh thoát nước được đổ thử một lượt, còn vệt đất mềm bên chân dốc vẫn giữ nguyên ba lá cờ vàng cắm thành hình vòng cung.
Không ai bước qua chỉ vì trời đã sáng thêm một ngày. Khung tải của Huyền Lô nằm phía ngoài dây, bốn bánh gỗ đã chèn nêm; ba hòm châm nổi của Vô Tướng còn nguyên niêm giấy. Lương Túc đứng cạnh khung, vừa kiểm khóa đồng vừa nhìn người Tây Uyên gõ nền, không có vẻ sốt ruột.
“Chỗ cờ vàng rộng thêm nửa thước.” Người kiểm nền nói khi quay lại. “Không phải sụt mới. Đêm qua đất ngậm nước, mép mềm lan ra. Đường chính từ mốc một tới mốc hai vẫn đứng. Đường rút phía đông dùng được.”
Tề Mặc hỏi: “Có dấu ép mới dưới chân kè?”
“Không.”
“Rãnh nước?”
“Không đổi hướng.”
Người Tây Uyên thứ hai cắm thêm một cọc nhỏ ở đầu dây vàng rồi mới tháo thẻ gỗ khỏi thắt lưng. “Cho người vào. Xe nặng vẫn cấm. Ai dẫm qua vòng cờ này, ta đuổi ra trước rồi mới hỏi thuộc tông nào.”
Lương Túc cười một tiếng. “Ta nhớ.”
Tề Mặc nhận thẻ, đọc xong mới quay sang nhóm phía sau. “Mở hòm châm. Lần không tải trước.”
Lạc Hành Chu bước qua dây cùng hắn. Đoạn được phép dùng ngắn hơn cảm giác trên bản đồ. Từ mốc thứ nhất tới mốc thứ hai chỉ là một dải đường đá men theo chân sườn, một bên có kè thấp, bên còn lại mở ra lối đất đi về phía đông. Xa hơn mốc hai, đường chính tiếp tục vòng lên, nhưng hôm nay không thuộc phần của họ; phía tây và toàn bộ vùng cờ đỏ của trung tuyến còn cách đây một quãng, không nhìn thấy từ chỗ này.
Lạc Hành Chu thích như vậy. Một đoạn ngắn, hai mốc rõ, một lối rút đã kiểm. Ít thứ cần nhớ hơn đồng nghĩa nếu có sai lệch, họ sẽ biết nó xuất hiện ở đâu trước khi tranh nhau xem nên gọi tên nó thế nào.
Tề Mặc mở hòm đầu tiên. “Ba châm. Không thêm.”
“Ta biết.” Lạc Hành Chu đáp.
“Ta vẫn nhắc.”
Lạc Hành Chu không nói nữa. Hắn nhận ba cây châm nổi, loại thân đồng ngắn chỉ cắm vào lớp đất trên cùng và ghi độ nghiêng của linh lưu gần mặt, không nối sâu xuống Thanh Mạch. Một cây đặt sát mốc một, một cây ở giữa đoạn, cây cuối gần mốc hai; cả ba đều nằm ngoài vệt đất mềm và cách mép kè đủ xa.
Khi hắn cắm cây thứ hai, một giọng nói từ lối đông vang tới: “Lạc đạo hữu hôm nay lại được nhắc trước khi làm?” Lạc Hành Chu không cần quay lại cũng biết là ai.
Tạ Hoài Uyên đi cùng một người Quy Tàng phụ trách bản ghi tuyến. Cổ tay phải quấn một lớp băng mỏng hơn hôm qua, ngoài ra không có gì khác. Hắn không cầm kiếm trong tay; thanh kiếm bên hông vẫn nằm yên trong vỏ, vị trí dây buộc còn được kéo cao hơn thường lệ để chuôi không va vào cổ tay khi đi.
“Tề sư huynh nhắc đúng việc.” Lạc Hành Chu nói.
Tạ Hoài Uyên dừng ngoài khoảng đặt châm. “Vậy ta không giúp ngươi phản đối.”
Tề Mặc ngẩng lên khỏi bản ghi. “Ngươi tới làm gì?”
Người Quy Tàng đi cùng đưa lệnh bài. “Bản đo này có thể ảnh hưởng phần xét tuyến sau khi mở lại. Theo quy củ kiểm chéo cũ, Quy Tàng giữ một người chứng kiến phần tải. Ta giữ sổ, Tạ sư đệ nhìn hiện trường.”
Tề Mặc đọc lệnh bài, trả lại. “Chỉ chứng kiến.”
Tạ Hoài Uyên gật đầu. “Chỉ chứng kiến.”
Ánh mắt Tề Mặc dừng trên lớp băng ở cổ tay hắn. “Y tu nói gì?”
“Chiều qua kiểm lại không sưng, không nóng thêm. Dùng tay bình thường được, nhưng hai ngày không được ép kiếm nhanh.” Tạ Hoài Uyên đáp rất tự nhiên. “Ta không định dùng khung tải để luyện kiếm.”
Lương Túc đang chỉnh nêm bánh gần đó bật cười. Tề Mặc chỉ nói: “Vậy đừng để ta phải gọi y tu tới đây.”
Kết quả kiểm lại đơn giản hơn Lạc Hành Chu tưởng. Hắn ghi nó xuống trong đầu rồi bỏ sang bên. Cổ tay chưa lành hẳn, không có thương mới, Tạ Hoài Uyên được phép hoạt động bình thường nhưng không được ép nhịp kiếm; đủ để giải thích vì sao người này có mặt, cũng đủ để ngăn bất kỳ ai biến buổi khảo sát thành lý do cho hắn rút kiếm.
Phía mốc hai có tiếng người gọi. Ninh Chiếu Tuyết dẫn ba người Cô Phong đi cùng một người Tây Uyên từ lối trên xuống, mỗi người đeo một đoạn dây cứu hộ cuộn gọn sau lưng. Hôm nay nàng không tới xem kiếm; thẻ đường tạm màu nâu treo rõ bên thắt lưng, trên đó chỉ đóng dấu phần công khai.
Người Tây Uyên đi cùng họ chỉ về một mái chứa thấp bên đường đông. “Dây dự phòng ở đó. Nước ở bể đá sau mái. Nếu đường chính có lệnh đóng, các ngươi đưa người xuống lối đông, không tự dẫn lên trên vì nghĩ ngắn hơn.”
Ninh Chiếu Tuyết hỏi: “Mốc nào tính là hết phần chúng ta được đi?”
“Mốc hai.”
“Phía sau mốc hai nếu có người gặp nạn?”
“Cứu người trước mắt thì cứu. Nhưng muốn dẫn đội vào sâu phải báo người phụ trách đoạn. Khác nhau ở chỗ đừng lấy hai chữ cứu người làm cớ để đi xem thứ không thuộc phạm vi.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. “Rõ.”
Nàng nhìn sang bên này đúng lúc Tạ Hoài Uyên cũng quay đầu. Hai người chỉ gật một lần, không ai nhắc trận hôm qua. Sau đó Ninh Chiếu Tuyết tiếp tục đi theo người dẫn đường về phía mái chứa dây, còn Tạ Hoài Uyên quay lại nhìn Lương Túc tháo nêm bánh khỏi khung tải.
Mọi người đều có lý do hợp lệ để đứng ở đây. Chính điều ấy khiến Lạc Hành Chu thấy buổi sáng này đáng để nhớ kỹ hơn những ngày có kẻ cố tình làm sai.
Lần đo không tải mất gần một khắc. Khung của Huyền Lô chưa nhúc nhích. Ba châm nổi được đánh thức bằng cùng một nhịp linh lực nhẹ, rồi để tự trả về vị trí. Lạc Hành Chu ngồi cạnh châm giữa, không truyền thêm gì vào nó; hắn chỉ nhìn thân đồng nghiêng, dừng, sau đó đứng lại gần thẳng.
“Tám hơi.” Người giữ châm ở mốc một báo.
“Chín.” Lạc Hành Chu nói.
Người ở mốc hai đáp: “Chín rưỡi.” Tề Mặc ghi ba con số lên thẻ tre. “Lặp lại.”
Lần thứ hai chênh không đáng kể. Châm ở mốc hai vẫn chậm hơn mốc một một chút, nhưng không đủ để tự gọi thành biến cố; nền không nứt, rãnh không đổi nước, dấu cảnh giới của Tây Uyên không động. Tề Mặc bắt cả ba người chờ thêm một đoạn rồi mới cho châm nghỉ.
Lương Túc hỏi: “Được kéo khung chưa?”
“Được.” Tề Mặc đáp. “Không tải trước.”
Bốn người Huyền Lô đẩy khung qua mốc một. Nó là một bộ giàn thấp bằng gỗ bọc đồng, rộng vừa đủ một bánh xe hàng, giữa có hai thanh ngang để đặt khối thử nhưng hiện giờ để trống. Bánh không ép sâu xuống nền; tiếng lăn đều, chậm, không khác mấy một xe dụng cụ nhẹ.
Lạc Hành Chu nhìn châm giữa trước, không nhìn khung. Khi bánh trước đi qua, thân châm nghiêng về phía đường rồi trở lại. Bánh sau qua, nó nghiêng lần nữa, biên độ thấp hơn; đúng kiểu phản ứng mà bản ghi cũ mô tả trên một nền chịu tải đều.
“Mốc một bình thường.”
“Giữa bình thường.” Lạc Hành Chu nói.
“Mốc hai bình thường.”
Khung đi hết đoạn, vòng sang lối đông rồi dừng. Không ai vội chuyển sang tải thật. Tề Mặc cho người kiểm cả ba chân châm, Lương Túc xem lại bánh, người Tây Uyên đi một lượt dọc mép kè rồi mới quay về.
“Không dấu mới.” người Tây Uyên báo.
Tề Mặc nhìn đồng hồ nước nhỏ bên thẻ ghi. “Chờ thêm mười hơi.”
Họ chờ mười lăm. Không có gì xảy ra. Lương Túc mới cho đặt mức tải thứ nhất lên khung. Hai khối đá chuẩn được khóa giữa giàn bằng thanh đồng, tổng lực thấp hơn rất nhiều mức xe hàng nặng vẫn từng đi qua đoạn này trước khi tuyến đóng. Hắn tự kiểm hai khóa, sau đó gọi một người Tây Uyên nhìn lại trước khi tháo nêm.
“Trong ngưỡng cũ.” người Tây Uyên nói.
“Trong ngưỡng cũ.” Tề Mặc xác nhận từ bản ghi.
Khung bắt đầu lăn. Lần này châm mốc một nghiêng sâu hơn một chút. Nó vẫn trở về trong khoảng được ghi là an toàn. Châm giữa phản ứng sau đó hai hơi, không vượt vạch khắc trên thân; khi khung đi quá nửa đường, châm mốc hai cũng hạ xuống rồi đứng lại.
Lạc Hành Chu không thấy lý do để dừng. Đây mới là điều hắn không thích. Nếu một thứ nguy hiểm trưng đủ dấu hiệu để ai cũng nhận ra, việc tránh nó thường không khó. Thứ khó là một phép đo hợp lệ, một mức tải hợp lệ, một mặt đất vừa được kiểm hợp lệ, tất cả cùng nói rằng có thể tiếp tục.
Khung qua mốc hai an toàn. Lương Túc không nói “ta đã bảo”. Hắn chỉ cho người kéo khung về lối đông, tháo hai khối đá rồi kiểm chân bánh. Tề Mặc đi dọc ba châm, cúi xem vạch trở về từng cây.
“Châm giữa chậm hơn lần không tải một hơi.” Lạc Hành Chu nói.
Tề Mặc hỏi: “So với bản ghi cũ?”
“Vẫn nằm trong khoảng từng có.”
“Vậy ghi là chậm một hơi.”
“Được.”
Tề Mặc không hỏi hắn cảm thấy thế nào. Lạc Hành Chu cũng không cần. Một hơi chậm chưa phải bằng chứng để đóng cả đoạn đường, càng không phải lý do để gọi điều mình nghi ngờ thành sự thật.
Tạ Hoài Uyên đứng ngoài đường kéo, nhìn thân châm giữa. “Ngươi muốn chờ lâu hơn.”
Lạc Hành Chu quay sang. “Vì sao nói vậy?”
“Ngươi chưa thu châm.”
“Chưa đến lượt thu.”
“Đúng.” Tạ Hoài Uyên đáp, rõ ràng không định tranh.
Tề Mặc nghe thấy nhưng không xen vào. Hắn nhìn đồng hồ nước, tự kéo thời gian nghỉ dài gấp đôi quy củ cũ trước khi cho phép đặt mức tải thứ hai. Không ai phản đối; họ có cả buổi sáng, và chờ thêm không làm phép đo kém đi.
Mức thứ hai vẫn thấp hơn ngưỡng tải cũ tối đa. Lương Túc cho thay hai khối đá bằng một khối nặng hơn và một khối nhỏ để đúng dấu cũ trong sổ. Người Tây Uyên kiểm khóa, kiểm bánh, nhìn lại cờ vàng bên chân dốc rồi nhắc lần nữa: “Nếu có lệnh dừng, kéo sang đông. Không lùi về cờ vàng.”
“Nhớ.” Lương Túc nói.
Ninh Chiếu Tuyết lúc này đang ở gần mốc hai. Nhóm Cô Phong vừa kiểm xong mái chứa dây và được người dẫn đường cho đứng ngoài vạch trắng xem cách một đội tải nhẹ rút sang lối đông khi có lệnh. Nàng giữ ba người của mình sau vạch, không chen vào khu châm nổi.
Lạc Hành Chu nhìn một lượt vị trí mọi người. Tề Mặc và hai người giữ ghi ở gần mốc một. Khung tải chuẩn bị đi từ đó về mốc hai. Ninh Chiếu Tuyết cùng đội Cô Phong ở đầu xa, còn Tạ Hoài Uyên đứng ngoài đường kéo, gần châm giữa.
Ba vị trí. Đủ.
“Bắt đầu.” Tề Mặc nói.
Bánh trước vừa qua mốc một, châm đồng đã nghiêng. Không quá vạch. Khung đi chậm hơn lần trước. Lương Túc không tự đẩy mà để hai người Huyền Lô giữ đều lực hai bên, tránh một bánh ăn tải trước. Mỗi khi bánh vượt qua một khe ghép đá, tiếng khóa đồng trên giàn rung một tiếng nhỏ rồi tắt.
Lạc Hành Chu nhìn châm giữa. Nó nghiêng khi khung còn cách ba bước, sớm hơn lần trước.
“Ghi: châm giữa nhận lực sớm.” hắn nói.
Tề Mặc ở phía sau hỏi: “Biên độ?”
“Chưa vượt.”
“Tiếp tục tốc độ cũ.”
Không ai tăng lực. Khung qua châm giữa. Thân đồng hạ thấp hơn mức tải thứ nhất nhưng vẫn chưa chạm vạch cảnh giới. Lạc Hành Chu đợi nó trở lại.
Một hơi. Hai hơi. Ba hơi. Nó đứng lên.
“Trở lại.” Lạc Hành Chu báo.
Khung đã đi gần tới mốc hai. Châm cuối nghiêng đúng lúc bánh trước tiến vào phạm vi của nó. Ninh Chiếu Tuyết và ba người Cô Phong đứng yên ngoài vạch trắng; người Tây Uyên đi cùng họ đã đặt tay lên thẻ báo dừng, nhưng không có dấu nào yêu cầu dùng tới.
Khung vượt mốc hai. Không nứt đất. Không lệch bánh. Không cờ động.
Lương Túc lập tức cho kéo khung sang lối đông như kế hoạch. Hai người Huyền Lô bắt đầu tháo tải, không chờ ai nhắc.
Tề Mặc nói: “Giữ châm. Chờ.”
Lạc Hành Chu đã làm vậy. Châm mốc một trở về trước. Châm mốc hai theo sau. Châm giữa vẫn nghiêng rất ít, đầu đồng lệch khỏi đường thẳng chỉ một vệt nhỏ đến mức nếu đứng xa hai bước sẽ khó nhìn ra.
“Nó chưa về.” Tạ Hoài Uyên nói.
“Ta thấy.”
Tề Mặc đi tới nhưng dừng ngoài vòng châm. “Bao lâu?”
“Mười một hơi.”
“Bản cũ dài nhất?”
“Mười.” người giữ sổ đáp.
Lạc Hành Chu nhìn thân đồng. Hơi thứ mười hai, nó đứng thẳng.
“Về rồi.”
Không ai thở phào. Tề Mặc cúi xem vạch chân châm rồi nói: “Ghi mười hai. Dừng mức hai tại đây. Không lặp lại.”
Lương Túc ở phía đông nghe rõ. “Tải đã tháo.”
Hàn Tố Nghi không có mặt, nhưng quyền dừng của Tây Uyên không cần chờ nàng. Người kiểm nền lập tức kéo thẻ đỏ nhỏ ra khỏi túi, giơ lên cho cả hai đầu thấy. “Dừng toàn bộ. Chưa thu châm.”
Mọi người làm đúng lệnh. Lạc Hành Chu quỳ xuống cách châm giữa một cánh tay. Hắn không chạm vào nó. Mười hai hơi thay vì mười chưa đủ nói ngưỡng cũ đã sai, nhưng đã đủ để kết thúc phép thử hôm nay và đưa kết quả trở về bàn.
Đó là lúc viên sỏi dưới mép kè bật lên. Không rơi xuống. Nó bật ngược khỏi khe đá, cao chưa tới một ngón tay rồi nằm yên trên mặt đường.
Lạc Hành Chu đứng dậy ngay. “Rời mép kè.”
Tạ Hoài Uyên đã lùi trước khi câu cuối cùng dứt. Một tiếng rất nhỏ chạy dưới nền, giống âm thanh móng tay kéo qua mặt gốm. Không ở dưới khung tải; khung đã nằm ngoài lối đông, tải đã tháo. Âm thanh bắt đầu từ phía sau châm giữa rồi chạy dọc theo chân kè về phía mốc một.
Người Tây Uyên giơ thẻ đỏ cao hơn. “Tất cả sang đông!”
Tề Mặc lập tức đáp: “Bỏ châm. Người trước.”
Không ai cúi xuống thu dụng cụ. Lạc Hành Chu quay về hướng đông. Tạ Hoài Uyên ở bên phải hắn, người Quy Tàng giữ sổ ở sau một bước. Phía trước, Ninh Chiếu Tuyết đã kéo một người Cô Phong khỏi vạch trắng và đẩy cả nhóm về lối rút như đúng phần vừa học sáng nay.
Nền dưới chân Lạc Hành Chu rung một lần. Không mạnh. Nhưng châm giữa vừa đứng thẳng bỗng đổ hẳn sang phía tây.
“Không chạy sát kè.” Lạc Hành Chu nói. “Giữ giữa đường.”
Tạ Hoài Uyên không hỏi. Hắn dùng tay trái nắm vai người Quy Tàng phía sau, kéo người nọ lệch khỏi một khe ghép vừa há miệng dưới chân. Cổ tay phải vẫn giữ gần thân, không chạm kiếm.
Tiếng kéo gốm dưới nền ngừng mất một hơi. Rồi mặt kè phía sau họ phồng ra. Đá không nổ. Ba phiến ghép ở chân kè chỉ cùng lúc trượt về phía trước một đoạn, như có thứ gì bên dưới vừa đổi chỗ chịu lực. Bụi xám phun khỏi khe, một thanh chống gỗ cũ ở lối bảo trì bên sườn kêu rắc.
Lạc Hành Chu nhìn thấy nguy hiểm trước khi hiểu hết cơ chế. “Rời hành lang phụ!”
Hai người Tây Uyên đang đứng gần cửa lối bảo trì lập tức lao ra. Người sau cùng vừa qua khỏi ngưỡng thì nửa mái đá phía trên hạ xuống, đập vào thanh chống và ép cả cửa hành lang méo sang một bên.
Ầm. Lần rung thứ hai mạnh hơn. Bụi che mất mốc một. Lạc Hành Chu không nghe thấy tiếng Tề Mặc trong một nhịp, sau đó thẻ truyền tin bên hông rung lên. Một tiếng gõ ngắn vang trong miếng ngọc — tín hiệu dừng — rồi lặp lại lần thứ hai từ một hướng không đúng.
Hắn rút thẻ ra. Đường sáng trên mặt ngọc vốn phải nối thẳng về mốc một lại lệch sang cạnh trái, như tín hiệu vừa đi qua một điểm trung chuyển không tồn tại.
“Tề sư huynh.” Lạc Hành Chu gọi.
Thẻ đáp một tiếng rè, rồi giọng Tề Mặc vỡ thành hai đoạn chồng lên nhau: “—ở nguyên— … đừng qua—” Một đường nứt mở ngang mặt đường phía sau Tạ Hoài Uyên.
Tạ Hoài Uyên nhìn nó, rồi nhìn Lạc Hành Chu. Không cần ai giải thích, cả hai cùng lùi về phía mốc hai thay vì thử vượt qua khe đang rộng ra.
Bên kia bụi, người Tây Uyên gọi tên từng người. Phía đông, giọng Ninh Chiếu Tuyết đáp lại rõ hơn: “Cô Phong bốn người, đủ.”
Lạc Hành Chu vừa định báo thì một đoạn mặt đường giữa họ và mốc một sụp xuống. Không sâu đến mức nuốt cả sườn núi, nhưng đủ rộng để cắt ngang đường chính. Hai phiến đá lật nghiêng, khối đất bên dưới rỗng đi thành một hõm tối; bụi tràn lên che hẳn bóng người phía Tề Mặc.
Tạ Hoài Uyên giữ người Quy Tàng lùi thêm một bước. Lạc Hành Chu nhìn sang phía đông: Ninh Chiếu Tuyết ở ngoài đầu mốc hai, còn hắn và Tạ Hoài Uyên bị giữ lại trong đoạn giữa bởi khe sụp phía sau và nền vẫn đang rung dưới chân.
Khung tải đã nằm ngoài đường, tải cũng đã tháo trước khi viên đá đầu tiên bật khỏi khe. Không ai vượt ngưỡng cũ. Ngưỡng cũ vẫn vừa thất bại.