Chương 22 — Từ Đây Phải Vẽ Lại
DRAFT
Trạm ngoài của Tây Uyên có hai lối vào, nhưng sáng nay người từ hai lối không đi cùng một đường.
Lạc Hành Chu theo Ninh Chiếu Tuyết và nhóm phía đông xuống con dốc đã được đánh dấu từ hôm trước. Khung tải của Huyền Lô đi chậm ở cuối đoàn, bánh gỗ vẫn sạch tải nhưng bám một lớp bụi xám từ đoạn vừa sụp. Người Quy Tàng giữ sổ ôm túi da trước ngực, lần này không còn siết đến trắng khớp tay, chỉ thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía mốc hai đã khuất sau khúc đường.
Người Cô Phong được Ninh Chiếu Tuyết phái đi báo tin đã tới trước. Khi đoàn còn cách trạm hơn hai mươi bước, Lạc Hành Chu đã thấy hai lá cờ đỏ mới được dựng cạnh cổng, một người Tây Uyên đang buộc thẻ gỗ vào dây chắn và một y tu ngồi dưới mái hiên thấp với hòm thuốc mở sẵn.
“Người bị thương đâu?” y tu hỏi ngay khi họ bước vào.
“Phía này không có.” Người Tây Uyên dẫn đoàn trả lời. “Phía mốc một có một người trẹo chân, tự đi được. Chưa về tới.”
Y tu không gật cũng không thở phào. Hắn chỉ khép một nửa nắp hòm lại, giữ nửa còn lại mở. “Vậy ta chờ.”
Cách xử lý ấy khiến Lạc Hành Chu nhìn hắn thêm một lần. Không ai ở Tây Uyên dùng câu “không sao” khi phía còn lại chưa xuất hiện trước mắt.
Phan Nhạc đang đứng trước tấm bản đồ gỗ treo trên vách trạm. Bản đồ này đơn giản hơn mạch đồ của Vô Tướng rất nhiều: đường đi được khắc thành rãnh nông, trạm nước là vòng tròn, nơi lún cũ đóng đinh đen, còn mốc một và mốc hai chỉ là hai vết khía ngang. Một sợi dây đỏ vừa được kéo từ khoảng giữa hai mốc tới thẳng mốc hai, che gần hết phần đường họ đã đi buổi sáng.
Lạc Hành Chu dừng mắt ở đó lâu hơn cần thiết. Đời trước, vào thời điểm này, mốc hai chưa từng là cuối đường.
Hắn nhớ tuyến phía bắc từng bị siết tải vài lần trước Táng Tinh Uyên, nhớ một đợt mưa khiến xe nặng phải vòng sang đông, thậm chí nhớ một vụ tranh cãi kéo dài giữa thương đội và người giữ tuyến. Nhưng hắn không nhớ một hõm sụp cắt ngang đoạn mốc một–mốc hai vào buổi sáng này. Nếu ký ức còn nguyên ở phần này, thì đây không phải chi tiết hắn đã quên.
Lạc Hành Chu không đưa nhận xét đó cho bất kỳ ai. Ký ức đời trước có thể nói lịch sử đã lệch, nhưng không thể nói vì sao.
Tạ Hoài Uyên đứng phía sau người Quy Tàng giữ sổ, đang phủi bụi ở vai trái bằng tay trái. Cổ tay phải vẫn ở gần thân, lớp băng không đổi màu. Khi thấy Lạc Hành Chu nhìn bản đồ, hắn chỉ đi ngang qua, không hỏi người kia đang so sánh thứ gì.
Phan Nhạc quay lại. “Đủ phía đông?”
Ninh Chiếu Tuyết đáp: “Cô Phong bốn người đủ.”
Lương Túc nói: “Huyền Lô phía đông ba người đủ, khung ở ngoài sân, tải đã tháo từ trước khi sụp.”
Người Quy Tàng giữ sổ tự báo tên và vị trí. Tạ Hoài Uyên nói sau cùng, chỉ một câu: “Quy Tàng hai người phía đông, đủ.”
Phan Nhạc ghi những nét ngắn lên một mảnh thẻ tre. “Không ai quay lại mốc hai. Dây đỏ đã dựng thì coi như tường.”
“Ba cây châm còn trong đó.” Lương Túc nói.
“Ta biết.”
“Ta chỉ báo để ghi mất, không xin lấy.”
Phan Nhạc ngẩng lên nhìn hắn, rồi gật. “Vậy ghi là bỏ tại chỗ theo lệnh rút.”
Lương Túc thở ra rất khẽ. Câu này nghe không lớn, nhưng đủ để phân biệt một người tuân lệnh bỏ thiết bị với một người làm thất thoát thiết bị. Huyền Lô có thể phải giải trình, nhưng ít nhất không phải giải trình một câu chuyện đã bị sửa cho dễ quy tội.
Lạc Hành Chu vừa nghĩ tới đó thì ngoài cổng có tiếng người gọi.
“Phía mốc một về.”
Mọi người trong sân đồng loạt quay đầu. Không ai chạy ra trước.
Tề Mặc đi vào từ lối phía bắc của trạm, áo ngoài phủ bụi nhiều hơn lúc sáng. Sau hắn là hai người Tây Uyên, một người Vô Tướng giữ ghi và một người Huyền Lô. Người trẹo chân nằm trong nhóm, cánh tay khoác qua vai đồng bạn nhưng vẫn tự đặt được chân xuống đất từng bước. Hắn nhăn mặt mỗi lần chạm gót, ngoài ra không có máu hay dấu thương nặng.
Y tu mang hòm thuốc tới trước khi Tề Mặc kịp nói gì. “Ngồi.”
Người bị thương định nói mình đi được. Y tu chỉ vào ghế thấp. “Ta thấy. Ngồi vẫn được.”
Tề Mặc để người của mình giao thẻ ghi cho Phan Nhạc, rồi mới nhìn sang Lạc Hành Chu. “Thẻ truyền tin?”
Lạc Hành Chu lấy thẻ ra nhưng không truyền linh lực vào. “Truyền lời có thể còn dùng. Chỉ hướng sai. Lần cuối ở mốc hai, người đứng trước mắt nhưng đường sáng vẫn lệch sang cạnh.”
“Có giữ lần hiện cuối không?”
“Không. Ta tắt ngay.”
Tề Mặc không trách. “Đúng.”
Tạ Hoài Uyên đứng cách đó vài bước, nói: “Nếu cần ghi, người giữ sổ Quy Tàng có thấy lần thứ hai.”
Người giữ sổ gật. “Ta thấy mặt ngọc lệch, nhưng không biết đọc trận tuyến.”
“Ghi đúng như vậy.” Tề Mặc nói. “Thấy gì ghi nấy.”
Hắn nhận một bát nước từ người Tây Uyên nhưng chỉ uống hai ngụm. Khi đặt bát xuống, hắn nhìn ra phía sân nơi khung tải Huyền Lô đã được chèn bánh. “Khung có ai động sau khi rút không?”
Lương Túc đáp: “Không. Chỉ kéo xa khỏi mốc hai.”
“Giữ nguyên đến khi Hàn quản sự tới.”
Lương Túc gật đầu. “Được.”
Không ai hỏi ngay tại sao nền lại sập. Câu hỏi đó nằm ở giữa sân như một vật quá lớn, nhưng chưa ai đủ bằng chứng để nhấc nó lên.
Hàn Tố Nghi tới trạm ngoài khi y tu vừa băng cố định cổ chân cho người bị trẹo. Nàng không mang đoàn tùy tùng. Chỉ có một người chấp sự Tây Uyên đi cùng, tay cầm hộp ấn và một cuộn giấy lớn. Vừa bước vào sân, Hàn Tố Nghi nhìn người trước, nhìn khung tải sau, cuối cùng mới nhìn tấm bản đồ trên vách.
“Có ai cần chuyển về thành không?” nàng hỏi.
Y tu đáp: “Không. Trẹo nhẹ, nghỉ và chườm, hai ngày tránh đi đường dốc. Những người còn lại chưa thấy thương cần xử lý.”
Hàn Tố Nghi gật đầu. “Tốt.”
Nàng quay sang Tề Mặc. “Ai ra lệnh dừng mức hai?”
“Ta ghi mười hai hơi. Người Tây Uyên tại chỗ phát lệnh dừng toàn bộ ngay sau đó.”
“Lúc sụp, khung ở đâu?”
“Đã qua mốc hai, sang lối đông và tháo tải.” Lương Túc trả lời trước. “Có ba người phía đông thấy. Người giữ sổ Quy Tàng cũng có thể xác nhận.”
Hàn Tố Nghi nhìn người giữ sổ. Hắn mở túi da nhưng chưa lấy giấy ra. “Ta xác nhận. Lúc phản ứng đầu tiên xuất hiện, tải đã tháo. Khung không còn ở đoạn thử.”
“Vậy ghi đúng câu đó.” Hàn Tố Nghi nói. “Đừng để tới chiều lại có người viết thành ‘Huyền Lô vượt tải làm sập đường’ chỉ vì câu ấy dễ giải thích hơn.”
Lương Túc đang đứng thẳng bỗng siết quai da bên hông rồi thả ra. Hắn không cảm ơn.
Tề Mặc cũng không. “Còn câu ngược lại cũng không được viết.”
Hàn Tố Nghi nhìn hắn. “Câu nào?”
“Không được viết rằng vì không vượt tải nên tải không liên quan.” Tề Mặc đáp. “Ta chỉ biết mức hai vẫn dưới ngưỡng cũ, châm hồi chậm hơn bản cũ, chúng ta dừng, sau đó mới có phản ứng trì hoãn. Quan hệ giữa các việc ấy chưa đủ để gọi tên.”
Hàn Tố Nghi im một nhịp rồi nói: “Ghi như thế.”
Lạc Hành Chu nhìn hai người. Một bên không cho phép biến tai nạn thành cái cớ tìm người chịu tội; bên kia không cho phép lòng công bằng biến thành lời giải kỹ thuật. Cả hai đều giữ phần của mình, và chính vì không ai cố làm người đúng toàn bộ nên biên bản trước mắt còn có giá trị.
Người chấp sự đi cùng Hàn Tố Nghi trải cuộn giấy lên bàn. Đó là bản sao tuyến ngoài, không có trận lý của Vô Tướng, chỉ có đường, mốc, bờ kè, rãnh nước và các vùng cấm. Hàn Tố Nghi lấy bút đỏ, nhưng không chấm ngay.
“Tề đạo hữu.”
“Ừ.”
“Nếu chỉ nhìn việc giữ dấu hiện tại, ngươi muốn làm gì?”
Tề Mặc đáp sau một lúc. “Giữ người ngoài hõm. Từ hai đầu đặt dấu thụ động ngoài dây đỏ, không vào lấy ba châm. Chờ nền yên rồi mới xin một phép quan sát mới.”
“Bao lâu gọi là yên?”
“Ta chưa biết.”
Hàn Tố Nghi đặt bút xuống. “Vậy Tây Uyên quyết trước phần người. Hôm nay không đặt thêm gì ở trong dây đỏ, kể cả thứ các ngươi gọi là thụ động.”
Tề Mặc nhíu mày rất nhẹ. “Nếu bỏ trắng hoàn toàn, ta mất một đoạn chuyển tiếp có thể hữu ích.”
“Ta biết.” Hàn Tố Nghi nói. “Ta chọn mất nó.”
Sân trạm yên xuống. Hàn Tố Nghi không giải thích ngay. Nàng dùng đầu bút chỉ vào mốc hai, rồi kéo sang mốc một.
“Sáng nay các ngươi đã làm đúng phạm vi, vẫn phải rút. Ta sẽ không cho người địa phương quay vào một đoạn vừa sập chỉ để giữ được một dãy số đẹp hơn. Nếu ngày mai nền yên, ngươi xin lại. Nếu không yên, dãy số đó cũng không đáng để đổi bằng người.”
Tề Mặc nhìn bản đồ thêm vài hơi. “Ta phản đối việc gọi đó là tốt nhất cho phép đo.”
“Ta không gọi.”
“Nhưng ta chấp nhận quyền dừng của Tây Uyên.”
“Được.”
Đó không phải một cuộc tranh luận được giải bằng việc một người thuyết phục người kia. Tề Mặc vẫn cho rằng để mất khoảng quan sát là một cái giá thật; Hàn Tố Nghi vẫn chấp nhận trả cái giá ấy. Lạc Hành Chu thấy điều đó dễ chịu hơn một sự đồng thuận quá trơn tru.
Hàn Tố Nghi mới kéo một đường đỏ qua đoạn mốc một–mốc hai. “Đoạn này đóng. Không phải ‘tạm nghỉ buổi sáng’. Đóng cho tới khi có lệnh mới.”
Nàng khoanh mốc hai. “Phía đông dùng tới đây.”
Rồi khoanh mốc một. “Phía bắc dùng tới đây. Không ai đi vào giữa để nối hai đầu.”
Người chấp sự hỏi: “Ngưỡng tải cũ ghi thế nào?” Hàn Tố Nghi không trả lời thay Tề Mặc.
Tề Mặc nói: “Ở đoạn này, ngưỡng cũ không còn đủ để làm ranh giới an toàn. Treo lại bản đó để đối chiếu, nhưng không dùng nó làm phép cho mở đường.”
“Chỉ đoạn này?” người chấp sự hỏi.
“Chỉ đoạn này là điều chúng ta đã chứng minh.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn một lần. Tề Mặc vẫn giữ đúng thói quen khiến hắn từng khó chịu khi còn trẻ: không chịu cho một kết quả đẹp đi xa hơn nơi nó được đo. Đời này, Lạc Hành Chu không còn thấy đó là chậm chạp.
Hắn lập tức dừng suy nghĩ ở đó. Đây là điều hắn đã biết về Tề Mặc từ chính đời mình, không phải một dấu hiệu về Tạ Hoài Uyên hay bất kỳ bí mật song trọng sinh nào. Có những ký ức chỉ nên dùng để hiểu vì sao mình lựa chọn khác trước, không phải để biến mọi người xung quanh thành câu đố.
Phần của Cô Phong được nói tới sau khi dây đỏ và bản đồ đã khóa.
Hàn Tố Nghi nhìn Ninh Chiếu Tuyết. “Bốn người?”
“Đủ.”
“Có ai đi quá mốc hai sau lệnh rút?”
“Không.”
“Dây cứu hộ ai lấy?”
“Ta.”
“Người chạy báo trạm?”
Ninh Chiếu Tuyết chỉ người vừa trở lại đứng cuối nhóm. “Nàng.”
Hàn Tố Nghi hỏi người đó đường nào đã đi. Câu trả lời là lối đông đã được dạy buổi sáng, không cắt qua sườn, không quay lại tuyến chính.
“Được.” Hàn Tố Nghi nói. “Ghi vào phần trực tuyến của Cô Phong.”
Một người Cô Phong phía sau khẽ đổi trọng tâm, nhưng Ninh Chiếu Tuyết không có vẻ vui hơn. “Ghi như hoàn thành nhiệm vụ hay ghi như công?”
“Hoàn thành nhiệm vụ.”
“Vậy được.”
Hàn Tố Nghi hơi nhướng mày. “Không muốn thêm?”
“Ta thắng kiếm để lấy một vị trí làm việc.” Ninh Chiếu Tuyết đáp. “Làm đúng việc rồi lại xin thưởng vì đã làm đúng, nghe phiền.”
Phan Nhạc ở cạnh bản đồ bật cười thành tiếng. “Câu này ta ghi riêng được không?”
“Không.”
“Tiếc thật.”
Không khí trong sân nhẹ đi một chút, nhưng Hàn Tố Nghi không để nó trôi sang chuyện khác. “Vị trí tạm của Cô Phong giữ nguyên, mức đánh giá tăng vì đã hoàn thành nhiệm vụ thật. Hộ Tuyến Khế vẫn chưa phát.”
Ninh Chiếu Tuyết gật đầu. “Rõ.”
“Đường còn chưa có để hộ, ta phát khế cho các ngươi cầm về treo tường làm gì.”
Lần này ngay cả Lương Túc cũng cười. Lạc Hành Chu không cười nhiều, nhưng hắn hiểu vì sao câu đó cần nói thành lời. Nếu một chiến thắng kiếm thuật, một lần cứu người và một buổi sáng hỗn loạn có thể tự động biến thành quyền lợi dài hạn, tất cả quy tắc trước đó sẽ chỉ là đồ trang trí. Tây Uyên giữ được quyền của mình không phải nhờ luôn nói “không”, mà nhờ biết cái gì đã được kiếm được và cái gì chưa.
Người Quy Tàng giữ sổ lúc này mới mở túi da. “Ta có thể viết chưa?”
Tạ Hoài Uyên nhìn nền sân dưới chân, rồi nhìn mái trạm. “Nền chắc.”
Người kia thở ra, kéo ghế ngồi cạnh bàn thấp. Hắn bắt đầu viết từ lúc tải đã tháo, không phải từ lúc đường sập. Tề Mặc đi tới đứng bên trái, Lương Túc đứng bên phải; hai người không đọc hộ hắn, chỉ chờ tới khi có câu nào thuộc phần mình mới sửa.
Tạ Hoài Uyên không chen vào. Lạc Hành Chu đứng cách bàn một đoạn. Sau Chương 20, hắn đã biết Tạ Hoài Uyên nhìn ra tình hình nhanh. Sau Chương 21, hắn còn biết người kia có thể dừng một mệnh lệnh của chính mình khi người khác đưa ra lý do tốt hơn. Nhưng cả hai điều ấy vẫn chỉ thuộc phạm vi có thể quan sát được ở hiện tại.
Hắn không cần thêm một dấu “quá giống đời trước” nữa. Điều đáng chú ý hơn đang nằm trên vách: một đường đỏ mới đã xuất hiện ở nơi ký ức của hắn không có.
Gần cuối giờ Ngọ, Hàn Tố Nghi cho treo thêm một tấm gỗ trắng bên cạnh bản đồ cũ. Phan Nhạc hỏi: “Bản mới?”
“Bản làm việc.”
“Chép lại đến đâu?”
Hàn Tố Nghi chỉ vùng từ thành ra trạm ngoài, rồi tới hai đầu mốc một và mốc hai. “Phần đã chắc thì chép. Phần giữa để trống.”
Phan Nhạc nhìn khoảng trống. “Để trống trông xấu.”
“Đẹp không giữ được xe khỏi rơi.”
Hắn nhún vai, bắt đầu chép. Lạc Hành Chu nhìn nét than đầu tiên kéo từ thành tới trạm. Bản cũ vẫn treo nguyên bên trái, không bị xóa, không bị sửa thành như thể nó chưa từng đúng. Bản mới ở bên phải chỉ ghi những gì còn dùng được sau sáng nay.
Cách làm đó gần giống một phép đối chiếu đơn giản, nhưng cảm giác trong hắn lại khác hẳn lúc đứng trước mạch đồ. Đời trước, bốn tháng trước Táng Tinh Uyên từng là một khoảng thời gian hắn tưởng mình có thể dùng như lợi thế. Hắn nhớ ai sẽ chết, nhớ một số việc sẽ xảy ra, nhớ những chỗ mình đã sai. Mỗi lần cứu được một việc nhỏ, hắn vẫn biết lịch sử sẽ lệch; nhưng cho tới lúc nhìn khoảng trắng bên cạnh bản đồ cũ, sự lệch ấy mới có hình dạng rõ ràng đến vậy.
Một con đường từng tồn tại trong ký ức của hắn không còn tồn tại theo cùng cách nữa. Điều đó không khiến hắn hối hận vì đã đổi Thanh Mạch từ những ngày đầu. Nếu phải chọn lại giữa giữ nguyên lịch sử và để những người có thể cứu được chết đúng giờ như cũ, hắn vẫn chọn làm lệch nó.
Chỉ là từ đây, ký ức không còn có thể được dùng như bản đồ hoàn chỉnh. Tề Mặc đứng cạnh hắn từ lúc nào. “Nhìn gì?”
“Khoảng trống.”
“Có gì đáng nhìn?”
“Ít nhất nó không giả vờ biết.”
Tề Mặc liếc hắn. “Ngươi nói như người vừa học được điều rất sâu.”
“Không sâu.” Lạc Hành Chu đáp. “Chỉ đắt.”
Tề Mặc không hỏi cái giá là gì. Hắn đưa cho Lạc Hành Chu một thẻ lệnh mới. “Chiều nay không vào tuyến. Sáng mai cũng chưa chắc. Ngươi về chỗ ở, chép lại phần số ghi của mình và đánh dấu riêng lần thẻ truyền tin chỉ sai hướng.”
“Không kiểm lại ngay?”
“Kiểm ở ngoài dây đỏ được thì kiểm. Muốn đem nó vào trong để xem sai đến đâu thì không.”
“Ta biết.”
“Ta vẫn nhắc.”
Lạc Hành Chu nhận thẻ. Câu ấy đã được nói nhiều lần từ khi hắn tới Tây Uyên, nhưng hôm nay hắn không thấy thừa. Một người đã sống lại không vì thế mà mất quyền bị người khác nhắc giới hạn.
Phía sân, một đệ tử Quy Tàng mặc áo đi đường vừa tới. Hắn không mang cờ hiệu lớn, chỉ đưa một phong thư niêm sáp cho người phụ trách đoàn rồi được chỉ về phía Tạ Hoài Uyên.
Tạ Hoài Uyên nhận thư bằng tay trái, nhìn dấu ngoài bì trước khi mở. Lạc Hành Chu không đọc được chữ nhỏ từ xa, chỉ nhận ra ấn của Hình Đường Quy Tàng ở một góc và một dấu phụ thuộc Tạ thị ở mép còn lại.
Tạ Hoài Uyên đọc xong không đổi sắc mặt nhiều. Hắn gấp thư lại, đi về phía Tề Mặc và Lạc Hành Chu.
“Tây Uyên còn cần người Quy Tàng chứng kiến ở đây chiều nay không?” hắn hỏi.
Tề Mặc nói: “Người giữ sổ là đủ. Ngươi không thuộc tổ đo.”
Hàn Tố Nghi ở gần đó nghe thấy. “Nếu ngươi có việc thì đi. Nhưng trước khi rời trạm, ký phần ngươi trực tiếp chứng kiến. Không ký phần ngươi không thấy.”
“Được.”
Lạc Hành Chu nhìn phong thư trong tay hắn. “Việc của Quy Tàng?”
Tạ Hoài Uyên đáp: “Một phần.”
“Phần còn lại?”
“Việc nhà.”
Lạc Hành Chu không hỏi nữa. Tạ Hoài Uyên nhìn thẻ lệnh mới trong tay hắn. “Ngươi cũng bị giữ lại?”
“Bị giữ khỏi tuyến.”
“Khác nhau đáng kể.”
“Ta biết.”
Tạ Hoài Uyên cười rất ngắn. “Vậy tốt.”
Hai người không hẹn lần gặp sau. Cũng không ai nói câu kiểu “cẩn thận” khi cả hai đều đang đứng trong một trạm đầy dây đỏ và y tu. Tạ Hoài Uyên quay về phía bàn ghi, còn Lạc Hành Chu trở lại tấm bản đồ mới.
Phan Nhạc đã chép xong đường từ thành đến trạm ngoài. Hắn dừng than ở mốc hai, nhấc tay lên, để nguyên khoảng trắng kéo dài sang trái cho tới mốc một. Bản cũ bên cạnh vẫn giữ đường liền mạch như sáng nay chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hai tấm bản đồ treo sát nhau. Một tấm ghi điều đã từng đúng; tấm còn lại chỉ ghi điều họ còn dám chắc.
Lạc Hành Chu đưa mắt qua khoảng trắng, rồi nhìn dấu đỏ ở mốc hai. Hắn không cố điền phần thiếu bằng ký ức của mình.
Từ đây, phải đo lại từng đoạn.