Chương 24 — Những Đường Không Khép
DRAFT
Lạc Hành Chu chép lại con số mười hai lần thứ ba.
Không phải vì hắn quên.
Tờ đầu là bản ghi hiện trường của Vô Tướng. Tờ thứ hai là bản sao giao cho Tây Uyên. Tờ thứ ba hắn giữ riêng để đối chiếu, không thêm một chữ giải thích nào ngoài điều đã xảy ra: mức tải thứ hai vẫn dưới ngưỡng cũ; khung đã qua mốc hai và tháo tải; châm giữa cần mười hai hơi mới đứng thẳng; phép thử đã dừng trước khi phản ứng dưới nền xuất hiện.
Bốn dòng nằm ngay ngắn trên giấy. Đọc riêng từng dòng, không dòng nào kể được vì sao một đoạn đường lại sụp.
Lạc Hành Chu thấy như vậy là đúng.
Gian làm việc tạm của người Vô Tướng ở trạm ngoài vốn là một phòng chứa đồ được dọn sạch. Hai án gỗ kê sát cửa sổ, một giá tre treo bản đồ và ba hòm trận cụ chưa dùng tới. Tề Mặc chiếm chiếc án gần cửa; Lạc Hành Chu ngồi phía trong, nơi nắng đầu giờ Mùi chỉ còn rọi tới mép giấy.
Bên phải hắn là thẻ truyền tin đã lệch hướng ở mốc hai.
Nó nằm im như một miếng ngọc bình thường.
Lạc Hành Chu chấm đầu bút, viết sang tờ khác:
Truyền lời: còn dùng được trong lần kiểm sau sự cố.
Dòng dưới:
Chỉ hướng: sai tại mốc hai, kể cả khi người nhận đứng trong tầm mắt.
Hắn không viết “do Thanh Mạch”.
Cũng không viết “do nền sụp”.
Hai chuyện xảy ra cùng buổi sáng không tự biến thành quan hệ nhân quả chỉ vì đặt cạnh nhau trông thuận mắt.
Cửa phòng mở. Tề Mặc bước vào, tay cầm hai thẻ gỗ và một túi nhỏ đựng linh thạch thấp phẩm. Hắn liếc tờ giấy trước mặt Lạc Hành Chu.
“Chép xong chưa?”
“Phần số đo rồi.”
“Thẻ?”
“Chưa biết hỏng ở đâu.”
Tề Mặc ném túi linh thạch xuống án.
“Vậy ra sân.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
“Không vào tuyến.”
“Ta có nói vào tuyến sao?”
“Không.”
“Vậy đừng tự cãi với câu ta chưa nói.”
Tề Mặc lấy thẻ truyền tin lên, xoay một vòng dưới ánh sáng. “Nếu nó hỏng hẳn, hôm nay khỏi phí thời gian lên trận đồ. Nếu nó không hỏng, mới đáng hỏi tiếp.”
Lạc Hành Chu thu giấy lại.
Cách làm này rất giống Tề Mặc. Một vật có thể kiểm ngay thì kiểm trước, không lấy câu hỏi lớn hơn che câu hỏi nhỏ.
Sân sau trạm ngoài rộng chưa tới ba mươi bước. Nền lát đá phẳng, bốn phía không có trận trụ, chỉ có một giếng cạn đã khóa và dây phơi của người trực trạm. Đoạn mốc một–mốc hai nằm ngoài tầm nhìn, phía sau hai lớp nhà và một con dốc.
Tề Mặc giao một thẻ cho Lạc Hành Chu, giữ thẻ còn lại.
“Ngươi đứng ở cột kia.”
Lạc Hành Chu đi sang mép sân.
Khoảng cách mười hai bước.
Tề Mặc truyền linh lực vào thẻ. Mặt ngọc trong tay Lạc sáng lên, một đường mảnh chạy từ giữa thẻ về đúng phía Tề Mặc đang đứng.
“Lời.”
Giọng Tề Mặc truyền qua ngọc rất rõ.
“Nghe.” Lạc Hành Chu đáp.
“Đổi chỗ.”
Hai người đổi vị trí.
Đường chỉ hướng vẫn đúng.
Tề Mặc lại cho hắn đứng sau bức tường thấp ngăn sân với kho nước. Lạc Hành Chu khuất khỏi tầm mắt, nhưng chỉ cách thêm vài bước. Lần thứ ba, đường sáng vẫn chỉ về đúng hướng.
Sau đó họ thử ở bốn góc sân, ngoài cửa trạm, bên kia con ngõ nhỏ. Không lần nào lệch.
Tề Mặc tắt thẻ.
“Ít nhất không phải loại hỏng tới đâu sai tới đó.”
Lạc Hành Chu hỏi: “Có cần thử xa hơn?”
“Xa hơn để làm gì?”
“Xem khoảng cách có liên quan.”
“Có dấu cho thấy liên quan sao?”
“Chưa.”
“Vậy chưa.”
Tề Mặc quay vào phòng. “Ngày mai có thể thử thêm theo khoảng cách, nhưng không dùng chuyện đó làm cớ đi gần dây đỏ.”
Lạc Hành Chu theo sau.
Hắn không phản đối.
Một phần trong hắn vẫn muốn đặt hai người ở hai đầu gần mốc hai, lặp lại đúng vị trí khi thẻ lệch. Cách đó nhanh nhất để biết sai lệch có còn tồn tại hay không. Nhưng “nhanh nhất” không phải quyền được đi vào một đoạn vừa bị đóng.
Chương 22 đã biến điều này từ một câu trong biên bản thành một giới hạn thật: dây đỏ dựng rồi, thì coi như tường.
Lạc Hành Chu không cần Tề Mặc nhắc lần thứ hai.
Trên án của Tề Mặc đã có thêm một cuộn giấy khi họ trở vào.
“Cái gì?” Lạc Hành Chu hỏi.
“Một thứ ngươi sẽ thích hơn cái thẻ.”
“Nghe không đáng tin.”
“Ta cũng không quan tâm ngươi thích hay không.”
Tề Mặc tháo dây buộc.
Bên trong là một bản trận đồ cũ được sao trên giấy vàng sẫm. Không phải trận đồ dùng để vận hành một đại trận hoàn chỉnh; nó giống bản ghi cấu trúc hơn. Những đường mảnh thể hiện mạch dẫn chạy qua vài vùng của Tây Uyên, xen giữa là ký hiệu trụ, giếng cũ, nền đá và các điểm từng đặt vật hiệu chỉnh. Một phần mép phải đã mất, người sao đời sau dùng mực nhạt đánh dấu chỗ không còn bản gốc để đối chiếu.
Lạc Hành Chu không chạm ngay.
“Ở đâu?”
“Thư khố Tây Uyên.”
“Của Vô Tướng?”
“Bản gốc từng do người Vô Tướng chép, nhưng để lại ở đây từ một lần sửa tuyến cũ. Hàn quản sự cho mượn bản sao để đối chiếu việc đóng đoạn.”
Tề Mặc chỉ vào hàng chữ nhỏ dưới góc giấy.
“Không được mang khỏi trạm. Không được tự coi ký hiệu cũ là tình trạng hiện tại. Không được dựa vào bản này xin mở dây đỏ.”
“Ba câu đều do Hàn quản sự nói?”
“Câu thứ ba ta thêm.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tề Mặc ngồi xuống. “Ta biết ngươi không ngu. Nhưng người nhìn thấy một bản đồ hiếm thường có lúc quên mình không ngu.”
Lạc Hành Chu không trả lời.
Hắn đã từng phạm đúng loại sai ấy, chỉ là với một bản đồ tốt hơn nhiều.
Tề Mặc đẩy trận đồ sang phía hắn. “Tìm xem đường cũ qua mốc một và mốc hai được ghi thế nào. Chúng ta không vào được thì nhìn thứ người trước để lại.”
Lạc Hành Chu trải bản số ghi hiện tại bên cạnh.
Hai bản không cùng tỷ lệ.
Trận đồ cũ cũng không ghi mốc một và mốc hai bằng tên hiện giờ. Phải dùng ba vật còn giữ vị trí qua nhiều đời làm điểm đối chiếu: một giếng đá ở phía bắc, bờ kè cũ chạy xiên xuống nam và nền trạm nhỏ từng dùng làm chỗ đổi người.
Lạc Hành Chu tìm từng điểm.
Không nhanh.
Tề Mặc cũng không thúc.
Một lúc sau, ba điểm nằm thành một tam giác méo trên giấy. Từ đó có thể suy ra đoạn hiện tại nằm ở khoảng nào.
Lạc Hành Chu đặt một mảnh giấy mỏng lên trên, không viết trực tiếp vào bản sao của thư khố. Hắn chấm ba điểm, nối phần đường chắc chắn đã biết, rồi dừng ở khu vực giữa mốc một và mốc hai.
Trận đồ cũ có hai đường đi qua đây.
Một đường mảnh chạy gần trùng tuyến mặt đất hiện tại.
Đường còn lại không trùng.
Nó đi từ phía bắc xuống, cắt qua đường thứ nhất ở một ký hiệu giống nút chuyển, sau đó biến mất ở mép một vòng khuyết. Bên kia vòng khuyết, cùng loại nét lại xuất hiện cách đó một đoạn rồi mới nối về phía đông.
Lạc Hành Chu nhìn ký hiệu ấy rất lâu.
Tề Mặc hỏi: “Không đọc được?”
“Đọc được nét. Không biết người vẽ muốn nói gì.”
“Khác nhau.”
“Ừ.”
Lạc Hành Chu lật phần chú giải.
Không có ký hiệu vòng khuyết.
Mục ký hiệu cũ chỉ giải thích trụ, khóa, điểm dẫn, điểm chuyển lực, mạch nước và vài loại địa tầng. Vòng khuyết không nằm trong số đó.
“Bản gốc có chú giải khác?”
“Không biết.” Tề Mặc đáp. “Bản này đã là thứ thư khố còn giữ được.”
Lạc Hành Chu lấy tờ số ghi buổi sáng đặt sát bên.
Thẻ truyền tin ở mốc hai đã chỉ lệch sang cạnh khi người nhận đứng trước mắt.
Nếu chỉ coi sai lệch ấy là một góc lệch trên mặt đất, có thể vẽ một đường từ thẻ tới vị trí ánh chỉ sai. Nhưng đường đó chẳng dẫn tới ký hiệu nào đáng kể trên bản hiện tại.
Trên trận đồ cũ, hướng lệch lại gần với phần đường thứ hai hơn.
Chỉ gần.
Không trùng.
Lạc Hành Chu không đẩy hai tờ giấy chồng lên nhau.
Tề Mặc nhìn động tác của hắn. “Sao không đặt cùng?”
“Khác tỷ lệ. Khác thời điểm. Điểm neo cũng không hoàn toàn giống.”
“Vậy mà ngươi vẫn nhìn được chúng gần nhau?”
“Gần không đủ để gọi là cùng.”
“Đúng.”
Tề Mặc lấy một miếng gỗ kê dưới góc trận đồ để giấy khỏi cuộn lại. “Tiếp.”
Lạc Hành Chu dùng ba dấu đã chắc để đổi tỷ lệ bản cũ sang tờ riêng. Hắn không cố làm toàn bộ. Chỉ lấy khu vực đủ chứa hai đường và vòng khuyết.
Khi vẽ xong, vấn đề lộ rõ hơn.
Đường thứ nhất khép được với tuyến hiện tại nếu chấp nhận sai lệch do nhiều đời sửa đường.
Đường thứ hai thì không.
Nó bắt đầu ở một điểm có thể tìm được.
Kết thúc ở một điểm cũng có thể tìm được.
Nhưng đoạn giữa biến mất.
Nếu ép hai đầu nối thẳng trên cùng một mặt giấy, đường sẽ cắt qua một vùng đá mà cả bản cũ lẫn bản hiện tại đều không ghi điểm dẫn nào. Hơn nữa, góc nối tạo ra một chuyển hướng quá gấp đối với loại mạch dẫn mà người xưa đang ghi ở các phần khác.
Lạc Hành Chu thử ba cách nối.
Cách thứ nhất đi xuyên nền đá.
Cách thứ hai cắt ngược một mạch nước cũ.
Cách thứ ba phải làm vòng khuyết trở thành một điểm không có kích thước, trái với cách người sao đã cố ý chừa khoảng trống quanh nó.
Không cách nào đẹp.
Lạc Hành Chu dừng bút.
Một trận đồ không cần đẹp.
Nhưng người vẽ đã giữ quy tắc ở mọi nơi khác. Nếu chỉ riêng chỗ này phải bẻ quy tắc mới nối được, ít nhất nên hỏi vì sao.
Tề Mặc kéo tờ giấy về phía mình.
“Có thể bản sao mất nét.”
“Có thể.”
“Có thể người xưa dùng ký hiệu riêng.”
“Có thể.”
“Có thể đoạn này không nằm trên cùng tầng nền với hai đầu.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn.
Tề Mặc nhíu mày. “Ngươi nhìn ta làm gì?”
“Không.”
“Ta vừa nói điều rất lạ?”
“Không.”
Tề Mặc chỉ vào một đoạn mạch nước trên bản. “Bản đồ mặt đất thường vẽ cầu bằng một nét cắt qua sông. Trận đồ cũng có thể ép hai tầng lên một mặt giấy. Nếu người xưa coi chuyện đổi tầng là điều ai trong nghề cũng biết, họ chưa chắc viết chú giải cho người hai trăm năm sau.”
“Đổi tầng theo chiều sâu?”
“Hoặc đổi cách neo.”
“Khác nhau.”
“Cho nên ta nói hoặc.”
Tề Mặc trả tờ giấy. “Đừng lấy câu này làm kết luận. Ta chỉ nói nó giải được chuyện đường không khép mà chưa cần dựng thêm thứ chưa thấy.”
Lạc Hành Chu không sửa chữ dùng của hắn.
Tề Mặc đôi khi nói một từ không hợp không khí chỉ vì hắn quan tâm ý hơn cách nghe.
Điều quan trọng là người kia đã đặt một khả năng rất gần điều Lạc Hành Chu đang cố không nghĩ quá sớm.
Không phải đa giới.
Không phải không gian vỡ.
Chỉ là hai đầu của một đường có thể không nằm trên cùng “mặt” mà bản vẽ đã ép chúng vào.
Cách giải thích đủ nhỏ để kiểm.
Và vì đủ nhỏ, nó đáng được giữ.
Cuối giờ Mùi, Tề Mặc rời trạm để giao bản sao số ghi cho người Tây Uyên.
Lạc Hành Chu ở lại.
Trận đồ cũ vẫn nằm trên án, nhưng hắn đã đóng phần sao chép của mình lại. Trước khi dùng Vô Tự, hắn lấy một tờ giấy mới và viết ra những gì thật sự có.
Một: thẻ truyền tin hoạt động đúng trong nhiều lần thử ở sân và quanh trạm ngoài.
Hai: ở mốc hai, chỉ hướng từng lệch ngay cả khi người nhận ở trong tầm mắt.
Ba: trận đồ cũ có một đường không thể khép tự nhiên trên cùng mặt vẽ nếu dùng ba điểm neo hiện còn đối chiếu được.
Bốn: đường ấy có một ký hiệu vòng khuyết không nằm trong chú giải đang có.
Năm: hướng lệch ở mốc hai chỉ “gần” đường cũ thứ hai sau khi đổi tỷ lệ, chưa đủ để coi là cùng.
Lạc Hành Chu đọc lại.
Hắn gạch chữ “gần” rồi viết nhỏ hơn bên cạnh:
Gần theo bản đổi tỷ lệ hiện tại; sai số điểm neo chưa biết.
Xong xuôi, hắn mới khép mắt.
Vô Tự mở ra rất nhẹ.
Lần này Lạc Hành Chu không đẩy thần thức sâu như Chương 4. Hắn không yêu cầu một lời giải. Chỉ đặt năm dấu đã ghi lên mặt giấy vô hình quen thuộc, để chúng đứng cạnh nhau.
Các đường suy diễn xuất hiện.
Bản sao cũ có thể thiếu nét.
Điểm neo hiện tại có thể đã dịch qua nhiều lần sửa tuyến, khiến việc đổi tỷ lệ sai.
Thẻ truyền tin có thể bị ảnh hưởng bởi một mạch dẫn tạm thời hình thành trong lúc địa tầng biến động, không liên quan trận đồ cũ.
Ký hiệu vòng khuyết có thể là chỗ đổi tầng mạch, chỗ chuyển điểm neo, hoặc chỉ là ký hiệu đã thất truyền.
Một khả năng khác hiện ra sau cùng: hai đoạn cùng thuộc một cấu trúc nhưng không nên nối bằng đường ngắn nhất trên mặt giấy.
Lạc Hành Chu giữ nó đúng một nhịp.
Không đào sâu.
Không hỏi “vậy đi qua đâu”.
Không lấy bản đồ Táng Tinh đời trước nhét vào chỗ trống.
Hắn thu niệm.
Vô Tự lặng xuống trước khi đầu hắn kịp có cảm giác nặng.
Không đau.
Không choáng.
Chỉ có năm dấu trên giấy vẫn là năm dấu, không nhiều hơn.
Lạc Hành Chu mở mắt.
Hắn ghi các khả năng ra một tờ riêng, đánh dấu tất cả bằng cùng một loại mực. Không khả năng nào được khoanh tròn.
Đời trước, ở giai đoạn cuối cùng trước khi vào Táng Tinh, hắn từng có một bản mạch đồ hoàn chỉnh hơn rất nhiều. Trên bản ấy cũng có vài đoạn nhìn như bị cắt rồi nối lại ở nơi không thuận địa hình. Khi ấy, người Vô Tướng có cách giải thích đủ dùng: địa hình cũ đã sập, bản truyền qua nhiều đời bị chép thiếu, vài điểm mạch sâu không cần thể hiện hết trên bản dành cho đoàn hành động.
Lạc Hành Chu từng chấp nhận.
Không phải vì hắn ngu.
Những lời giải ấy hợp lý với những gì mọi người khi đó biết.
Hơn nữa, bản đồ ấy đã dùng được. Người ta đi theo nó, tìm được đường, đặt được trụ, vào được Táng Tinh.
Một thứ dùng được thường rất dễ được coi là đúng đủ.
Lạc Hành Chu đứng dậy, đóng cửa phòng rồi mở Tĩnh Thất.
Không gian yên tĩnh hiện ra.
Trên giá gỗ vẫn là những thứ của đời này: trận châm cơ sở, linh sa, thuốc, mấy mẫu khoáng, các bản sao hắn được phép giữ. Không có bản đồ Táng Tinh đời trước.
Nhưng hắn nhớ.
Nhớ một phần đủ rõ để vẽ.
Lạc Hành Chu đặt hai tờ giấy lên bàn.
Tờ bên trái, hắn chép ba điểm của Tây Uyên hiện tại và phần đường cũ đã đối chiếu được.
Tờ bên phải, hắn bắt đầu vẽ từ ký ức.
Một sườn đá.
Một khe sâu.
Hai trụ hiệu chỉnh từng tồn tại vào thời điểm trước Táng Tinh.
Một đường mạch chạy qua vùng mà nhiều năm sau sẽ bị ghi là đã đổi do địa tầng sụp.
Đầu bút đi tới một chỗ, dừng lại.
Nếu tiếp tục theo ký ức, hắn có thể vẽ phần đường nối.
Hắn đã đi qua đó.
Đã từng đứng trên nền đá ở đó, từng dùng thần thức quét qua mạch lực bên dưới, từng nhìn người khác đặt trụ theo một bản đồ khi ấy không ai nghi ngờ.
Nhưng ký ức của Lạc Hành Chu thuộc về một tương lai không còn nguyên vẹn.
Chương 22 khiến hắn chấp nhận điều ấy trên một tấm bản đồ treo tường.
Bây giờ vấn đề khó hơn.
Không phải có nên tin ký ức hay không.
Mà là có nên cho ký ức quyền đứng chung hàng với dấu của hiện tại hay không.
Lạc Hành Chu đặt bút xuống.
Tờ bên phải vẫn dang dở.
Hắn lấy một miếng giấy nhỏ, viết ở góc:
Ký ức đời trước — dùng để đặt câu hỏi, không dùng làm chứng.
Sau đó đẩy tờ ấy sang một bên.
Tờ bên trái mới là bản hắn tiếp tục làm.
Không có Táng Tinh.
Không có những đoạn mạch chưa xuất hiện trong ghi chép hiện thời.
Chỉ có ba điểm neo, một đường cũ, một vòng khuyết và một đoạn không chịu khép.
Lạc Hành Chu thử đổi cách vẽ.
Thay vì ép đường thứ hai nằm trên cùng mặt giấy, hắn lấy thêm một tờ mỏng, đặt cao hơn tờ đầu bằng bốn miếng gỗ kê ở góc. Trên tờ trên, hắn chỉ vẽ đoạn từ điểm bắc tới vòng khuyết. Trên tờ dưới, hắn vẽ đoạn từ vòng khuyết ra phía đông.
Hai đoạn không chạm nhau.
Nhưng khi nhìn xiên qua hai lớp giấy, hướng của chúng trở nên tự nhiên hơn nhiều.
Đây không phải chứng minh.
Chỉ là một cách vẽ không bắt đường phải gãy vô lý.
Lạc Hành Chu nhìn hai lớp giấy một lúc.
Nếu đây là một trận thật, cần có vật dẫn giữa hai tầng.
Nếu là hai mạch ở độ sâu khác nhau, cần điểm chuyển.
Nếu là hai cách neo khác nhau, cần biết vật gì giữ chúng cùng một cấu trúc.
Cả ba đều cần thêm dấu.
Không dấu nào nằm trong căn phòng này.
Hắn tháo bốn miếng gỗ kê, đặt hai tờ giấy lại ngang nhau.
Không cần làm một cách vẽ giả trở nên đẹp chỉ vì nó giải được một chỗ khó chịu.
Tề Mặc trở lại khi trời gần xuống nắng.
Hắn vừa vào phòng đã thấy trên án có ba tờ giấy, hai mảnh kê và thẻ truyền tin.
“Ngươi chưa ăn?”
“Chưa.”
“Ta hỏi vì giờ ăn sắp hết, không phải vì quan tâm ngươi có đói không.”
“Ta biết.”
Tề Mặc kéo tờ có các khả năng lại gần.
Hắn đọc rất nhanh, sau đó dùng ngón tay gõ vào dòng “đổi tầng mạch hoặc đổi điểm neo”.
“Cái này giữ.”
“Những cái khác?”
“Cũng giữ.”
“Vì?”
“Vì chưa có cái nào chết.”
Lạc Hành Chu nhìn hắn một nhịp rồi gật.
Tề Mặc chuyển sang tờ ghi thử thẻ truyền tin. “Ngày mai ta xin mượn hai bản dập cũ của các điểm chuyển phía bắc. Không vào dây đỏ.”
“Thư khố còn?”
“Không biết.”
“Vậy xin cái gì?”
“Xin xem họ còn cái gì.”
Lạc Hành Chu không nói.
Tề Mặc cuộn trận đồ cũ lại. “Còn một việc. Bản này ghi một điểm chuyển từng được sửa ba lần. Nếu vòng khuyết là cách người xưa đánh dấu chỗ đổi tầng hoặc đổi neo, những bản sửa có thể dùng ký hiệu khác.”
“Ngươi muốn đối chiếu theo thời gian.”
“Ừ.”
“Không theo vị trí.”
“Cả hai.”
Tề Mặc buộc dây. “Ngươi thích hỏi một cái tại sao quá lớn. Ta thích tìm ba cái khi nào nhỏ hơn. Lần này làm theo ta trước.”
Lạc Hành Chu tựa lưng vào ghế.
“Ta có hỏi tại sao sao?”
“Ngươi chưa hỏi thành tiếng.”
“Vậy ngươi nghe giỏi.”
“Không.” Tề Mặc cầm tờ ghi năm dấu lên. “Người viết năm dòng để tránh viết dòng thứ sáu thường đang nghĩ tới dòng thứ sáu.”
Lạc Hành Chu im một nhịp.
“Ngươi không biết dòng thứ sáu là gì.”
“Ta không cần biết.”
Tề Mặc đặt giấy xuống. “Chỉ cần biết hiện giờ nó chưa có bằng chứng.”
Câu ấy chặn rất đúng chỗ.
Lạc Hành Chu không khó chịu.
Hắn thu thẻ truyền tin vào hộp.
“Đi ăn.”
Tề Mặc đã quay ra cửa. “Ta tưởng ngươi định để thiện đường đóng cửa rồi dùng chuyện đó làm bằng chứng thời gian không còn đáng tin.”
Lạc Hành Chu đứng dậy.
“Câu này không hay.”
“Ta không phải Phan Nhạc.”
“May.”
Hai người ra khỏi phòng.
Trước khi đóng cửa, Lạc Hành Chu quay lại nhìn án lần cuối.
Trận đồ cũ đã được cuộn trả vào hộp. Bản ký ức Táng Tinh nằm trong Tĩnh Thất, tách khỏi mọi giấy có thể đưa cho người khác xem. Còn trên án chỉ còn tờ của hiện tại.
Ba điểm neo.
Một vòng khuyết.
Hai đầu đường chưa nối.
Lạc Hành Chu không điền phần giữa.
Ngày mai, trước khi hỏi nó dẫn tới đâu, hắn sẽ cùng Tề Mặc hỏi một chuyện nhỏ hơn.
Người xưa bắt đầu vẽ đường ấy không khép từ khi nào.