Chương 21 — Giữa Hai Đầu Đường
CANON v1
Đoạn đường vừa sụp không rơi tiếp ngay. Tạ Hoài Uyên không coi đó là tin tốt; thứ vừa đổi chỗ chịu lực thường có một khoảng im lặng trước khi quyết định sẽ đứng yên hay kéo theo phần bên cạnh. Hắn giữ người Quy Tàng cầm sổ lùi khỏi mép hõm tối, rồi nhìn sang Lạc Hành Chu trước khi nhìn bất kỳ thứ gì khác.
Lạc Hành Chu vẫn đứng vững. Áo ngoài dính bụi ở vai trái, thẻ truyền tin còn nằm trong tay, không thấy máu hay dấu va đập mới. Người giữ sổ thở gấp nhưng chân tay nguyên vẹn; bàn tay ôm chặt túi da trước ngực đến mức các khớp ngón trắng bệch.
Phía đông, tiếng Ninh Chiếu Tuyết xuyên qua lớp bụi mỏng hơn. “Cô Phong bốn người, đủ.”
Một giọng khác theo sau, là Lương Túc. “Huyền Lô phía đông ba người, đủ. Khung đã ở ngoài đường, không còn tải.”
Người Tây Uyên dẫn Cô Phong cũng báo một tiếng. Những câu trả lời ngắn nối nhau từ lối đông, không ai chen thêm phán đoán về nguyên nhân. Tạ Hoài Uyên nghe đủ để biết phần phía mốc hai chưa có người mất dấu.
Hắn quay về phía bụi dày che mốc một. “Phía mốc một báo người.”
Không có tiếng đáp ngay. Một hòn đá nhỏ từ mép hõm lăn xuống, chạm hai lần vào vách đất rồi im mất. Tạ Hoài Uyên không bước tới xem sâu bao nhiêu; độ sâu không quan trọng bằng việc mép đất dưới chân hắn vẫn có thể tiếp tục vỡ.
Lạc Hành Chu nâng thẻ truyền tin lên. Đường sáng trên mặt ngọc vẫn lệch sang cạnh trái, không chỉ về phía mốc một như trước. Hắn gọi một lần: “Tề sư huynh.”
Âm thanh trả lại bị xé thành hai lớp. Một lớp như ở ngay dưới chân, lớp còn lại vọng từ phía sau kè, cả hai đều không đúng với vị trí Tề Mặc vừa đứng trước khi bụi phủ xuống.
Tạ Hoài Uyên nói: “Tắt nó.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn một thoáng. “Ta cũng định vậy.”
Hắn bẻ đường linh lực khỏi thẻ. Ánh sáng trên mặt ngọc tắt ngay, tiếng rè cũng biến mất. Tạ Hoài Uyên không hỏi Lạc Hành Chu đã nhìn ra bao nhiêu; một thứ có thể truyền lời nhưng nói sai phương hướng không còn là vật dẫn đường, dùng tiếp chỉ khiến người sống tự bước theo một lời nói dối.
“Phía mốc một!” Tạ Hoài Uyên gọi lớn lần nữa. “Báo người, không báo tình hình.”
Lần này có tiếng ho từ sau bụi, rồi giọng Tề Mặc vang ra, khàn hơn bình thường nhưng vẫn đủ rõ. “Ta ở đây. Hai người giữ ghi đủ. Một người Huyền Lô ở phía này. Tây Uyên hai người.”
Hắn dừng nửa nhịp. “Một người trẹo chân, tự đi được. Không ai bị kẹt.”
Tạ Hoài Uyên nhìn sang Lạc Hành Chu. Người kia chỉ gật một lần.
“Giữ người cách mép sụp.” Lạc Hành Chu gọi qua. “Đừng dùng thẻ dẫn hướng.”
Tề Mặc đáp: “Biết. Các ngươi ở nguyên đoạn giữa, chưa qua mốc hai.”
Tạ Hoài Uyên liếc về phía đông. Câu cuối đúng vào chỗ họ đang gặp khó: từ chỗ ba người đứng tới mốc hai chỉ còn hơn chục bước, nhưng ba phiến đá cuối đã không còn nằm ngang như lúc sáng. Một mép đá đội lên, mép khác hụt xuống; đường không gãy hẳn, song không ai còn đủ lý do gọi nó là nền chắc.
Ninh Chiếu Tuyết cũng nhìn thấy. Nàng không bước ngược vào vùng vừa bị lệnh rút, mà quay người chỉ vào mái chứa dây phía sau. “Mang hai cuộn. Không cần móc sắt.”
Ba người Cô Phong tản ra ngay. Một người chạy lấy dây, hai người còn lại đứng thành hàng trên phần đất đông đã được kiểm từ sáng. Lương Túc kéo nhóm Huyền Lô và khung tải lùi xa thêm, chừa hẳn khoảng trống trước mốc hai.
Tạ Hoài Uyên nhìn cách Ninh Chiếu Tuyết làm rồi nói với người giữ sổ: “Ngươi qua trước.”
Người nọ giật mình. “Tạ sư đệ, ta—”
“Ngươi không có việc phải chứng minh ở đây.” Tạ Hoài Uyên nhìn túi da trước ngực hắn. “Sổ cũng không.”
Lạc Hành Chu nói: “Đưa sổ qua trước. Người ngã còn có thể kéo, giấy rơi xuống hõm thì không ai xuống lấy.”
Người giữ sổ cắn răng, tháo túi da ra. Tạ Hoài Uyên nhận bằng tay trái, giữ cổ tay phải gần thân như từ đầu buổi sáng. Vết thương không ngăn hắn dùng tay, nhưng y tu đã cấm ép kiếm nhanh hai ngày; hắn không có ý định biến một đoạn đường sụp thành cái cớ để kiểm tra xem lời dặn đó chịu được bao nhiêu lần coi thường.
Cuộn dây đầu tiên được đưa tới mốc hai. Ninh Chiếu Tuyết buộc một đầu quanh thân mình, để hai người Cô Phong đứng sau khóa thêm bằng tay và hông, rồi ném đầu còn lại qua khoảng đường chưa liền hẳn. Dây rơi cách Tạ Hoài Uyên hai bước; hắn bước đúng một bước, cúi thấp trọng tâm và chụp lấy bằng tay trái.
“Không kéo căng hết.” Lạc Hành Chu nói. “Giữ nó đủ nâng người nếu phiến ngoài tụt.”
Ninh Chiếu Tuyết không hỏi vì sao. Nàng thả lại nửa cánh tay dây, thử lực một lần rồi nói: “Đủ chưa?”
“Đủ.”
Tạ Hoài Uyên buộc túi sổ vào dây bằng nút đơn, không làm rườm rà. Ninh Chiếu Tuyết kéo qua trước; túi da trượt thấp trên mặt đá, không chạm khe. Khi nó sang bên kia, Lương Túc nhận lấy rồi lùi hẳn khỏi vùng mốc hai.
Người giữ sổ nhìn con đường trước mặt. “Ta đi thế nào?”
Tạ Hoài Uyên chỉ ba điểm. “Không sát kè. Không dẫm khe ghép vừa há. Đến phiến cuối thì thấp người.”
Lạc Hành Chu bổ sung: “Nếu đá động, đừng nhảy. Nằm thấp, để phía đông kéo.”
Người nọ gật mạnh. Dây được vòng qua ngang ngực hắn, không siết thành nút chết; Tạ Hoài Uyên giữ phía sau, Ninh Chiếu Tuyết giữ phía trước. Người giữ sổ đi từng bước, chân đầu còn cứng nhưng đến bước thứ ba đã biết nhìn nơi đặt chân thay vì nhìn xuống hõm.
Phiến đá cuối phát ra tiếng cộc nhỏ khi hắn đặt nửa bàn chân lên. Ninh Chiếu Tuyết không giật dây. Nàng chỉ lùi một bước đều, khiến lực căng tăng dần thay vì kéo người mất thăng bằng. Người giữ sổ hạ thấp người như Lạc Hành Chu đã dặn, bước qua mốc hai và được hai người Cô Phong đỡ vào phần đất chắc.
Ngay khi sức nặng rời khỏi phiến cuối, mép đá tụt xuống chưa tới nửa đốt tay. Bụi mịn chảy khỏi khe như cát.
Tạ Hoài Uyên không thích tiếng đó. “Qua tiếp.”
“Chờ.” Lạc Hành Chu nói.
Tạ Hoài Uyên quay sang. “Mặt đường vừa hạ.”
“Cho nên mới chờ.” Lạc Hành Chu ngồi xuống nhưng không chạm vào đá. Hắn nhìn đường bụi đang rơi khỏi khe, rồi nhìn mặt nước đọng mỏng trong rãnh nhỏ sát mép đường. “Nếu nó còn đổi vị trí sau khi người đã rời, bước tiếp ngay có thể đúng lúc lực đang chuyển. Sáu hơi. Chỉ sáu.”
Tạ Hoài Uyên muốn rời chỗ này càng sớm càng tốt. Đó là phản xạ chiến trường đơn giản: một vị trí vừa mất kết cấu không đáng để đứng lâu hơn một nhịp cần thiết. Nhưng phản xạ đó không trả lời được việc nền bên dưới đang chuyển vì sức nặng hay đang tự tìm một chỗ chịu lực mới.
“Sáu hơi.” hắn đồng ý.
Ninh Chiếu Tuyết nghe thấy từ bên kia. Nàng không thúc, chỉ ra hiệu cho người thứ ba mang cuộn dây còn lại tới. Hai dây được giữ cách nhau một khoảng: một ngang ngực, một thấp hơn để người qua có chỗ tự giữ nếu chân trượt. Không ai biến sáu hơi thành thời gian tranh cãi.
Ba hơi đầu trôi qua, dòng bụi ở khe đá chậm lại. Đến hơi thứ năm, một viên sỏi nhỏ rơi khỏi mép nhưng mặt phiến không hạ thêm. Hơi thứ sáu kết thúc mà không có tiếng rạn mới.
Tạ Hoài Uyên nhìn Lạc Hành Chu. “Ai trước?”
Câu hỏi ra khỏi miệng trước khi thói quen cũ kịp biến nó thành mệnh lệnh. Ở những năm cuối đời trước, hắn thường tự quyết thứ tự rút quân khi thời gian không cho phép bàn bạc; lâu dần, hắn cũng quen tự quyết cả những lúc người khác vẫn còn đủ quyền chọn lấy phần nguy hiểm của mình. Một đoạn đường gãy không đáng để hắn mang thói quen ấy trở về nguyên vẹn.
Lạc Hành Chu không tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn nhìn hai đầu dây, rồi nhìn phần đất chắc phía đông. “Ta trước.”
“Lý do?”
“Ta qua đó thì phía đông có thêm một người đọc được biến động mặt đường. Ngươi ở lại đây giữ đầu dây và người cuối cùng không còn ai khác.” Lạc Hành Chu ngừng một chút. “Nếu ngươi không đồng ý, nói lý do.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hắn. “Không có.”
Lạc Hành Chu đứng dậy. Hắn không lấy thẻ truyền tin ra nữa, cũng không rút thêm trận cụ. Ninh Chiếu Tuyết chỉnh lại hai đầu dây, còn Tạ Hoài Uyên giữ phía sau bằng tay trái và vai, để lực không dồn lên cổ tay phải.
Lạc Hành Chu đi nhanh hơn người giữ sổ một chút nhưng không vội. Hắn dừng nửa nhịp trước phiến cuối, chờ Ninh Chiếu Tuyết kéo dây trên ngang ngực căng thêm rồi mới chuyển trọng tâm. Phiến đá phát tiếng cộc lần nữa, thấp hơn trước.
“Tiếp.” Tạ Hoài Uyên nói.
Lạc Hành Chu bước qua. Chân sau vừa rời phiến, một vệt nứt mảnh chạy dọc cạnh đá, không mở rộng ngay. Ninh Chiếu Tuyết nắm vai hắn kéo khỏi vạch mốc hai, sau đó lập tức giơ tay ra hiệu Tạ Hoài Uyên chưa được đi.
Tạ Hoài Uyên nhìn vệt nứt mới. “Lại sáu hơi?”
Lạc Hành Chu phủi bụi khỏi lòng bàn tay. “Tám.”
“Ngươi tăng giá nhanh thật.”
“Vì đường vừa giảm chất lượng.”
Ninh Chiếu Tuyết nói khô khốc: “Hai người muốn mặc cả thì qua hết rồi mặc cả.”
Tạ Hoài Uyên bật cười một tiếng rất ngắn. Hắn không bước tới. Tám hơi lần này dài hơn sáu hơi trước, không vì thời gian thật sự dài mà vì giờ hắn là người duy nhất còn đứng trong đoạn giữa.
Phía mốc một có tiếng Tề Mặc vọng tới. “Tạ Hoài Uyên.”
“Có.”
“Đừng thử sang đây.”
Tạ Hoài Uyên nhìn hõm sụp phía sau. “Ta cũng không định.”
“Sau khi qua mốc hai, để Tây Uyên đóng đoạn. Phía ta tự lui về nền cũ.”
Một người bên cạnh Tề Mặc nói gì đó không rõ. Sau đó Tề Mặc gọi sang: “Người trẹo chân vẫn tự đi được. Không cần cứu hộ vượt khe.”
Câu đó quan trọng hơn mọi lời trấn an. Tạ Hoài Uyên đáp: “Rõ.”
Hơi thứ tám trôi qua. Vệt nứt trên phiến cuối không dài thêm, nhưng một tiếng nước nhỏ bỗng phát ra dưới rãnh sát đường. Không có dòng nước mới tràn lên; chỉ là phần nước đọng vừa đổi độ nghiêng, chảy ngược về một góc khác.
Lạc Hành Chu nhìn thấy cùng lúc. “Qua ngay. Không chạy.”
Tạ Hoài Uyên nắm dây cao bằng tay trái, bước vào ba điểm cũ. Hắn không rút kiếm, cũng không dùng chuôi kiếm chống đất. Bước đầu chắc, bước thứ hai có một nhịp rung rất nhỏ dưới đế giày; đến bước thứ ba, phiến cuối hạ thêm một chút.
Ninh Chiếu Tuyết siết dây. Hai người Cô Phong phía sau cùng lùi một bước, lực kéo dồn đều. Tạ Hoài Uyên hạ trọng tâm, để dây gánh bớt một phần thân người nhưng không treo cả trọng lượng lên nó.
Vệt nứt dưới chân mở rộng. Đá phát tiếng rắc.
“Đi!” Lạc Hành Chu nói.
Tạ Hoài Uyên bước qua mốc hai bằng một bước dài, vai trái chạm vào tay Lạc Hành Chu đang chờ ở mép. Cả hai cùng lùi khỏi vạch đúng lúc phiến đá phía sau nghiêng hẳn xuống. Nó không rơi sâu vào hõm mà kẹt ở một góc, nhưng phần mặt đường họ vừa dùng đã không còn là đường nữa.
Ninh Chiếu Tuyết thả dây sau khi chắc chắn Tạ Hoài Uyên đứng vững. “Đủ người phía này.”
Tạ Hoài Uyên nhìn cổ tay phải. Không đau thêm, không nóng; chỉ lớp băng dính một ít bụi. Hắn bỏ nó khỏi đầu óc ngay. Việc cần làm tiếp theo không liên quan đến kiếm.
Bụi phía mốc một bắt đầu hạ xuống sau một lúc. Hõm sụp giữa đường hiện rõ hơn: rộng vài trượng, một mép là đá lát lật nghiêng, mép còn lại lộ đất sẫm và mấy thanh gỗ cũ của phần bảo trì bị kéo lệch. Không ai bên phía đông thử ném dây qua; khoảng cách không phải vấn đề duy nhất, vì mép gần mốc một vẫn còn rơi đất vụn từng đợt.
Tề Mặc xuất hiện như một bóng người mờ phía bên kia, đủ gần để nghe tiếng nếu mọi người im. Một người Tây Uyên đứng cạnh hắn cắm cờ đỏ vào phần đường còn nguyên, còn người trẹo chân được một người khác đỡ khuỷu tay. Không ai nằm dưới đất.
“Phía này rút được về mốc một.” Tề Mặc gọi. “Không ai qua hõm.”
Người Tây Uyên ở phía đông đáp ngay: “Phía đông đủ. Ta đóng từ mốc hai.”
Lương Túc đứng cạnh khung tải đã được kéo xa thêm mấy chục bước. Hắn nhìn qua hõm, rồi nhìn ba cây châm còn bỏ lại trên đoạn đường vừa bị cắt. “Châm?”
“Bỏ.” Tề Mặc nói.
Lương Túc không hỏi lại. Hắn quay người, bảo hai người Huyền Lô đưa khung tiếp tục xuống lối đông. Không có ai nhắc rằng ba cây châm chưa đắt bằng một người; sau lần cứu hộ trước, câu đó không cần nói thêm mới hiểu.
Lạc Hành Chu mở thẻ truyền tin một lần nữa, nhưng chỉ để nhìn mặt ngọc. Đường sáng vừa hiện đã lại chệch sang cạnh, lần này ngắn hơn nhưng vẫn không trỏ vào Tề Mặc đang đứng rõ trước mắt. Hắn tắt nó ngay.
Tạ Hoài Uyên hỏi: “Có dùng để truyền lời được không?”
“Có thể.”
“Còn để chỉ vị trí?”
“Không.” Lạc Hành Chu cất thẻ. “Đến khi biết vì sao nó lệch, coi hướng trên thẻ là sai.”
Đó là kiểu câu trả lời Tạ Hoài Uyên thích nghe trong một tình huống thế này. Không cố biến điều chưa biết thành lời giải, cũng không vì công cụ hỏng một phần mà vứt bỏ toàn bộ công dụng của nó. Hắn chỉ gật, không nói thêm.
Ninh Chiếu Tuyết quay sang người Tây Uyên. “Từ đây cần báo ai?”
“Trạm ngoài trước. Hàn quản sự sẽ nhận tin sau.” Người nọ nhìn đội Cô Phong. “Một người theo lối đông chạy về trạm, không đi tắt lên sườn. Phần còn lại giữ người ở đây lùi khỏi mốc hai.”
Ninh Chiếu Tuyết chỉ một người trong ba người đi cùng. “Ngươi đi. Báo đủ ba việc: người hai phía đều còn, đường chính đứt, thẻ truyền tin chỉ sai hướng.”
“Rõ.”
Người kia chạy đi theo đúng lối đã học sáng nay. Hai người Cô Phong còn lại bắt đầu cuộn phần dây thừa, nhưng Ninh Chiếu Tuyết bảo giữ nguyên một cuộn mở sẵn. Không có ai biết nền đã yên hay chỉ đang nghỉ.
Tạ Hoài Uyên nhìn về phía mốc một. Tề Mặc đang cho nhóm bên kia lùi từng người khỏi mép hõm, người trẹo chân đi ở giữa. Không cần ai từ phía này sang giúp; cố sang lúc này chỉ biến một sự cố đã chia đường thành một cuộc cứu hộ không cần thiết.
Mặt đất rung lần thứ ba khi nhóm bên kia đã lùi được vài bước. Nhịp rung nhẹ hơn hai lần trước nhưng kéo dài hơn. Mép hõm rơi thêm một mảng đất bằng bàn tay, không kéo theo người nào.
“Tất cả lùi thêm.” người Tây Uyên phía đông quát.
Tạ Hoài Uyên cùng Lạc Hành Chu lùi khỏi mốc hai. Ninh Chiếu Tuyết cho hai người Cô Phong đi trước, bản thân ở cuối nhóm. Lương Túc đã đưa khung qua đoạn cong đầu tiên của lối đông, chỉ còn tiếng bánh gỗ xa dần.
Khi họ lùi đủ xa, Tạ Hoài Uyên mới quay sang Lạc Hành Chu. “Ngươi có nghĩ lần rung thứ ba cùng một thứ với hai lần trước không?”
Lạc Hành Chu im một nhịp. “Ta có ba cách giải thích.”
“Ta không hỏi ba cách.”
“Vậy câu trả lời là: chưa biết.”
Tạ Hoài Uyên gật. “Tốt.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn. “Ngươi hỏi chỉ để nghe hai chữ đó?”
“Ta hỏi để biết ngươi có định đứng đây giải cho xong rồi mới chịu rút không.”
“Không.”
“Cũng tốt.”
Lạc Hành Chu không đáp nữa. Hắn quay lại nhìn mốc hai, nơi người Tây Uyên đang kéo một sợi dây đỏ từ cọc đường sang một trụ gỗ thấp bên lối đông. Hai đầu được siết chặt, chắn ngang toàn bộ lối quay lại.
Ở phía xa bên kia hõm, một vệt đỏ khác cũng được dựng lên gần mốc một. Tề Mặc giơ tay báo một lần rồi dẫn nhóm của mình lùi khỏi tầm nhìn. Không ai thử dùng thẻ truyền tin để xác nhận hướng hắn đi; họ đã có mắt, có tiếng gọi vừa rồi và có một con đường phía mốc một còn cho phép hắn tự rút.
Người giữ sổ Quy Tàng đứng cạnh túi da đã lấy lại từ Lương Túc. Hắn nhìn Tạ Hoài Uyên, như muốn hỏi có cần ghi ngay không. Tạ Hoài Uyên lắc đầu.
“Nhớ trước. Viết khi nền chắc.” hắn nói. “Sổ không chạy mất.”
Người nọ thở ra, ôm túi gọn lại. Ninh Chiếu Tuyết nghe thấy nhưng không bình luận; nàng đang kiểm lại hai người Cô Phong còn bên mình và nhìn theo hướng người thứ ba vừa chạy báo trạm.
Buổi sáng bắt đầu bằng ba cây châm, hai mức tải và một đoạn đường được phép dùng có giới hạn. Bây giờ ba cây châm còn nằm lại, đoạn giữa bị cắt khỏi cả hai đầu, còn quyền duy nhất không ai cần tranh là quyền cấm người quay vào.
Người Tây Uyên đóng nút cuối trên dây đỏ, thử lực rồi chỉ xuống lối đông. “Rút hết về trạm ngoài.”
Hắn quay lại nhìn mốc hai một lần cuối, sau đó cắm thêm một thẻ đỏ xuống đất.
“Từ giờ, mốc hai là cuối đường.”